Ngô Hoàng Vạn Tuế

Chương 194



Ngu An Ca giữ c.h.ặ.t Lang Thanh, mới không để nó làm bị thương Cung tri phủ.

 

Cung tri phủ lúc này mới nhìn rõ đó là ch.ó chứ không phải sói, khó khăn lắm mới ổn định lại tinh thần, Ngu An Ca liền nói: “Trong mắt ta tự nhiên là có vương pháp, chỉ là không biết trong mắt Cung tri phủ và Ngô lão bản đây, liệu có vương pháp hay không.”

 

Cung tri phủ lau mồ hôi lạnh trên trán vì bị Lang Thanh dọa cho khiếp vía, bảo: “Ngu đại nhân, giặc cướp trên dòng Hoài Thủy, ngài tới kho muối nhà họ Ngô dẹp loạn cái gì! Còn có ba vị chủ gia họ Lý, họ Lưu, họ Tôn nữa, ngài đã bắt bọn họ đi đâu cả rồi!”

 

Ngu An Ca vuốt đầu Lang Thanh một cái: “Vốn dĩ là muốn tới Hoài Thủy dẹp loạn, nhưng ai bảo con ch.ó này của ta đ.á.n.h hơi được dấu vết của lũ giặc, theo nó tìm tới đây, ngài đoán xem sao, quả nhiên đã để ta bắt được rất nhiều giặc cướp.”

 

Cung tri phủ nói: “Ngài chớ có đổi trắng thay đen! Những người đó thảy đều là muối thương, sao có thể là giặc cướp được!”

 

Đám người mà Cung tri phủ phái tới Hoài Thủy để hủy muối vốn chẳng liên quan gì tới đám muối thương này, vả lại lúc này đều đã ẩn mình vào chốn phố thị, tuyệt đối không để Ngu An Ca có cơ hội tìm thấy.

 

Cung tri phủ vạn lần không ngờ tới, nàng tìm không thấy giặc cướp, cư nhiên lại ngang nhiên vu khống đám muối thương này.

 

Ngu An Ca lại kiên định đáp: “Có phải giặc cướp hay không, không phải do Cung tri phủ ngài nói là được!”

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!

 

Cung tri phủ bướng bỉnh cãi: “Càng không phải do Ngu đại nhân ngài nói là được! Đổi trắng thay đen, chỉ thương nhân bảo là giặc cướp, Ngu An Hòa, cho dù ngài là Tuần muối Ngự sử, ngài vu khống thương nhân như thế này, ta cũng có thể dâng sớ tấu ngài!”

 

Ngu An Ca cười nhạo một tiếng: “Vậy thì Cung tri phủ hãy mau mau đi dâng sớ đi! Ta còn sợ ngài không dâng sớ đấy! Biết rõ những kẻ này là giặc mà lại nhắm mắt làm ngơ, không biết Cung tri phủ mang tâm địa gì.”

 

Cung tri phủ bị Ngu An Ca làm cho tức đến ù cả tai, chỉ tay vào mũi Ngu An Ca, nửa ngày không thốt nên lời.

 

Ngu An Ca nói với những người phía sau: “Người đâu, bắt Ngô lão bản lại, rồi vào khám xét kho muối!”

 

Đám binh lính phía sau đang định hành động, Cung tri phủ quát: “Ta xem ai dám!”

 

Ngu An Ca buông xích ch.ó trong tay ra, Lang Thanh nhanh như chớp lao vọt lên.

 

Cảnh tượng bất ngờ này khiến mọi người sợ đến ngây dại, may mà Lang Thanh biết điều, chỉ vồ ngã Cung tri phủ chứ không làm hắn bị thương.

 

Dẫu vậy, cũng đủ để dọa cho Cung tri phủ hồn xiêu phách lạc, đừng nói là hùng hổ ngăn cản Ngu An Ca, đến cả thở mạnh hắn cũng không dám.

 

Ngu An Ca liếc nhìn đám người phía sau: “Phải làm gì, còn cần ta nói lại lần nữa sao?”

 

Theo chân Ngu An Ca suốt một ngày, đám người này đã hoàn toàn sợ hãi thủ đoạn của Ngu An Ca, lập tức tiến tới bắt Ngô lão bản.

 

Ngô lão bản tức khắc khóc lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi đầm đìa, kêu trời gọi đất trần tình nỗi oan ức của mình: “Thảo dân oan uổng quá! Thảo dân tuổi tác đã lớn thế này, sao có thể là giặc cướp trên dòng Hoài Thủy được.”

 

Lang Thanh đã rời khỏi người Cung tri phủ, quay lại đứng bên cạnh Ngu An Ca.

 

Giọng nói của Cung tri phủ run rẩy, lần này tiếng chất vấn đã nhỏ đi nhiều: “Ngu An Hòa, ngài bắt người là phải có chứng cứ!”

 

Ngu An Ca ngoảnh lại nhìn hắn, khóe môi khơi lên một nụ cười lạnh lẽo: “Cung tri phủ nói không sai, bắt gian phải bắt đôi, bắt trộm phải lấy được tang vật, ta sẽ cho Cung tri phủ xem chứng cứ ngay đây.”

 

Ngu An Ca dắt theo Lang Thanh, đi thẳng vào kho muối nhà họ Ngô.

 

Lang Thanh đ.á.n.h hơi trên mặt đất một hồi, liền chạy thẳng về một hướng, đợi mọi người tới gần, Ngư Thư theo động tác của Lang Thanh mở toang một cánh cửa kho muối ra.

 

Ngư Thư tiên phong bước vào, từ bên trong lôi ra một bao muối nặng trịch, dùng lưỡi kiếm rạch một đường, muối mịn trắng phau từ giữa trào ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ngu An Ca cúi người bốc một nắm dưới đất lên, muối mịn như tuyết chảy qua kẽ ngón tay nàng.

 

Ánh mắt Ngu An Ca lạnh lẽo: “Ngô lão bản, ngươi còn lời nào để nói không?”

 

Ngô lão bản mồ hôi đổ như tắm: “Đây là muối do nhà họ Ngô ta chế ra, không có nửa phần liên quan tới nhà họ Hướng!”

 

Ngu An Ca bật cười thành tiếng, hỏi Hướng Di vẫn luôn đi theo phía sau nàng mà im lặng không nói: “Tư Huệ phu nhân, nàng có nhận ra loại muối này không?”

 

Hướng Di đáp: “Ta sao lại không nhận ra chứ, đây chính là muối mịn do nhà họ Hướng ta chế ra. Nhìn khắp thiên hạ này, cũng chỉ có nhà họ Hướng ta mới có tư cách chế ra loại muối mịn như thế này.”

 

Ngô lão bản thực sự như chịu nỗi oan thấu trời: “Bà nói láo! Đây chính là muối nhà họ Ngô ta chế!”

 

Hướng Di nói: “Phương pháp chế muối mịn là do bản phu nhân dâng tặng Hoàng Thượng, Hoàng Thượng cho đến nay chỉ chuẩn y cho nhà họ Hướng bán loại muối mịn này. Nhà họ Ngô làm sao mà chế ra được loại muối mịn như thế!”

 

Hướng Di vừa nói vừa nhận lấy một hũ muối từ tay người nhà họ Hướng bên cạnh, lại cúi người bốc một nắm muối mịn dưới đất lên.

 

Tay trái nàng cầm muối mịn nhà họ Hướng, tay phải cầm muối mịn nhà họ Ngô, dưới ánh trăng và đuốc soi rọi, rõ ràng là giống hệt như đúc.

 

Hướng Di một lần nữa khẳng định: “Muối nhà họ Hướng dùng phương pháp mới chế ra vừa trắng vừa mịn, mà muối của triều đình trước kia của nhà họ Hướng thì thô nhám hơn nhiều. Vậy mà muối trong kho nhà họ Ngô ngươi tích trữ lúc này lại giống hệt muối mới nhà họ Hướng ta chế ra! Rõ ràng là ngươi đã cướp muối của nhà họ Hướng trên dòng Hoài Thủy!”

 

Ngô lão bản hận đến nghiến răng nghiến lợi, giận dữ mắng: “Đồ vô liêm sỉ! Đó chính là muối do nhà họ Ngô ta làm ra!”

 

Thực chất, bất luận là Hướng Di hay Ngô lão bản đều hiểu rõ mười mươi, số muối đó không phải của nhà họ Hướng, chỉ là phương pháp chế cũng gần như tương đồng với nhà họ Hướng, nên muối làm ra mới giống nhau.

 

Nhưng mấu chốt ở chỗ, Ngô lão bản thân là muối thương, trước đây hắn dựa vào giấy phép bán muối do triều đình phân bổ mà bán ra thảy đều là muối thô của triều đình, còn số muối mịn này, hắn lại lén lút đem bán như muối lậu, loại muối mịn này không phải đóng thuế, lại có muối của triều đình làm đối chiếu nên tự nhiên bán rất chạy, đồng thời cũng là thứ không thể đưa ra ánh sáng.

 

Nay Hướng Di dùng cái cớ này để chặn họng Ngô lão bản, quả thực khiến Ngô lão bản như ngậm bồ hòn, có khổ mà không nói ra được.

 

Cung tri phủ hiển nhiên cũng hiểu rõ đạo lý này, lúc này mặt mày sa sầm, không còn cái khí thế quát tháo Ngu An Ca như vừa rồi nữa.

 

Ngu An Ca nhếch môi cười: “Ngô lão bản, giấy phép bán muối triều đình cấp cho muối thương hằng năm có hạn, ngươi nói đám muối mịn trắng phau này là của nhà họ Ngô, vậy có báo cáo trữ lượng với quan coi muối, ghi chép vào sổ sách hay không?”

 

Ngô lão bản mồ hôi lạnh đầy đầu, số muối này vốn dùng để mưu lợi riêng, đương nhiên là không có ghi chép trong sổ sách.

 

Ngu An Ca hừ lạnh một tiếng: “Đã không có, vậy ngươi chính là lũ giặc cướp muối trên dòng Hoài Thủy! Người đâu, niêm phong kho muối này lại, trả số muối mịn này về cho chủ cũ!”

 

Ngô lão bản còn định nói gì đó thì đã bị đám binh lính bắt giữ trực tiếp bịt miệng lôi đi.

 

Cung tri phủ định ngăn cản, con Lang Thanh bên cạnh Ngu An Ca liền nhe răng về phía hắn, phát ra tiếng gầm gừ, sẵn sàng vồ tới.

 

Ngu An Ca liếc nhìn Cung tri phủ một cái: “Chứng cứ rành rành, Cung tri phủ định bao che cho lũ giặc cướp muối sao?”

 

Mặt Cung tri phủ hết xanh lại đỏ, muốn mắng nhiếc Ngu An Ca nhưng lại sợ hãi con Lang Thanh bên cạnh nàng.

 

Nhưng cứ thế mà rút lui thì thật không cam tâm, nín nhịn nửa ngày, hắn mới nặn ra được một câu: “Ngu đại nhân, khuyên ngài một câu, làm người nên chừa lại cho nhau một lối thoát!”

 

Ngu An Ca bước tới trước mặt Cung tri phủ, cười lạnh một tiếng: “So với câu này, ta lại thích một câu khác hơn, đã nhổ cỏ thì phải nhổ tận gốc.”