Khác hẳn với những tiếng gào thét rống giận của đám người ban nãy, nhóm của Thẩm Chí Thanh lại yên tĩnh đến đáng sợ, dường như bọn họ chấp nhận hoàn toàn những tội danh này.
Ngu An Ca đứng dậy biện bác thay cho bọn họ, là vì thuế muối quá cao, những huyện nghèo khó như huyện Sùng Nghĩa, bách tính mua không nổi muối quan, cho nên Thẩm Chí Thanh và những người khác mới ngầm để đám buôn lậu bán muối trong thành.
Thuế muối của những huyện này nộp không đủ, cũng chẳng phải vì quan muối lơ là chức trách, mà là bởi bách tính đến cơm còn ăn không đủ no, lấy đâu ra tiền mà nộp thuế muối để mua muối chứ?
Tiếc thay lời của Ngu An Ca chưa dứt đã bị Cung tri phủ ngang nhiên ngắt lời: “Biết rằng Ngu đại nhân và Thẩm đại nhân quan hệ không tầm thường, nhưng Ngu đại nhân cũng chẳng cần bao che cho lũ tội thần như thế. Thuế muối vốn là định giá thống nhất, tại sao bách tính ở những địa giới khác không thấy thuế muối cao, mà riêng những huyện này lại vì thuế muối cao mà đầu cơ trục lợi, tìm mọi cách trốn thuế? Bách tính thiếu đức, đều do quan trên dung túng, theo ý bản quan, đám người này nên lập tức xử t.ử để làm gương cho kẻ khác!”
Ngu An Ca nói: “Thuế muối cao là sự thật hiển nhiên, thuế cao cộng thêm muối quan bị đội giá, bách tính làm sao gánh vác nổi?”
Cung tri phủ cười khẩy một tiếng: “Theo như lời Ngu đại nhân nói, hễ thuế muối cao là ai nấy đều nên trốn thuế, ai nấy đều nên đi mua muối lậu hay sao?”
Ngu An Ca giận dữ quát: “Vơ vét lợi lộc từ dân, sao có thể...”
Nàng im lặng thật lâu.
Ngu An Ca nói được nửa chừng thì đột ngột im bặt, không khỏi toát một tầng mồ hôi lạnh.
Sơ suất quá, nàng vì quá phẫn nộ mà suýt chút nữa đã nói ra những lời đại nghịch bất đạo.
Có những chuyện đôi bên đều tự hiểu rõ trong lòng, nhưng không thể nói trắng ra.
Thuế muối quốc gia là do triều đình định ra, nàng công nhiên chỉ trích thuế muối tăng vọt chính là bất mãn với triều đình, bất mãn với Hoàng Thượng.
Nhất là nàng đang giữ chức Tuần muối Ngự sử mà còn nói ra lời ấy, lại càng thêm tội một bậc, nếu truyền đến tai Hoàng Thượng thì hậu quả thật không dám tưởng tượng.
Khương Bân nhìn Ngu An Ca đang cố kìm nén, ánh mắt khẽ động, dáng vẻ ôm hoài bão lớn mà không thể thi triển, đầy bụng phẫn uất mà không thể giãi bày này, giống Thương Thanh Yến đến lạ, mà cũng giống hệt ông ta thuở trước.
Khương Bân rốt cuộc cũng đứng ra dàn xếp: “Ngu đại nhân, Cung tri phủ chớ nên nóng nảy. Hãy nghe xem người dưới công đường biện bạch thế nào.”
Ngu An Ca và Cung tri phủ cùng ngồi xuống, ánh mắt đều đổ dồn lên người bọn họ.
Khương Bân hỏi: “Các ngươi có nhận tội không?”
Trong lòng Ngu An Ca nhen nhóm một điềm báo chẳng lành, nàng nhìn về phía Thẩm Chí Thanh, Thẩm Chí Thanh cũng nhìn lại nàng.
Trong khoảnh khắc đối mắt ấy, dường như cả hai đều đã có câu trả lời.
Ngu An Ca muốn ngăn cản nhưng lại mờ mịt không biết làm sao, chẳng biết nên mở lời thế nào.
Thẩm Chí Thanh ngẩng đầu nói: “Huyện Sùng Nghĩa nghèo nàn, sưu cao thuế nặng nhiều không kể xiết, ta thân là quan muối, không nỡ nhìn bọn họ vì giá muối cao ngất mà cả năm không biết đến vị muối dẫn đến sinh bệnh, nên nhất thời quỷ ám tâm thần, ngầm đồng ý cho đám buôn lậu bán muối trong huyện.”
Thẩm Chí Thanh tháo bỏ mũ quan, cởi bỏ quan phục, dập đầu thật mạnh xuống đất: “Hạ quan nhận tội!”
Những quan muối khác bị áp giải lên cùng hắn đều lộ vẻ thê lương, nhìn nhau một lượt, rồi cùng làm động tác giống như Thẩm Chí Thanh, đồng loạt nhận tội.
Tờ nhận tội được dâng lên, khác hẳn với sự chống đối đến c.h.ế.t của đám quan muối ban nãy, bọn họ biết rõ tội trạng của mình, ký tên điểm chỉ vô cùng dứt khoát.
Ngu An Ca giống như rơi xuống hồ nước lạnh lẽo, cả người rét run từ đầu đến chân.
Cung tri phủ đáng lẽ phải đang đắc ý, lúc này lại bất ngờ không hề thấy vui mừng, chỉ có kinh hãi.
Nói cho cùng, cuộc phân tranh đôi bên ngày hôm nay, hoặc là cùng c.h.ế.t, hoặc là cả hai đều vô tội.
Cung tri phủ vốn tưởng Thẩm Chí Thanh và những người khác dốc hết tâm huyết vì bách tính, cuối cùng lại phải mang tội vào ngục, nhất định sẽ không phục, liên tục biện bạch cho bản thân rồi nhất quyết không nhận tội.
Như vậy thì cho dù Ngu đại nhân và Khương khâm sai có ý định che chở hiền thần, thì bọn Quách đại nhân cũng có thể nhờ đó mà thoát được một kiếp.
Nào ngờ Thẩm Chí Thanh bọn họ lại có dũng khí coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, để kéo đám người Quách đại nhân xuống nước, bọn họ không tiếc tự mình bước xuống địa ngục.
Đám người Thẩm Chí Thanh đều đã nhận tội, sự kháng cự của bọn Quách đại nhân liền trở nên bạc nhược vô lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Bân nói: “Đưa Thẩm Chí Thanh cùng đám người Quách Khang vào đại lao, chờ ngày định hình phạt.”
Cung tri phủ lại đứng bật dậy nói: “Khương khâm sai, bọn Quách đại nhân đâu có nhận tội!”
Khương Bân nhìn Cung tri phủ đáp: “Chứng cứ rành rành, không cần bọn chúng phải nhận tội!”
Cung tri phủ còn muốn nói thêm gì đó, Khương Bân lại gõ mạnh kinh đường mộc: “Bãi đường!”
Một buổi thẩm án hỗn loạn phức tạp, chẳng có ai là kẻ thắng.
Đám đông dần tản đi, Cung tri phủ lại tiến đến trước mặt Ngu An Ca: “Ngu đại nhân, ngài vì muốn nhổ cỏ tận gốc mà không tiếc nhổ cả mầm non tốt, loại khí phách này, ta thật sự tự thấy không bằng.”
Ngu An Ca nhìn thẳng vào mắt lão, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi cứ đợi đấy cho ta.”
Cứ ngỡ là đôi bên đều yên ổn, chẳng ngờ lại là lưỡng bại câu thương, sự phẫn nộ của Cung tri phủ không hề ít hơn Ngu An Ca, lão vung mạnh tay áo rồi rời đi.
Để lại Ngu An Ca một mình đối diện với công đường quạnh quẽ, đứng lặng thật lâu.
Màn đêm buông xuống, Hướng phủ đón tiếp một vị khách không mời đầy kín đáo.
Khương Bân của lúc trước vì lo Thương Thanh Yến sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của mình mà nhất quyết không nể tình riêng, còn Khương Bân của bây giờ mặc áo choàng che kín mái đầu trắng, lặng lẽ tìm đến cửa.
Ông ta đã tra rõ ngọn ngành, nhưng cũng đào bới ra thêm nhiều điều bất lực không thể làm gì khác.
Khương Bân bước vào, thấy Ngu An Ca ở đây cũng không mấy ngạc nhiên.
Trong mắt Ngu An Ca tràn ngập phong ba, nàng lạnh lùng nói với Khương Bân: “Khương đại nhân hiểu rõ mà, Thẩm Chí Thanh bọn họ đều là bất đắc dĩ mới phải làm vậy.”
Khương Bân đáp: “Pháp luật không dung thứ cho tình riêng.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Bốn chữ ấy chặn đứng mọi nỗi bất bình trong l.ồ.ng n.g.ự.c Ngu An Ca.
Thương Thanh Yến nhìn Ngu An Ca đang ngồi đối diện với vẻ mặt u sầu, nhất thời không biết nên khuyên giải thế nào.
Đối với hiện thực, bọn họ đều nảy sinh một nỗi bất lực sâu sắc.
Nếu làm đúng quy tắc, làm việc theo luật lệ thì phải vơ vét từ dân, bách tính có tội tình gì?
Nếu tìm lối đi riêng, làm trái luật lệ thì là làm việc ngược đời, thanh quan có tội tình gì?
Khương Bân nói: “Ngày hôm nay, nếu ta không xử trí Thẩm Chí Thanh, đợi đến khi Thái t.ử tới nơi, thứ chờ đợi bọn họ sẽ là sự phản phệ như cuồng phong bão táp.”
Khương Bân liên tục nhấn mạnh mình sẽ không nể tình riêng, nhưng trước hiện thực trần trụi, cán cân trong lòng ông ta rốt cuộc vẫn bị nghiêng lệch rồi.
Lòng Ngu An Ca chùng xuống: “Thái t.ử?”
Khương Bân lấy từ trong n.g.ự.c ra một tờ đê báo: “Sáng sớm nay, ta đã nhận được đê báo, Đại hoàng t.ử có công hỗ trợ triều chính, đã được Hoàng Thượng lập làm Thái t.ử. Việc đầu tiên Thái t.ử nhậm chức chính là thỉnh cầu đến Giang Nam để đốc thúc kiểm tra việc quản lý muối. Không chỉ ta nhận được, mà bọn Cung tri phủ chắc chắn cũng đã nhận được rồi.”
Khương Bân khi nói lời này, khóe mắt vẫn luôn để ý Thương Thanh Yến, thấy Thương Thanh Yến không có cảm xúc gì lớn thì mới nhẹ lòng một chút.
Ngày này cuối cùng cũng phải đến.
Bất kể là việc Thương Thanh Yến gặp đám sơn tặc ám sát ở thành Vọng Xuân năm ngoái, hay là biểu hiện yếu ớt không chịu nổi trọng trách trong kỳ săn mùa thu, tất cả đều là để dọn đường cho việc Hoàng Thượng lập Thái t.ử.
Mà Thương Thanh Yến mượn cớ dưỡng bệnh để tạm thời rời khỏi kinh thành, coi như đã dâng cơ hội cho Hoàng Thượng.
Ngu An Ca nhất thời có chút thẫn thờ, kiếp trước, Đại hoàng t.ử cũng được lập làm Thái t.ử vào lúc này.
Tại sao nàng đã nỗ lực nhiều như vậy, mà vẫn không thể thay đổi được hướng đi của kiếp trước chứ?