Lúc này, tên binh lính vừa bị đ.á.n.h mười quân côn đã bị Ngư Thư lôi tới.
Ngư Thư không hề nương tay, mười quân côn đ.á.n.h xuống thật rắn rỏi, khiến hắn chẳng thể lớn tiếng làm mặt quỷ được nữa.
Ngu An Ca lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người: “Kẻ nào còn dám càn rỡ, phá hoại quân kỷ, lười biếng đối phó, thì đây chính là kết cục.”
Đám người đứng thẳng tắp trang nghiêm, thảy đều bị thủ đoạn sắt m.á.u của Ngu An Ca làm cho khiếp sợ, không dám khinh suất cợt nhả thêm.
Ngu An Ca lại bảo: “Đương nhiên, ta biết ngày tết đã gần kề, các ngươi ai nấy đều nóng lòng về quê. Đã theo ta hai ngày, ta cũng sẽ không để các ngươi chịu thiệt. Hễ trong hai ngày này, ai trong các ngươi biểu hiện tốt, ta sẽ ban thưởng ba lượng bạc. Kẻ nào biểu hiện xuất sắc, sẽ được năm lượng.”
Đám người được Cung tri phủ chọn ra để giao cho Ngu An Ca thảy đều là hạng già yếu bệnh tật, những kẻ bên lề nơi quân doanh.
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Có kẻ có lẽ cũng giống như tên binh lính thọt chân vừa bị ăn gậy kia, lúc trẻ từng lập công, bị thương hoặc vì tuổi tác đã cao nên không còn được trọng dụng nữa.
Ngày thường bọn họ chỉ có thể dựa vào chút bổng lộc ít ỏi để sống qua ngày, theo giá muối tăng cao, các loại vật giá ở vùng Giang Nam cũng leo thang theo, cuộc sống của bọn họ vô cùng túng quẫn.
Nay ba lượng bạc và năm lượng bạc mà Ngu An Ca nói ra thật sự vô cùng hấp dẫn.
Sau một hồi bị Ngu An Ca vừa đe dọa vừa dụ dỗ, ba trăm binh lính này, dẫu chưa hẳn đã thành tâm tâm phục khẩu phục, nhưng cũng không dám giữ cái thái độ làm việc qua loa như lúc đầu nữa.
Ngu An Ca thấy bọn họ điều chỉnh tâm thế khá nhanh, liền lập tức dẫn người xuất phát.
Đến tối ngày hôm sau, Cung tri phủ vừa dùng xong bữa tối, người hầu trong phủ đã xông vào, thở không ra hơi mà báo: “Tri phủ! Xảy ra chuyện lớn rồi!”
Cung tri phủ tay vẫn còn cầm đũa: “Xảy ra chuyện lớn gì?”
Tên người hầu cuống cuồng, hơi thở đứt quãng: “Muối trường và kho muối của nhà họ Lý, nhà họ Lưu, nhà họ Tôn thảy đều bị Tuần muối Ngự sử niêm phong khám xét rồi! Mấy vị chủ gia cũng đều bị Ngu đại nhân bắt đi cả rồi!”
Cung tri phủ làm rơi cả đũa, lập tức gầm lên: “Chuẩn bị cho ta một con ngựa nhanh! Mau lên!”
Suốt chặng đường bôn ba, khi Cung tri phủ đến kho muối nhà họ Tôn thì bên trong chỉ còn lại một đống hỗn độn.
Chỉ còn lại gia quyến của Tôn lão bản ngồi bệt dưới đất khóc lóc t.h.ả.m thiết, thấy Cung tri phủ chạy tới, Tôn phu nhân quỳ bằng đầu gối lê tới bảo: “Tri phủ đại nhân, lão Tôn nhà tôi bị Ngu đại nhân bắt đi rồi, thiếp thân cầu xin ngài hãy cứu ông ấy!”
Cung tri phủ đến đây nhưng vồ hụt, lập tức hất bàn tay đang níu lấy vạt áo của Tôn phu nhân ra, lại nhảy lên ngựa, gầm lên với người hầu: “Ngu An Hòa đâu rồi!”
Tên người hầu lắc đầu, vẻ mặt đầy kinh hãi: “Không biết lại đi đâu rồi ạ!”
Cùng lúc đó, trên không trung một miếng thịt khô được tung lên, Lang Thanh bay người dậy, đớp trúng chuẩn xác, hai ba miếng đã nuốt chửng vào bụng.
Nó không dừng bước, chạy băng băng trên đồng cỏ, lông tơ bị gió thổi tung, dáng vẻ nhanh như một tia chớp, dẫn đầu đại quân phía sau tiến bước.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, thỉnh thoảng từ họng nó lại phát ra tiếng sói hú, khiến người nghe thấy không khỏi rùng mình sợ hãi.
Lại tới một kho muối khác, chủ kho muối đã nghe thấy tiếng gió, tiếc là muối tích trữ ở đây quá nhiều, muốn vận chuyển đi đã không kịp nữa, chỉ có thể tập hợp tất cả hộ vệ chắn trước kho muối.
Lang Thanh hướng về phía đám hộ vệ bên ngoài sủa vang dữ dội, Ngu An Ca còn chưa có động thái gì, con Lang Thanh cao nửa người này đã đủ để khiến đám hộ vệ giữ kho sợ đến mức hai chân run rẩy.
Ngu An Ca ngồi trên lưng ngựa, kiếm chỉ về phía hộ vệ, ánh trăng soi rọi, trên lưỡi kiếm dường như còn vương vệt m.á.u.
Ngu An Ca nhìn xuống với vẻ bề trên: “Tránh đường.”
Nàng rõ ràng mang một gương mặt thanh tú thoát tục, nhưng giữa màn đêm thăm thẳm lại lạnh lùng vô cảm đến thế, tựa như hắc vô thường tới đòi mạng.
Đặc biệt bên cạnh còn đi cùng một con ác khuyển đang nhe nanh múa vuốt, càng khiến lòng người nhìn thấy mà phát lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hộ vệ không dám không tránh, đang định rút đi thì một tên muối thương loạng choạng từ bên trong chạy ra.
Thấy Ngu An Ca trên ngựa, hắn sợ đến mức đứng không vững, trực tiếp quỳ sụp xuống: “Thảo dân bái kiến Ngu đại nhân, Ngu đại nhân đêm khuya ghé thăm, chẳng hay có chuyện gì?”
Ngu An Ca tra kiếm vào vỏ, giọng nói tựa như gió lạnh đêm trường, khiến người ta vô thức run rẩy: “Dẹp loạn.”
Tên muối thương họ Ngô, vội vàng biện bạch: “Ngu đại nhân, chúng tôi đều là dân lành, giặc cướp từ đâu mà có chứ!”
Ngu An Ca cười lạnh một tiếng: “Dân lành? Dân lành mà có bản lĩnh điều động nhiều hộ vệ thế này sao.”
Ngô lão bản nói: “Xin đại nhân nghe thảo dân trình bày, những hộ vệ này không phải để bảo vệ thảo dân, mà là để giữ muối.”
Ngu An Ca hỏi ngược lại: “Giữ muối? Giữ loại muối gì?”
Ngô lão bản run rẩy thưa: “Chỉ là muối thông thường thôi, đại nhân quên rồi sao, thảo dân cũng là muối thương, tuy không bì được với nhà họ Hướng, nhưng hằng năm quan phủ vẫn cấp giấy phép bán muối cho nhà họ Ngô chúng tôi.”
Ngu An Ca nói: “Nói vậy, trong kho hàng phía sau ngươi, thảy đều là muối thông thường trước kia sao.”
Ngô lão bản thưa: “Phải! Bên trong tuyệt đối là muối, không hề giấu giếm giặc cướp.”
Câu này vừa dứt, Lang Thanh bỗng nhiên nổi điên hướng về phía hắn sủa dữ dội.
Nếu không phải Ngư Thư dùng sức giữ c.h.ặ.t dây xích của Lang Thanh, e là nó đã lao vào rồi.
Ngô lão bản quỳ dưới đất, cư nhiên còn không cao bằng Lang Thanh, suýt nữa đã bị cú vồ vừa rồi của nó c.ắ.n trúng.
Ngô lão bản sợ đến mức tè ra quần, liên tục lùi về phía sau.
Ngu An Ca nhảy xuống ngựa, nhận lấy dây xích của Lang Thanh từ tay Ngư Thư, nói với Ngô lão bản: “Ngô lão bản nói dối.”
Ngô lão bản sắp khóc đến nơi: “Thảo dân không dám nói dối!”
Ngu An Ca cúi người vuốt đầu ch.ó mà bảo: “Con ch.ó này của bản quan khứu giác nhạy bén, suốt chặng đường truy lùng lũ giặc cướp muối trên dòng Hoài Thủy không hề sai sót, nó vừa đ.á.n.h hơi thấy giặc cướp đang ẩn náu ngay trong kho muối của ngươi.”
Ngô lão bản lại quỳ ngay ngắn, dập đầu với Ngu An Ca: “Trời đất chứng giám cho Ngu đại nhân, ngài có mượn thảo dân một trăm cái gan, thảo dân cũng không dám chứa chấp giặc cướp!”
Ngu An Ca lại cười nói: “Có chứa chấp giặc cướp hay không, không phải do Ngô đại nhân quyết định, mà phải để sự thật lên tiếng.”
Ngu An Ca vẫy tay với đám binh lính phía sau: “Người đâu, vào lục soát, tìm cho ra lũ giặc cướp và số muối chúng cướp được trên dòng Hoài Thủy về đây.”
Đám binh lính theo Ngu An Ca làm việc suốt cả ngày, đương nhiên mệt mỏi vô cùng, nhưng ai bảo Ngu An Ca ra tay rộng rãi, mà trừng phạt lại tàn khốc, bọn họ không dám cũng không muốn làm hỏng chuyện.
Binh lính đang định tiến lên khám xét kho muối, bỗng nghe phía sau truyền tới một tiếng gầm lớn: “Dừng tay!”
Cung tri phủ cưỡi ngựa, dẫn theo một đội người cuối cùng cũng đuổi kịp, phía sau còn có vài quan coi muối đi cùng.
Bọn họ vừa tới, Ngô lão bản như tìm được chỗ dựa, lập tức quỳ lê tới nói: “Thanh Thiên đại lão gia hãy làm chủ cho thảo dân! Ngu đại nhân chỉ dựa vào một con ch.ó mà vu khống thảo dân chứa chấp giặc cướp, thảo dân thật là nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch oan ức này!”
Hắn dập đầu xuống đất kêu cốp cốp, nước mắt nước mũi đầm đìa, kẻ không biết nhìn vào còn tưởng là chịu nỗi oan ức tày trời.
Cung tri phủ nhìn Ngu An Ca, lớn tiếng quát tháo: “Ngu đại nhân định làm cái gì đây! Dẹp loạn mà dẹp đến tận đầu muối thương sao! Trong mắt ngài còn có vương pháp hay không!”
Ngu An Ca không nói lời nào, con Lang Thanh bên cạnh đã hướng về phía Cung tri phủ sủa vang dữ dội.
Đêm tối mịt mù, Cung tri phủ cưỡi ngựa đuổi theo Ngu An Ca đến hoa mắt ch.óng mặt, bỗng nhiên nhìn thấy, còn tưởng là một con sói, những lời quát tháo còn lại không thốt ra được, đôi chân đã mềm nhũn đi trước một bước.