Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 178



Trên quan trường, ai chẳng là hạng người khéo léo đưa đẩy, dù hai bên có trở mặt thì ngoài mặt vẫn phải tươi cười chào hỏi.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Thế nhưng Ngu An Ca rõ ràng chẳng nể mặt bất cứ ai, ngay cả khi Cung tri phủ niềm nở bước tới cũng phải hứng lấy một gáo nước lạnh từ nàng.

 

Vẫn là Quách đại nhân khéo léo tìm bậc thang cho Cung tri phủ bước xuống: “Cung tri phủ mau mau ngồi xuống, gặp nhau thật chẳng dễ dàng, chỉ có thể nói ngài cùng Ngu đại nhân thật có duyên. Bên ngoài chắc lạnh lắm phải không, mau ngồi xuống uống một chén rượu cho ấm người.”

 

Sắc mặt Cung tri phủ lúc này mới khá lên đôi chút, lão định ngồi xuống, m.ô.n.g còn chưa chạm ghế đã nghe Ngu An Ca nói: “Chỗ ngồi bữa tiệc hôm nay có hạn, Cung đại nhân ngồi xuống rồi, chẳng lẽ Quách đại nhân định đứng sao?”

 

Bầu không khí bỗng chốc trở nên đông đặc, dường như một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.

 

Lời nói của Ngu An Ca tát thẳng vào mặt Cung tri phủ và Quách đại nhân, khiến bọn họ lâm vào thế vô cùng khó xử.

 

Cung tri phủ nhất thời nghẹn họng, nói đi cũng phải nói lại, lão dù sao cũng là người của Đại hoàng t.ử, Ngu An Ca dù có Thần Uy đại tướng quân chống lưng cũng chẳng quản được đến đầu lão, chưa kể luận về bối phận, thâm niên hay phẩm cấp, Ngu An Ca cũng chỉ là hạng hậu bối.

 

Vẫn là Quách đại nhân biết co biết duỗi, biết Ngu An Ca vâng lệnh vua mà đến, Đại hoàng t.ử thì ở xa tận chân trời khó lòng nhúng tay, liền ấn Cung tri phủ ngồi xuống ghế, sau đó ân cần bảo: “Hạ quan có thể được gắp thức ăn châm trà cho Cung tri phủ, thật là phúc phận của hạ quan, còn phải đa tạ Cung tri phủ và Ngu đại nhân đã ban cho cơ hội này!”

 

Thẩm Chí Thanh nhìn thấy bộ mặt của hai kẻ này, chỉ cảm thấy buồn nôn cực độ. Hắn tuổi còn trẻ, không giỏi che giấu cảm xúc, bị Cung tri phủ nhìn thấu rõ mồn một.

 

Cung tri phủ liếc Thẩm Chí Thanh một cái rồi hỏi: “Đây là vị nào?”

 

Thẩm Chí Thanh hơi chỉnh đốn lại dáng vẻ, chắp tay hành lễ: “Hạ quan là quan coi muối huyện Sùng Nghĩa, Thẩm Chí Thanh, bái kiến đại nhân.”

 

Cung tri phủ cười nói: “Hóa ra là Thẩm đại nhân, nếu Thẩm đại nhân không tự xưng danh tính, ta còn tưởng với lối ăn mặc này, ngài là kẻ nô bộc hầu hạ trước sau cho Ngu đại nhân cơ đấy.”

 

Thẩm Chí Thanh tuy giận dữ nhưng biết địa vị giữa mình và Cung tri phủ quá đỗi chênh lệch, nếu mạo muội phản kháng chỉ rước lấy tội danh bất kính với thượng quan.

 

Nhưng nếu hắn không lên tiếng sẽ chỉ làm Ngu An Ca - người đang chống lưng cho hắn - mất mặt, thế là Thẩm Chí Thanh mở lời: “Huyện Sùng Nghĩa là huyện nghèo nhất Giang Châu, hạ quan bất tài, chỉ dựa vào bổng lộc để ăn mặc, tự thấy không bằng được các vị đại nhân.”

 

Cung tri phủ không buông tha: “Ý của Thẩm đại nhân chẳng lẽ là đang mỉa mai chúng ta dựa vào những lối tà môn ngoại đạo mới có cái ăn cái mặc sao?”

 

Thẩm Chí Thanh thưa: “Hạ quan không có ý đó.”

 

Thấy Cung tri phủ định nói thêm điều gì để làm khó Thẩm Chí Thanh, Ngu An Ca bèn lên tiếng: “Cung đại nhân hà tất phải tốn lời với một chức quan coi muối nhỏ bé nơi huyện lẻ?”

 

Phẩm cấp rành rành ra đó, Thẩm Chí Thanh mà đối đầu với Cung tri phủ thì dù nói thế nào cũng chịu thiệt thòi.

 

Cung tri phủ thấy Ngu An Ca cuối cùng cũng nói được một câu nghe lọt tai, bèn bảo người hầu gọi tiểu nhị bên ngoài: “Dọn thức ăn lên đi.”

 

Ngu An Ca lần này không hề ngăn cản, ngay cả con d.a.o nhỏ vừa cắm trên bàn cũng được thu lại, dường như nể mặt Cung tri phủ mà thu liễm đi vài phần.

 

Điều này khiến không ít người ngồi đó thở phào nhẹ nhõm.

 

Giang Đài Lâu quả không hổ danh là t.ửu lầu đệ nhất Giang Châu, từng món mỹ vị cao lương được bày lên, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng.

 

Đợi khi thức ăn đã dọn đủ, tiểu nhị trong điếm khom lưng thưa: “Thưa các vị quý nhân, trong lầu mới có một nhạc sư tới, có cần gọi hắn vào gảy đàn góp vui cho các vị không ạ?”

 

Cung tri phủ vốn tới đây để hòa giải, đương nhiên hy vọng bữa cơm này mọi người đừng mặt đỏ tía tai, cứ vui vẻ ăn xong rồi giải tán.

 

Còn chuyện sau khi tan tiệc muốn chỉnh đốn Thẩm Chí Thanh ra sao, làm khó Ngu An Ca thế nào, mọi chuyện đều dễ tính liệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Thế là Cung tri phủ bảo: “Gọi hắn vào đi! Chơi vài khúc nhạc nhẹ nhàng vui tươi một chút.”

 

Ngu An Ca hôm nay không phải tới đây để ăn cơm với đám người này mà là lộ rõ ý đồ gây chuyện, nghe thấy có nhạc sư định vào, nàng theo bản năng định cự tuyệt.

 

Nhưng vừa quay đầu lại, nàng nhìn thấy một bóng hình trắng ngần nơi cánh cửa, lời từ chối liền bị nuốt ngược vào trong bụng.

 

Vị nhạc sư này ôm một cây thất huyền cầm, áo trắng như tuyết, tóc đen xõa ngang vai, đầu đội nón che có rèm trắng, không nhìn rõ mặt mũi.

 

Chỉ nhìn dáng người, đứng giữa một đám người áo mũ chỉnh tề mà lòng dạ thú vật, hắn lại có vài phần khí chất thoát tục.

 

Tiếc rằng ngoại trừ Ngu An Ca, ai nấy đều mang đầy tâm sự, chẳng một ai thưởng thức được phong thái của hắn.

 

Nhạc sư không hành lễ với ai, đi thẳng từ phía sườn đến sau một bức bình phong vẽ sơn thủy, lặng lẽ đặt đàn ngay ngắn rồi ngồi xếp bằng dưới đất, không nói một lời mà bắt đầu tấu nhạc.

 

Tiếng đàn như tiếng nước chảy róc rách truyền ra từ kẽ ngón tay hắn, như ngọc rơi mâm bạc, vô cùng êm tai.

 

Dẫu mọi người đều có toan tính riêng cũng không khỏi bị tiếng đàn du dương này thu hút, thầm cảm thán trong lòng.

 

Mai Phong ở căn phòng khác chậc chậc khen lạ: “Cổ cầm Tuyết Dạ Hạc Lệ lừng danh qua tay chủ t.ử tấu lên, vậy mà lại để cho lũ người kia nghe, thật là phí hoài vật báu.”

 

Trúc Ảnh liếc nhìn căn phòng bên kia một cái rồi bảo: “Có phí hoài hay không chẳng phải do chúng ta quyết định.”

 

Bên kia Ngu An Ca tuy mặt vẫn lạnh lùng, nhưng dưới sự hòa quyện của tiếng đàn, trông nàng không còn vẻ đáng sợ như trước nữa.

 

Cung tri phủ có ý điều tiết bầu không khí, tiên phong cầm đũa lên nói: “Các vị, đừng phụ lòng tốt của Ngu đại nhân mời tiệc, mau dùng bữa thôi.”

 

Ngu An Ca không động đũa, nhưng Cung tri phủ đã động thì mọi người liền làm theo, đồng loạt gắp thức ăn.

 

Cung tri phủ đối với cảnh tượng này khá hài lòng, bèn chỉ vào miếng thịt dê mình vừa gắp: “Ngu đại nhân thật biết chọn món, món thịt dê chưng này ăn vào mùa đông là hợp nhất, có thể làm ấm người.”

 

Những người khác đều phụ họa theo.

 

Cung tri phủ đưa miếng thịt dê vào miệng, kết quả một mùi hôi nồng nặc xộc thẳng lên đại não, lão chẳng kịp giữ lễ nghi, dùng ống tay áo che mặt, nhổ miếng thịt dê vào khăn tay.

 

Người bên cạnh trông thấy có phần không hiểu, một lái buôn muối vội vàng gắp miếng thịt dê đó bỏ vào miệng, kết quả cũng giống hệt Cung tri phủ, nhổ toẹt ra ngay lập tức, mặt đầy giận dữ gọi tiểu nhị tới mắng xối xả: “Món này là thế nào? Sao lại không bỏ muối?”

 

Một lái buôn muối khác cũng nói: “Không chỉ thịt dê chưng, cả món ngỗng quay này cũng chẳng có chút vị mặn nào.”

 

Phía sau bức bình phong, tiếng đàn du dương bỗng chốc trở nên nhanh mạnh, như hạt châu rơi xuống mâm ngọc, nghe thật là sướng tai.

 

Tên tiểu nhị kia cẩn trọng ngẩng đầu nhìn về phía Ngu An Ca: “Là do Ngu đại nhân dặn dò, tiệc tối nay không được bỏ một hạt muối nào vào thức ăn.”

 

Bất cứ ai cũng hiểu, Ngu An Ca làm vậy là không muốn bữa tiệc này kết thúc êm đẹp.

 

Sắc mặt Cung tri phủ hoàn toàn đen lại, lão nói với Ngu An Ca: “Ngu đại nhân làm vậy là có ý gì? Đời nào ăn cơm lại không bỏ muối cơ chứ?”

 

Ngu An Ca tự rót cho mình một chén rượu, uống cạn một hơi, nhìn Cung tri phủ hỏi ngược lại: “Phải đấy, đời nào ăn cơm lại không có muối cơ chứ?”