Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 191



Ngu An Ca nói: “Bản quan thân là Tuần muối Ngự sử, nay muối của triều đình bị giặc cướp cướp đi, ta đương nhiên có trách nhiệm truy thu về, nếu không thật thẹn với bộ quan phục trên người. Trái lại Cung tri phủ, ngài thống quản Giang Châu, sự vụ bận rộn, việc tìm muối này, Cung tri phủ vẫn không nên quá mức lao tâm tổn sức thì hơn.”

 

Cung tri phủ cười mà như không cười nói: “Ngu đại nhân muốn dùng binh mã Giang Châu của ta để tìm muối dẹp loạn, lại không để ta nhúng tay vào, chẳng lẽ ngài không thấy hành sự như vậy quá mức bá đạo sao?”

 

Ngu An Ca nói: “Tuần muối Ngự sử có quyền điều động binh dự trữ của một phương, quy củ này là do triều đình định ra, sao có thể nói ta bá đạo được? Hay là nói, Cung tri phủ không muốn dẹp sạch lũ giặc cướp trên dòng Hoài Thủy này.”

 

Các quan viên trong yến tiệc đều đặt chén rượu xuống, từng người đứng sang một bên, ai nấy đều ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc lan tỏa giữa hai người này.

 

Ngu An Ca quả thực bá đạo, ngay cả khi cần điều động binh mã của phủ Giang Châu, nàng đối mặt với Cung tri phủ cũng không hề nhường nhịn nửa bước.

 

Dẫu sao kẻ cướp đoạt muối triều đình cũng là do Cung tri phủ phái đi, đối mặt với sự ép bức từng bước của Ngu An Ca, Cung tri phủ quả thực có chút chột dạ.

 

Hai người đối mắt nhìn nhau vài hơi thở, cuối cùng vẫn là Cung tri phủ bại trận: “Ta thân là quan phụ mẫu của Giang Châu, sao có thể không muốn dẹp sạch lũ giặc cướp ở Giang Châu chứ? Chỉ là có một điểm, mong Ngu đại nhân thấu hiểu cho.”

 

Ngu An Ca nói: “Cung tri phủ cứ nói đừng ngại.”

 

Cung tri phủ bảo: “Cung mỗ biết Ngu đại nhân nóng lòng làm việc, nhưng ngày cuối năm đã gần kề, đến cả Hoàng Thượng cũng phải phong ấn, triều đình trên dưới trong thời gian tết nhất đều không làm việc, các quan lại và binh sĩ ở Giang Châu cũng vậy, vốn định hai ngày sau sẽ dừng mọi sự vụ, để quan sai đều về quê đón tết, nay ta giao binh mã cho Ngu đại nhân, mong Ngu đại nhân hãy thương xót bọn họ, đừng để bọn họ cả năm trời đến một lúc nghỉ ngơi cũng không có.”

 

Ý tứ trong lời nói là, Cung tri phủ có thể điều binh cho Ngu An Ca, chỉ có điều số binh lính đó chỉ có thể đi theo Ngu An Ca trong hai ngày, hai ngày sau phải về nhà đón tết.

 

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

Hướng Di có chút phẫn nộ, thời gian hai ngày thì đừng nói là dẹp loạn, ngay cả đi tới địa điểm muối bị cướp cũng không kịp.

 

Ngu An Ca lại nhìn Cung tri phủ mà đáp: “Hai ngày thì hai ngày.”

 

Ngu An Ca cứ thế nhận lời khiến Cung tri phủ có chút nghi hoặc, nhưng bầu không khí vốn căng thẳng rốt cuộc cũng dịu đi đôi chút.

 

Cộng thêm các quan viên bên cạnh điều hòa không khí, bữa tiệc này cuối cùng cũng coi như tiếp tục được.

 

Khó khăn lắm mới đợi được đến khi yến tiệc tan, một đám quan coi muối vây quanh Cung tri phủ, không biết Ngu An Ca lại định giở trò gì.

 

Cung tri phủ cũng không nhìn thấu được người trẻ tuổi kia, may mà Giang Châu là địa bàn của hắn, mọi phương diện đều do hắn quyết định, Cung tri phủ tuy có nghi ngại nhưng không hề hoảng hốt.

 

Cung tri phủ nói: “Chư vị chớ có nóng nảy, chỉ cho hắn mượn binh hai ngày mà thôi, ta đảo mắt muốn xem xem, hắn có thể gây ra sóng gió gì ở Giang Châu này.”

 

Một đám người nhao nhao phụ họa.

 

Cung tri phủ nói lời này không phải là không có chỗ dựa, dẫu sao binh mã Giang Châu chỉ nghe mệnh lệnh của hắn, cho Ngu An Ca mượn loại binh lính nào đều do hắn quyết định.

 

Lùi một vạn bước mà nói, dẫu hắn có đem binh mã cho mượn hết đi chăng nữa, đám binh tốt kia cũng chẳng dám trái ý hắn.

 

Hơn nữa, Ngu An Ca sau khi tới Giang Nam, nhìn thì có vẻ bận rộn túi bụi, nhưng ngoài việc bắt được vài kẻ bán muối lậu nhỏ lẻ ra thì thực sự chẳng làm nên trò trống gì.

 

Tuy vậy vẫn có vài quan viên không yên tâm, hỏi Cung tri phủ: “Vậy đợi sau khi qua tết, hắn lại nhắc lại chuyện cũ, khăng khăng đòi dẹp loạn thì tính sao đây?”

 

Cung tri phủ nói: “Thì cứ để hắn dẹp! Trên dòng Hoài Thủy đâu phải là không có giặc, hắn thích dẹp thế nào thì dẹp!”

 

Đám người mà Cung tri phủ phái đi hủy muối từ lâu đã phơi khô quần áo, ẩn mình vào chốn náo nhiệt rồi, Ngu An Ca muốn dẹp loạn thì liên quan gì đến hắn đâu.

 

Lại có quan coi muối ướm hỏi: “Nhưng cứ như vậy, đợi qua tết, nhà họ Hướng lại vận chuyển muối đi các nơi, chúng ta chẳng phải sẽ khó bề ra tay sao?”

 

Cung tri phủ chỉ vuốt râu nói: “Lũ giặc cướp trên dòng Hoài Thủy đâu có dễ dàng dẹp sạch như thế.”

 

Mọi người đều nghe hiểu ẩn ý của Cung tri phủ, vẫn là không thể để muối của nhà họ Hướng lưu thông không trở ngại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một khi muối giá hai trăm văn một đấu của nhà họ Hướng được bán ra, thì những muối trường mà họ cấu kết với muối thương lập ra từ trước, cùng số muối lậu tích trữ, sẽ chẳng thể bán được nữa.

 

Kẻ khác thấy dáng vẻ tin tưởng sắt đá của Cung tri phủ thì cũng yên lòng.

 

Sau khi rời khỏi phủ họ Cung, Ngu An Ca và Hướng Di tìm thấy xe ngựa của mình, Lang Thanh liền được Ngư Thư dắt tới.

 

Vừa nãy khi Ngu An Ca và Hướng Di vào trong phủ họ Cung, Ngư Thư đã dắt theo Lang Thanh đợi ở nơi dừng xe của tân khách.

 

Ngu An Ca vừa nhìn thấy Lang Thanh liền cúi người vuốt đầu nó một cái, lại hỏi Ngư Thư: “Chuyện đã làm xong chưa?”

 

Ngư Thư thưa: “Công t.ử yên tâm, thuộc hạ dắt Lang Thanh đi ngửi sạch một lượt đám xe ngựa kia rồi.”

 

Ngu An Ca từ bên hông lấy ra một miếng thịt khô cho Lang Thanh: “Đến lúc đó hãy thể hiện cho tốt.”

 

Sau khi lên xe ngựa, Hướng Di lo âu nói: “Chỉ cho hai ngày để dẹp loạn, sao mà đủ được chứ?”

 

Ngu An Ca nhìn Hướng Di hỏi ngược lại: “Ai bảo chúng ta đi dẹp loạn?”

 

Hướng Di vô cùng kinh ngạc, nói thật lòng, ngoài việc đùn đẩy trách nhiệm, bảo rằng muối triều đình bị cướp là do tai họa giặc cướp ra, Hướng Di căn bản không hiểu nổi vì sao phải làm thế, để Cung tri phủ phái người tới phối hợp với Ngu An Ca dẹp loạn, chẳng phải là vừa ăn cướp vừa la làng sao?

 

Hướng Di hỏi: “Nếu không dẹp loạn, ngài cần binh lính để làm gì?”

 

Ngu An Ca lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Tìm muối.”

 

Hướng Di mịt mờ không hiểu: “Số muối triều đình đó, cái gì vớt được thì đã vớt rồi, cái gì không vớt được thì đều đã chìm xuống dòng Hoài Thủy, tìm thế nào được?”

 

Ngu An Ca vén rèm lên, nhìn một cái vào con Lang Thanh đang chạy theo xe ngựa bên ngoài mà bảo: “Dựa vào nó.”

 

Hướng Di càng thêm thắc mắc, nhưng dáng vẻ nắm chắc phần thắng của Ngu An Ca đã khiến trái tim đang thấp thỏm của Hướng Di bình tĩnh lại.

 

Từ trước đến nay, nhiều việc Ngu An Ca làm nàng đều nhìn không thấu, nhưng kết quả không một ngoại lệ đều là tốt đẹp.

 

Trở về nhà họ Hướng, Ngu An Ca đi thẳng về viện t.ử của mình, không ngờ lại bắt gặp một người mà nàng không quen biết ở bên trong.

 

Người nọ mang đầy vẻ phong trần của kẻ buôn bán, thấy Ngu An Ca liền vỗ tay bước tới nói: “Ái chà chà, vị này chính là Tuần muối Ngự sử Ngu đại nhân, người đã hào hiệp thu lưu chủ t.ử nhà ta mà chẳng lấy tiền đây sao!”

 

Ngu An Ca nhìn về phía Thương Thanh Yến hỏi: “Đây là ai?”

 

Thương Thanh Yến đáp: “Mai Phong, chủ của Giang Đài Lâu.”

 

Trúc Ảnh ở bên cạnh đảo mắt một cái thật dài, bồi thêm: “Một kẻ vô cùng keo kiệt, một lão giữ của chính hiệu.”

 

Nghe thấy cái tên này, Ngu An Ca liền biết hắn cũng giống như Trúc Ảnh, đều là người mà tiên đế để lại cho Thương Thanh Yến.

 

Trúc Ảnh võ công cao cường, có thể bảo vệ Thương Thanh Yến chu toàn, còn tên Mai Phong này thì không biết có bản lĩnh gì.

 

Ngu An Ca ngầm quan sát Mai Phong, Mai Phong cũng đang ngầm quan sát Ngu An Ca.

 

Ngu An Ca vừa từ phủ họ Cung thị uy trở về, trên người vẫn mặc bộ quan phục, rõ ràng là bộ y phục cứng nhắc tẻ nhạt, mặc trên người Ngu An Ca lại vô tình thêm vài phần khí chất lạnh lùng.

 

Chủ t.ử nhà hắn cư nhiên vì một người như vậy mà cam lòng gảy khúc Tuyết Dạ Hạc Lệ cho đám quan tham tham lam kia nghe, sau đó còn bỏ mặc cả chứng sạch sẽ để theo người này tới huyện Sùng Nghĩa.

 

Nếu vị Ngu đại nhân này là một nữ t.ử, Mai Phong chắc chắn sẽ nghi ngờ chủ t.ử nhà mình đã đem lòng yêu người ta mất rồi.