Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 179



Lời của Ngu An Ca khiến căn phòng một lần nữa rơi vào cảnh tĩnh lặng như tờ, tiếng đàn vui tươi sau bức bình phong lúc này lại có phần lạc lõng không hợp cảnh.

 

Cung tri phủ trong lòng bực bội, cao giọng quát mắng: “Đừng gảy nữa!”

 

Ngu An Ca lại lạnh lùng bảo: “Cứ tiếp tục gảy đi!”

 

Người sau bức bình phong không đáp lời, vẫn tự mình tấu nhạc.

 

Cung tri phủ nặng nề đặt đũa xuống mặt bàn, hỏi: “Ngu đại nhân đây là có ý gì?”

 

Ngu An Ca trái lại gắp miếng thịt dê chưng kia bỏ vào miệng, mặt không đổi sắc mà nuốt xuống, sau đó mới nói: “Không ngon sao?”

 

Không một ai dám nhìn thẳng vào mắt Ngu An Ca, tự nhiên cũng chẳng có kẻ nào trả lời nàng.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Ngu An Ca thong thả nói: “Hiện giờ đứng trước mâm cao lương mỹ vị này, chỉ vì không bỏ muối mặn mà các vị còn nuốt không trôi, vậy các vị đã bao giờ nghĩ tới, những rau củ dưa muối mà bá tính ăn hàng ngày nếu không có muối, liệu họ có nuốt nổi hay không.”

 

Cung tri phủ cuối cùng cũng không kìm nén được nữa: “Ngu đại nhân nói vậy e là có phần phóng đại quá lời rồi. Giang Nam là nơi trù phú nhường nào, mỗi năm nộp về triều đình thuế muối đã chiếm tới một phần tư thuế muối cả nước, làm sao có chuyện bá tính không có muối mà ăn?”

 

Điểm này Cung tri phủ nói không sai, thuế muối gần như chiếm phân nửa nguồn thu của quốc khố, mà thuế muối Giang Nam lại là phần trọng yếu nhất của cả nước, đó cũng là lý do vì sao khi thuế muối sụt giảm, Hoàng Thượng liền nổi trận lôi đình, nhanh ch.óng xử lý đám quan coi muối.

 

Ngu An Ca nhìn về phía Quách đại nhân bảo: “Quách đại nhân hãy kể cho Cung tri phủ nghe xem, cuốn sổ vừa rồi ngươi đã nhìn ra được những gì?”

 

Quách đại nhân đứng sau lưng Cung tri phủ, ngập ngừng mãi không thôi.

 

Ngu An Ca thấy hắn nửa ngày trời chẳng nói ra được đầu đuôi câu chuyện, bèn bảo Thẩm Chí Thanh: “Ngươi nói đi.”

 

Thẩm Chí Thanh thưa: “Kể từ đầu mùa hạ năm nay, thẻ muối mà Quách đại nhân cấp cho huyện Sùng Nghĩa chưa bằng một nửa trước kia, khiến bá tính huyện Sùng Nghĩa rơi vào cảnh khốn đốn vì thiếu muối, chỉ đành liều mạng mua muối lậu giá cao từ tay các lái buôn. Mà muối lậu bọn lái buôn bán cho huyện Sùng Nghĩa chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi, giá muối đã từ một trăm năm mươi văn một đấu tăng vọt lên bốn trăm văn một đấu. Huyện Sùng Nghĩa vốn đã là huyện nghèo, bá tính chỉ riêng khoản mua muối thôi đã hận không thể dốc sạch túi...”

 

“Đủ rồi!”

 

Thẩm Chí Thanh lời chưa dứt đã bị Cung tri phủ ngắt lời.

 

Cung tri phủ nhìn Quách đại nhân hỏi: “Quách đại nhân, chuyện này là thế nào?”

 

Thẩm Chí Thanh nhìn sâu vào mắt Cung tri phủ, tình hình huyện Sùng Nghĩa vốn chẳng phải bí mật gì, Cung tri phủ thống lĩnh Giang Châu, huyện Sùng Nghĩa cũng nằm dưới quyền cai quản của Giang Châu, Thẩm Chí Thanh không tin Cung tri phủ lại không biết chuyện thiếu hụt thẻ muối ở huyện Sùng Nghĩa.

 

Quách đại nhân chẳng nói chẳng rằng quỳ sụp xuống: “Xin tri phủ đại nhân thấu rõ, nửa đầu năm nay mưa nhiều, Giang Nam khan hiếm muối, nơi nơi đều thiếu, các huyện trong vùng cai quản đều phải cắt giảm thẻ muối, không chỉ riêng huyện Sùng Nghĩa mà các huyện khác cũng vậy.”

 

Việc Giang Nam khan hiếm muối là điều ai ai cũng biết, nhưng Ngu An Ca càng rõ hơn ai hết, đằng sau cơn khan hiếm này chính là cuộc vui vơ vét tiền của của Đại hoàng t.ử cùng đám người đang ngồi đây.

 

Thẩm Chí Thanh đầy vẻ bất bình nói: “Người người đều bảo Giang Nam khan hiếm muối, nhưng đằng sau cơn khan hiếm ấy, vì sao muối lậu lại tràn lan như vậy?”

 

Lời của Thẩm Chí Thanh đã lột trần bộ mặt giả dối của lái buôn muối cùng quan coi muối, cũng khiến Quách đại nhân nghẹn lời không đáp được.

 

Cung tri phủ biết rằng bữa cơm hôm nay nếu không đưa ra một lời giải thích cho Ngu An Ca thì không xong rồi, thế là lão chủ động phá vỡ bầu không khí cứng nhắc: “Quách đại nhân, đây chính là lỗi của ngươi rồi. Dẫu nửa đầu năm nay khan hiếm muối, nơi nơi đều phải cắt giảm thẻ muối, thì cũng không nên cắt giảm đến huyện Sùng Nghĩa, để huyện Sùng Nghĩa rơi vào tình cảnh này.”

 

Quách đại nhân nghe ra ý tứ che chở trong lời của Cung tri phủ, liền dập đầu với Cung tri phủ một cái: “Bá tính huyện Sùng Nghĩa không có muối ăn, thật sự là do hạ quan làm việc không chu toàn, xin tri phủ đại nhân giáng tội.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cung tri phủ liếc nhìn Ngu An Ca một cái: “Đúng ra ngươi là quan coi muối, Tuần muối Ngự sử Ngu đại nhân đang ở ngay trước mặt ngươi, ngươi muốn thỉnh tội thì nên đến chỗ ngài ấy mà thỉnh tội.”

 

Cung tri phủ lời nói mới phân nửa đã lộ rõ ý định bao che cho Quách đại nhân, cho nên Ngu An Ca không nói gì, Quách đại nhân cũng không nhúc nhích.

 

Cung tri phủ tiếp tục bảo: “Chỉ là Ngu đại nhân dù sao cũng còn trẻ, chắc chắn sẽ không nỡ phạt nặng ngươi, nể tình lỗi này xảy ra tại Giang Châu của ta, ta đành dày mặt thay Ngu đại nhân quản giáo một phen.”

 

Chẳng nói gì xa xôi, chỉ cần nhìn cách Ngu An Ca xử lý đám buôn muối lậu kia là đủ biết nếu Quách đại nhân rơi vào tay nàng thì chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

 

Cung tri phủ chủ động nhận việc xử lý Quách đại nhân, một là để bảo vệ Quách đại nhân, hai là để thị uy với Ngu An Ca.

 

Cung tri phủ nói: “Vậy liền phạt ngươi bổng lộc một năm, lại phạt ngươi trong vòng ba ngày phải ấn định lại định mức thẻ muối cho huyện Sùng Nghĩa, ngươi có điều gì không phục?”

 

Quách đại nhân thưa: “Hạ quan nhận phạt.”

 

Cung tri phủ nhìn Ngu An Ca hỏi: “Ngu đại nhân thấy thế nào?”

 

Đối với cách xử lý nhẹ hìu của Quách đại nhân, rõ ràng là không hợp ý Thẩm Chí Thanh, hắn nhìn về phía Ngu An Ca, trông đợi nàng sẽ làm thêm điều gì đó.

 

Ngu An Ca không hề bám riết không buông mà nói: “Quách đại nhân đã nói nửa đầu năm nay Giang Nam khan hiếm muối, nơi nơi đều thiếu, những chuyện đã qua ta nể tình các ngươi coi như còn có 'nỗi khổ riêng', tạm thời không so đo với các ngươi nữa.”

 

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, duy chỉ có Thẩm Chí Thanh là lòng đầy không cam tâm, nhưng ngại vì thân phận nên không tiện mở miệng.

 

Cung tri phủ nhận thấy có điều gì đó không đúng, Ngu An Ca từ khi đến Giang Nam luôn từng bước ép sát, vì sao lúc này lại chủ động lùi một bước?

 

Quả nhiên, nghe Ngu An Ca nói tiếp: “Nhưng hiện nay, phương pháp làm muối mà Tư Huệ phu nhân dâng lên, muối tinh luyện ra được dẫu là sản lượng hay phẩm chất đều vượt xa phương pháp cũ. Nhà họ Hướng nhận ơn trời, mở xưởng làm muối, sản xuất và bán muối, không còn chuyện khan hiếm muối nữa. Về sau nếu còn xảy ra chuyện nơi nào thiếu hụt thẻ muối, quan viên không bán ra được dẫn đến việc bá tính không có muối ăn, chỉ đành bỏ giá cao mua từ tay lái buôn muối lậu, thì khi ấy nợ mới nợ cũ sẽ tính một lượt...”

 

Ngu An Ca đảo mắt nhìn khắp lượt mọi người, ngữ khí băng giá: “Ta thấy một kẻ, g.i.ế.c một kẻ.”

 

Bữa cơm này ăn đến lúc này, tuy không thấy đổ m.á.u nhưng mọi người đã hoàn toàn cảm nhận được sự tàn độc trong xương tủy của Ngu An Ca rồi.

 

Không ai còn dám coi nàng như một thiếu niên lang bình thường nữa, ngay cả Cung tri phủ cũng không ngắt lời nàng, chỉ đành bấm bụng mà nghe cho hết.

 

Ngu An Ca nhìn Cung tri phủ hỏi: “Ý của Cung tri phủ thế nào?”

 

Cung tri phủ gượng gạo nặn ra một nụ cười cứng nhắc: “Rất tốt.”

 

Ngu An Ca nói: “Cung tri phủ thấy tốt là được, sai lầm trước kia của Quách đại nhân đã có Cung tri phủ thay ta quản giáo. Những việc về sau, Cung tri phủ đừng có làm thay việc của người khác nữa, kẻo nếu chuyện náo đến trước mặt Hoàng Thượng, chẳng phải sẽ trách ta lơ là chức trách hay sao?”

 

Nụ cười trên mặt Cung tri phủ khó mà duy trì được nữa, nhưng vẫn thưa: “Đương nhiên rồi.”

 

Ngu An Ca nói xong những lời này, sau bức bình phong một khúc nhạc cũng vừa kết thúc, không còn vang lên tiếng đàn nào nữa.

 

Có lẽ do sự chú ý của mọi người đều đặt lên người Ngu An Ca, thậm chí họ đã quên mất sau bức bình phong còn ngồi một nhạc sư.

 

Ngu An Ca nhìn mâm thức ăn đầy thịt gà vịt cá nhưng không hề bỏ muối nói: “Người nông phu cày cấy chăn nuôi thật chẳng dễ dàng, các vị hãy động đũa đi.”

 

Lần này, đến lượt Ngu An Ca chủ động cầm đũa, những người khác đều lật đật làm theo.