Lang Thanh bị đau, vẫn không phục, nằm bò trên mặt đất nhe răng trợn mắt, nhìn Ngu An Ca với ánh mắt chẳng chút tốt lành, tìm được một khe hở, Lang Thanh lại nhảy dựng lên một lần nữa, lao về phía Ngu An Ca.
Ngu An Ca nhanh tay lẹ mắt, cầm lấy vỏ kiếm lại gõ mạnh lên đầu nó một cái.
Thương Thanh Yến cũng ở phía sau gạt chân ch.ó một cái, hai người hợp lực lần nữa đè Lang Thanh xuống đất.
Ngu An Ca lần này rút kiếm ra, lưỡi kiếm sắc bén tì lên cổ nó, ánh mắt cũng càng thêm hung dữ.
Cứ nhìn nhau như vậy vài hơi thở, Lang Thanh liền không còn nhe răng trợn mắt nữa.
Ngu An Ca trước tiên tra kiếm vào vỏ, sau đó đưa tay định tháo rọ da trên mõm nó ra.
Thương Thanh Yến giữ lấy tay Ngu An Ca: “Cẩn thận, nó sẽ c.ắ.n người đấy.”
Cảm giác lành lạnh khiến Ngu An Ca và Thương Thanh Yến cùng lúc ngẩn ra, Thương Thanh Yến như bị điện giật vội vàng buông tay, khẽ ho một tiếng.
Ngu An Ca mân mê ngón tay, như để che giấu điều gì đó, hung hăng nói với Lang Thanh: “Ngươi mà dám c.ắ.n ta, ta sẽ gõ c.h.ế.t ngươi.”
Lang Thanh chớp chớp mắt, không dám nhìn thẳng vào Ngu An Ca.
Ngu An Ca trước tiên bảo Ngư Thư vào bếp lấy một miếng thịt lợn tới, sau đó cởi rọ da của Lang Thanh ra, không đợi nó kịp phản ứng đã ném miếng thịt xuống dưới chân.
Lang Thanh dường như đã đói lâu ngày, chạy lại định ăn, vừa há miệng ra thì Ngu An Ca đã cắm một kiếm lên miếng thịt đó.
Lang Thanh tức khắc rụt chân lại, lui về sau mấy bước.
Dáng vẻ biết điều đó làm Ngu An Ca bật cười, nàng nói: “Sủa một tiếng thì cho ngươi ăn.”
Lang Thanh "Gâu" một tiếng, tiếng sủa hùng hồn, không khỏi khiến Thẩm Chí Thanh run b.ắ.n người.
Ngu An Ca thu kiếm lại, ra lệnh: “Ăn đi.”
Lang Thanh ngay lập tức ăn uống ngon lành.
Một miếng thịt lớn bị nó ăn sạch rất nhanh, Lang Thanh liền ngoan ngoãn ngồi trước mặt Ngu An Ca.
Ngu An Ca vuốt đầu ch.ó: “Làm cho tốt, sau này sẽ có thịt cho ngươi ăn.”
Lang Thanh lại sủa lên một tiếng.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Ngu An Ca hài lòng vô cùng, nhìn Thương Thanh Yến nói: “Đa tạ ngài, ngài đã tìm cho ta một trợ thủ đắc lực.”
Sau khi số muối của nhà họ Hướng chìm xuống sông, Ngu An Ca liền sai người tung tin ra ngoài, nói rằng lô muối triều đình kia đã bị giặc cướp đoạt mất.
Nàng cần một con ch.ó có khứu giác nhạy bén, oai phong lẫm liệt để giúp nàng đi tìm số muối bị cướp.
Thương Thanh Yến mấy ngày qua đã dẫn theo Ngư Thư đi khắp nơi để chọn ch.ó giúp Ngu An Ca, cũng tiện thể chờ đợi tin đồn lan rộng.
Thương Thanh Yến nhìn về phía Lang Thanh, tuy trước mắt không có con mồi nhưng nó luôn giữ cảnh giác cao độ, không bỏ sót một tiếng động nhỏ nào.
Có những lời Thương Thanh Yến không tiện nói ra, hắn luôn cảm thấy Ngu An Ca giống như một con sói hung dữ, ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy con Lang Thanh này, hắn đã thấy cái vẻ hung tàn trên người nó rất giống Ngu An Ca, thế là liền bỏ tiền cao mua lại từ tay gã thợ săn.
Thẩm Chí Thanh ở bên cạnh thấy Lang Thanh đã yên tĩnh lại nhưng vẫn chần chừ không dám tiến lên.
Lúc này, hắn mới có cái nhìn khác về Thương Thanh Yến, cứ ngỡ là một vị nhạc sư áo trắng trói gà không c.h.ặ.t, không ngờ lại có thể cùng Ngu đại nhân thu phục ác khuyển.
Ngu An Ca trái lại nhìn về phía Thẩm Chí Thanh nói: “Thẩm đại nhân, ta phải rời khỏi huyện Sùng Nghĩa, tới phủ Giang Châu tìm muối đây.”
Cũng nhờ Hướng Di nhanh trí đem muối triều đình dìm xuống nước, lại sai người đ.á.n.h vớt lên, mới đủ để bá tính huyện Sùng Nghĩa ăn một cái tết ngon lành.
Ngu An Ca đã biết rõ tình hình huyện Sùng Nghĩa, cũng biết muối nhà họ Hướng không thể vận chuyển về an toàn, mục đích của Thẩm Chí Thanh coi như đã đạt được một nửa.
Vả lại Thẩm Chí Thanh cũng đã nhìn rõ con người của Ngu An Ca, nàng chẳng phải hạng người ngồi yên chịu đòn, phen này vừa tung tin đồn, vừa chọn ác khuyển, e là có toan tính khác, bản thân mình nếu còn ngăn trở thì thật là không biết điều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đặc biệt là lúc này Lang Thanh đang ngồi ngay trước mặt Ngu An Ca, Thẩm Chí Thanh đều sợ mình nói sai câu nào, Ngu An Ca chỉ cần ra lệnh một tiếng là Lang Thanh sẽ lao tới ngay.
Chỉ có đám sói lang hổ báo ở phủ Giang Châu kia vẫn khiến Thẩm Chí Thanh không yên lòng: “Ngu đại nhân chuyến này đi, có mấy phần nắm chắc?”
Ngu An Ca vuốt đầu Lang Thanh, nói lời thật lòng: “Năm phần.”
Thẩm Chí Thanh định nói gì đó, nhưng lại thấy nói gì cũng đều vô lực.
Cậy vào sức của một mình mình mà đối kháng với cả đám quan coi muối vùng Giang Nam, chẳng khác nào nằm mơ giữa ban ngày, Ngu An Ca nói năm phần đã là không dễ dàng gì.
Thẩm Chí Thanh thưa: “Hy vọng của huyện Sùng Nghĩa đều đặt cả lên người Ngu đại nhân rồi.”
Ngu An Ca nhìn Thẩm Chí Thanh, dặn dò: “Ta biết ngươi là một vị quan tốt, cũng biết bá tính huyện Sùng Nghĩa đều nghe lời ngươi, nhưng ta cảnh cáo ngươi, ngươi ở huyện Sùng Nghĩa phải biết điều một chút cho ta, bất luận gặp phải chuyện gì cũng không được khinh suất hành động, hãy đợi tin của ta.”
Thẩm Chí Thanh chỉ ngỡ Ngu An Ca bất mãn chuyện lúc mới tới huyện Sùng Nghĩa hắn đã tập hợp người bệnh bướu cổ để ép nàng ở lại, bèn vội vàng cam đoan: “Ngu đại nhân yên tâm, hạ quan sẽ dẫn theo bá tính huyện Sùng Nghĩa chờ tin tốt của ngài.”
Ngu An Ca liếc nhìn Thẩm Chí Thanh một cái, nghĩ đến t.h.ả.m án kiếp trước, đối với lời cam đoan của hắn vẫn mang lòng hoài nghi sâu sắc.
Nhưng quỹ đạo kiếp này đã thay đổi, dẫu sao về phần giấy phép bán muối nhà họ Hướng cũng sẽ không làm khó huyện Sùng Nghĩa, hắn không có lý do gì để dấn thân vào con đường c.h.ế.t như kiếp trước nữa.
Ngu An Ca lúc này mới yên tâm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Ngu An Ca liền dẫn theo Thương Thanh Yến, Hướng Di, Ngư Thư và Lang Thanh rời khỏi huyện Sùng Nghĩa.
Trước bến đò lúc khởi hành, người trong tộc họ Thẩm đều tới tiễn đưa, vết sưng trên cổ họ vẫn chưa tan, trông vẫn thật đáng sợ.
Nhưng họ đều biết, nay có thể ăn được muối mịn giá hai trăm văn một đấu chính là công lao của mấy người này, trong mắt đều ánh lên sự cảm kích.
Ngu An Ca đứng nơi đầu thuyền, theo con thuyền rời đi, bóng dáng bá tính huyện Sùng Nghĩa ngày càng nhỏ dần.
Gần đến ngày cuối năm, trời Giang Nam lạnh thêm đôi chút, tuy tuyết đã ngừng rơi nhưng bầu trời u ám, mặt sông tỏa ra cái lạnh thấu tận tâm can.
Ngu An Ca từ trong khoang thuyền bước ra, thấy Hướng Di và Thương Thanh Yến đang ngồi vây quanh nhau, khẽ bàn luận chuyện gì đó.
Ngu An Ca tiến lại gần mới nghe rõ họ đang bàn về phương pháp chế muối.
Hướng Di thấy Ngu An Ca thì trong mắt tràn đầy kinh hỉ: “An Hòa, Vương gia đang cùng ta bàn bạc xem làm thế nào để thêm cỏ biển vào trong muối.”
Ngu An Ca nhớ lại lúc Thương Thanh Yến bốc t.h.u.ố.c cho người bệnh bướu cổ ở huyện Sùng Nghĩa, trong đơn t.h.u.ố.c đều có cỏ biển, bèn hỏi: “Đem cỏ biển thêm vào trong muối có thể trị được bệnh bướu cổ sao?”
Thương Thanh Yến đáp: “Không thể trị được bệnh bướu cổ, nhưng có lẽ có thể phòng ngừa được bệnh này.”
Nghĩ đến những bá tính huyện Sùng Nghĩa mắc bệnh bướu cổ kia, trong mắt Ngu An Ca cũng ánh lên niềm vui sướng: “Nếu thực sự có thể phòng ngừa bệnh bướu cổ, thì đó quả là chuyện tốt tày đình.”
Hướng Di nói: “Vương gia bảo đem cỏ biển đốt thành tro, rồi đem lắng cùng với nước muối đặc, là có thể thu được muối có chứa cỏ biển rồi.”
Ngu An Ca lập tức nắm bắt được điểm mấu chốt: “Chỉ là làm như vậy liệu có làm tăng giá thành chế muối không?”
Nếu muối có chứa tro cỏ biển có thể phòng ngừa bệnh bướu cổ thì tự nhiên là tốt nhất, nhưng nếu tăng thêm chi phí này dẫn đến giá muối tăng cao thì thật lợi bất cập hại.
Hướng Di lại bảo: “Chế muối là việc buôn bán một vốn vạn lời, tro cỏ biển là vật rẻ mạt nhất dưới biển, quá trình chế muối cũng cần phải lắng lọc, nói đến chuyện tăng giá thành chế muối thì cũng chỉ là cần thêm vài người thợ làm muối mà thôi, còn về phần giá cả, ta về sẽ bàn bạc với tổ phụ, tuyệt đối không lấy lợi từ dân.”
Hướng Di lúc này không phải nói chuyện với thân phận người nhà họ Hướng, mà là với thân phận Tư Huệ phu nhân để suy nghĩ cho bá tính Giang Nam.
Ngu An Ca nói: “Nếu được như vậy thì tốt quá! Chỉ có một điều, bất luận muối này có chế thành hay không, thì phương pháp này tạm thời đừng để lộ ra ngoài, nếu không chắc chắn sẽ có kẻ làm lũng đoạn giá thị trường.”
Hướng Di nói: “Ngài yên tâm, ta sẽ không nói đâu.”
Thương Thanh Yến cũng dặn dò: “Cũng đừng tiết lộ rằng phương pháp này là do ta đưa ra.”
Thân phận của Thương Thanh Yến, có thể có lỗi, chứ tuyệt đối không được có công.
Hướng Di cũng hiểu rõ đạo lý này, khẽ đáp lời: “Vương gia yên tâm.”