Tin mừng là các tiểu thư đều dành sự ưu ái cho "Ngu công t.ử", dù cho "Ngu công t.ử" có tỏ vẻ không nể tình, lạnh lùng cao ngạo thì vẫn không ngăn nổi sức hút từ gương mặt kia đối với họ.
Tin buồn là "Ngu công t.ử" ấy không phải hắn.
Ngu An Hòa không khỏi vã mồ hôi hột, phen này đúng là chơi quá trớn rồi, chẳng lẽ sau này muội muội thật sự phải lấy một nữ t.ử về làm vợ hay sao?
Cô nương b.úi tóc hai bên kia vẫn cứ vây lấy Ngu An Hòa để dò hỏi: “Ngu tỷ tỷ, có phải huynh trưởng của tỷ ngoại trừ dịu dàng với tỷ ra thì với tất cả mọi người đều không nể mặt phải không?”
Ngu An Hòa không để lại dấu vết mà lau mồ hôi trên trán: “Đúng vậy, đúng vậy.”
Muội muội của hắn dẫu ở trước mặt cha cũng thường trưng ra bộ mặt khó coi, duy chỉ có trước mặt hắn mới dịu dàng đôi chút.
Lời khẳng định của Ngu An Hòa lại khiến các tiểu thư thốt lên những tiếng kinh ngạc: “Đúng là một vị huynh trưởng tốt hết mực cưng chiều muội muội nha.”
Ngu An Hòa có chút muốn bỏ trốn, chỉ là vì đã hứa với muội muội phải hoàn thành nhiệm vụ nên đi không được.
Ngay lúc hắn đang khó khăn ứng phó thì một giọng nói kiêu kỳ truyền đến: “Ồn ào c.h.ế.t đi được.”
Sau câu nói ấy, tất cả các tiểu thư đều im bặt, từng người một lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình.
Ngu An Hòa nghe tiếng nhìn sang, mới nhận ra ở nơi cách mình không xa có một nữ t.ử dung mạo xinh đẹp đang ngồi đó, nàng ta mặc một bộ váy áo làm bằng gấm Phù Quang, trên thêu chim loan vờn hoa, dưới ánh nắng hiện ra đủ loại màu sắc khác nhau.
Thứ còn rực rỡ hơn cả gấm Phù Quang chính là chiếc trâm vàng trên đầu nàng ta, không biết qua tay người thợ khéo léo nào mà lại có thể chạm rỗng vàng thành hình lầu đài gác tía, một con chim yến vàng rực như đang vỗ cánh muốn bay.
Chủ nhân của chiếc trâm vàng có dung mạo diễm lệ, đôi mắt phượng khẽ nhếch lên, nhìn ai cũng như mang theo vài phần cao cao tại thượng.
Ngu An Hòa dựa vào cách phục sức và phản ứng của những người xung quanh mà đoán rằng đây chắc hẳn là vị Tam công chúa lá ngọc cành vàng rồi.
Ngu An Hòa lẳng lặng ăn miếng mứt hoa quả trong tay, không dám đi trêu chọc nhân vật như vậy, không ngờ thị nữ thân cận của Thương Lạc Tĩnh lại đi tới, bảo Ngu An Hòa ngồi xích lại gần một chút.
Ngu An Hòa chẳng hiểu mô tê gì nhưng vẫn để người ta dời chỗ ngồi đến bên cạnh Thương Lạc Tĩnh.
Thương Lạc Tĩnh vừa lên tiếng đã hỏi: “Ngươi là muội muội của Ngu An Hòa?”
Ngu An Hòa nghe người khác gọi tên thật của mình thì thấy hơi kỳ lạ, nhưng vẫn thật thà đáp: “Là ta.”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Thương Lạc Tĩnh lại hỏi: “Vừa nãy đám người kia hỏi ngươi những gì, ngươi đã đáp thế nào?”
Đám tiểu thư kia cứ líu lo mãi, Thương Lạc Tĩnh căn bản chẳng nghe rõ Ngu An Hòa đã nói những gì, mà trong lòng lại không nhịn được sự tò mò.
Ngu An Hòa có chút ngẩn ngơ, công chúa mà cũng thích hóng hớt chuyện vặt sao?
Thương Lạc Tĩnh nhướng mày: “Sao hả? Những lời đó người khác nghe được, mà bản công chúa lại không nghe được?”
Ngu An Hòa vội nói: “Tự nhiên là không phải rồi, công chúa tự nhiên là nghe được.”
Thương Lạc Tĩnh hừ nhẹ một tiếng: “Vậy còn không mau nói đi.”
Ngu An Hòa muốn gãi đầu nhưng lại thấy động tác này không đủ phong thái thục nữ nên đành nhịn lại: “Chiếc trâm này là huynh trưởng mua cho ta, huynh trưởng của ta đúng là đối đãi với ta rất ôn hòa...”
Thương Lạc Tĩnh nghe xong vẫn thấy chưa đủ: “Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Ngu An Hòa bảo: “Nếu không thì còn gì nữa?”
Thương Lạc Tĩnh không biết đang nghĩ gì, cầm chén rượu lên nhấp một ngụm nhỏ, sau đó nói: “Nghe nói bên cạnh Ngu công t.ử có một thị nữ thông phòng? Rất được sủng ái.”
Ngu An Hòa thốt lên: “Cái gì? Ai cơ?”
Thương Lạc Tĩnh khẽ nhíu mày, Ngu công t.ử là một người thông minh đến thế, sao muội muội trông lại có chút ngốc nghếch vậy kìa.
Thương Lạc Tĩnh chỉ đành nhếch môi, gợi ý: “Tên gọi là Nhạn gì đó.”
Ngu An Hòa đáp: “Ồ, Nhạn Bạch à, nàng ta nào có phải thị nữ thông phòng gì đâu...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lời còn chưa dứt, Ngu An Hòa đã hận không thể c.ắ.n đứt lưỡi mình, hắn vốn không biết muội muội ở bên ngoài tạo dựng thân phận cho Nhạn Bạch thế nào, sao lại lỡ lời nói bừa như vậy!
Ngu An Hòa đang định tìm lời cứu vãn thì thấy trên gương mặt vốn coi trời bằng vung của Thương Lạc Tĩnh bỗng hiện lên một nụ cười.
Vị tiểu công chúa dung mạo động lòng người này vừa cười một cái đã khiến Ngu An Hòa nhất thời quên mất mình định nói gì, chỉ đành biết điều mà ngậm miệng.
Chẳng ngờ vừa yên lặng được một lát, Thương Lạc Tĩnh lại quay sang nhìn hắn hỏi: “Vì sao ngươi lại phải che mặt?”
Triều Đại Ân tuy có sự ngăn cách nam nữ nhưng cũng chưa đến mức lúc nào cũng phải đeo khăn che mặt.
Ngu An Hòa tìm một cái cớ: “Mấy ngày nay ta bị dị ứng, trên mặt nổi mẩn đỏ, không tiện gặp người.”
Thương Lạc Tĩnh gật đầu, bảo thị nữ bên cạnh: “Ta nhớ trên xe có để một hộp cao Ngọc Dung chưa dùng tới, lát nữa đừng quên mang cho Ngu tiểu thư.”
Thị nữ thưa: “Vâng.”
Ngu An Hòa: ???
“Không cần đâu, rất nhanh sẽ khỏi thôi, thật sự không dám nhận.”
Thương Lạc Tĩnh trách khéo nhìn Ngu An Hòa: “Gương mặt của nữ nhi là quan trọng nhất, ngươi chớ có coi thường.”
Ngu An Hòa chỉ còn biết tiếp tục đổ mồ hôi lạnh.
Người ở Thịnh Kinh này…
Đều nhiệt tình quá đỗi đi.
Mà ở bên kia, quanh người Ngu An Ca cũng vây đầy người, mới chỉ có một năm mà Ngu An Ca đã thăng tiến vượt bậc, trong đó cố nhiên là có nể mặt Thần Uy đại tướng quân, nhưng cũng nói lên được năng lực của bản thân Ngu An Ca.
Ngu An Ca không mấy nhiệt tình với những cuộc thưa gửi này nhưng cũng không nỡ từ chối, vả lại t.ửu lượng của nàng rất khá nên cũng tiếp chuyện bọn họ đôi ba câu.
Chỉ là hôm nay khác với mọi khi, sự xuất hiện của "Ngu tiểu thư" đã khiến một vài tài t.ử trẻ tuổi nảy sinh tâm tư, bèn hỏi dò Ngu An Ca.
Ngu An Ca giống như bao vị huynh trưởng che chở muội muội khác, phàm là những lời liên quan đến "muội muội" đều giữ kín miệng không nói.
Thương Tiệm Hành liếc nhìn Thương Lạc Tĩnh đang trò chuyện vui vẻ với Ngu tiểu thư, cũng bưng chén rượu đến trước mặt Ngu An Ca: “Ngu công t.ử, cô kính ngươi.”
Mọi người thấy Thái t.ử đi tới đều lần lượt lùi ra nhường chỗ.
Ngu An Ca nhìn gương mặt của Thương Tiệm Hành là lại có một luồng thôi thúc muốn mắng hắn một trận tơi bời, nhưng đây không phải nơi vắng vẻ, nàng chỉ đành rót rượu rồi chạm chén với Thương Tiệm Hành.
Thương Tiệm Hành thấy mình như bị bệnh rồi, hắn chỉ cần nhìn thấy biểu cảm Ngu An Ca muốn mắng hắn nhưng lại phải nhẫn nhịn là thấy tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
Nhưng nếu Ngu An Ca thật sự mắng hắn, thì sự vui vẻ ấy sẽ đạt đến đỉnh điểm.
Đôi mắt Thương Tiệm Hành chứa ý cười, lại sai người bưng đồ uống ướp lạnh lên, nói với Ngu An Ca: “Đây là đồ uống do tiên nữ làm ra, Ngu công t.ử nếm thử xem.”
Ngu An Ca nhận lấy chén đồ uống, đầu ngón tay lạnh buốt, nàng tiến lại gần Thương Tiệm Hành, dùng giọng điệu chỉ có hai người mới nghe thấy mà nói: “Dùng mồ hôi nước mắt của bách tính Giang Nam để xây dựng cung điện, Thái t.ử điện hạ thật sự thấy đẹp sao?”
Ngay lúc này, quan khách đã đến đông đủ, Chiêu Nghi trưởng công chúa đứng ở đằng kia lên tiếng: “Tiệc thưởng băng hôm nay là vì tiên nữ xót thương cái nóng nực của Đại Ân, đặc biệt làm ra băng để giải nhiệt cho thiên hạ.”
Thị nữ trong phủ vỗ tay một cái, rèm che kéo ra, Tống Cẩm Nhi vận y phục lộng lẫy lộ diện dưới sự chú ý của mọi người.
Tống Cẩm Nhi đã trút bỏ vẻ ngây thơ gần như ngu xuẩn, trông giống như một con b.úp bê tinh xảo quý giá, từ sau bức rèm bước ra trước mặt mọi người.
Ánh mắt Ngu An Ca quả nhiên bị nàng ta thu hút, nhưng trong lòng lại từng hồi lạnh lẽo.
Từ một kẻ dâm đãng bị người đời phỉ nhổ, đến một vị tiên nữ cứu thế được muôn người săn đón, hóa ra chỉ cần một câu nói của kẻ bề trên.
Giọng nói của Thương Tiệm Hành vang lên bên tai Ngu An Ca: “Cô thấy đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là, tiên nữ thích.”
Cảm giác lạnh lẽo trơn trượt như một con rắn độc ấy lại một lần nữa âm thầm quấn lấy cổ Ngu An Ca.