Theo gót những bát đồ uống ướp lạnh được cung nữ bưng lên bàn, ánh mắt mọi người nhìn Tống Cẩm Nhi cũng trở nên đầy ẩn ý.
Ai nấy đều biết đây là ý muốn của Hoàng Thượng, cốt để bọn họ thừa nhận thân phận tiên nữ của Tống Cẩm Nhi nên mới đặc biệt tổ chức buổi tiệc này, vì vậy phần lớn mọi người bắt đầu lên tiếng ủng hộ, không ngớt lời tán tụng sự ngon lành của món đồ giải nhiệt này.
Chiêu Nghi trưởng công chúa mỉm cười nhìn mọi người, khi ánh mắt chạm đến Ngu An Hòa thì phát hiện bát đồ uống trước mặt hắn căn bản không hề đụng đậy.
Trưởng công chúa ân cần hỏi han: “Ngu tiểu thư sao không dùng?”
Ngu An Hòa cười gượng gạo, một phần vì tâm trí hắn không đặt ở đây mà đang dồn hết vào Tống Cẩm Nhi, vẫn luôn canh cánh lời muội muội giao phó.
Phần nữa là vì hắn và muội muội vốn là song sinh, giữa huynh muội có một sự thần giao cách cảm mà người ngoài không thấy được. Nếu không biết muội muội chán ghét kẻ làm ra món này là Tống Cẩm Nhi thì thôi, đằng này đã biết rồi, hắn liền nảy sinh cảm giác y hệt muội muội, đối diện với bát đồ uống trông rất bắt mắt này lại có chút nuốt không trôi.
Trưởng công chúa đã hỏi thì hắn không thể không nể mặt, chỉ đành bưng bát băng lên, khẽ nhíu mày đưa vào miệng.
Nhưng đồ uống còn chưa kịp chạm môi thì đã nghe Thương Lạc Tĩnh bảo: “Cũng chẳng có gì ngon, bê xuống đi.”
Ngu An Hòa khựng lại, nhìn Thương Lạc Tĩnh chớp chớp mắt, hết sức mịt mờ, Trưởng công chúa cũng không hiểu nổi mà nhìn đứa cháu gái này.
Thương Lạc Tĩnh tự mình không dùng thì thôi, lại còn bảo cung nữ qua giúp Ngu An Hòa bê bát đồ uống đi, còn nói thêm: “Mẫu phi ta bảo rồi, món này ngon thì có ngon thật, nhưng nữ nhi không nên ăn nhiều, nếu không đến kỳ nguyệt sự sẽ đau lắm đấy.”
Lạc Tĩnh công chúa vốn tính tình tùy ý đã chẳng phải chuyện ngày một ngày hai, vả lại nàng không ưa Tống Cẩm Nhi, việc đốt tập thơ trước kia cũng chẳng phải bí mật gì, Trưởng công chúa đang bận trăm công nghìn việc nên cũng không chấp nhặt với nàng.
Lát sau, khi sự chú ý của người khác không còn đặt lên người mình nữa, Thương Lạc Tĩnh mới ghé sát Ngu An Hòa nói: “Ta biết ngươi không thích Tống Cẩm Nhi, ta cũng chẳng ưa nàng ta. Thơ từ của nàng ta là đồ ăn cắp, còn cái thứ đồ uống ướp lạnh quái quỷ này chẳng biết lại học lỏm từ đâu, bản công chúa mới không thèm.”
Ngu An Hòa gật đầu như giã tỏi, tay bốc một nắm mứt hoa quả đưa vào miệng dưới lớp khăn che mặt.
Thương Lạc Tĩnh nhìn những gương mặt đang nịnh bợ Tống Cẩm Nhi ở hiện trường, không khỏi bĩu môi: “Thật chẳng hiểu nổi, đều là những trụ cột của triều đình, sao lại không nhìn thấu được bộ mặt thật của Tống Cẩm Nhi chứ? Chẳng lẽ mọi người đều mù cả rồi sao?”
Ngu An Hòa ở bên cạnh muội muội cũng nghe biết không ít chuyện, biết rằng mọi người không phải mù quáng, mà là vì kẻ bề trên muốn lấy danh nghĩa tiên nữ để làm những việc hao người tốn của.
Nhưng kẻ làm việc này dù sao cũng là phụ hoàng và hoàng huynh của vị tiểu công chúa đây, Ngu An Hòa không đến mức đứng trước mặt nàng ta mà chỉ trích Hoàng Thượng và Thái t.ử.
Ngu An Hòa chỉ đành bảo: “Đúng vậy, đúng vậy, Tống Cẩm Nhi không chỉ dây dưa không rõ với vị hôn phu trước kia của muội... của ta, mà còn đi chơi lầu xanh làm tức c.h.ế.t mẫu thân ruột. Trời đất ơi, loại người này mà cũng làm được tiên nữ thì ta đây chắc phải là Ngọc Hoàng Đại Đế rồi.”
Thương Lạc Tĩnh luôn có cảm giác mình là người duy nhất tỉnh táo giữa đám đông say khước, Tống Cẩm Nhi kia rõ ràng là một nữ t.ử không thể tầm thường hơn, lại còn là hạng người phẩm hạnh bại hoại, sao mọi người chỉ vì một bát đồ uống mà lại nhận nhầm nàng ta thành tiên nữ, đến cả phụ hoàng, mẫu phi và hoàng huynh cũng không phân biệt được.
Giờ nghe Ngu An Hòa nói vậy, nàng bỗng sinh ra vài phần cảm giác gặp được người tâm đầu ý hợp.
Thương Lạc Tĩnh nghe lời này thì bật cười, cả người bỗng chốc trở nên rạng rỡ hẳn lên: “Ngươi nói chuyện thật thú vị, hơn hẳn vị huynh trưởng lạnh lùng như băng kia của ngươi đấy.”
Ngu An Hòa cũng muốn nói rằng, vị tiểu công chúa này trông thì ngạo mạn nhưng thực chất lại tốt hơn hẳn vị hoàng huynh không ra dáng con người kia của nàng ta.
Nhưng đó dẫu sao cũng là Thái t.ử, Ngu An Hòa đành nuốt lời vào bụng.
Nào ngờ Thương Lạc Tĩnh nhìn ngắm Ngu An Hòa từ trên xuống dưới, bỗng nhiên hào hứng bảo: “Hay là ngươi vào cung làm bạn đọc cho ta đi.”
Một câu nói đột ngột khiến Ngu An Hòa bị miếng mứt trong miệng làm cho sặc, ho sù sụ mấy tiếng dữ dội.
Cái gì cơ?
Trời đất ơi!
Vị tiểu công chúa này vừa nói cái gì vậy?
Thương Lạc Tĩnh cũng chẳng cần Ngu An Hòa đồng ý, nàng từ nhỏ đã được cưng chiều, thứ gì nàng muốn thì chẳng có gì không thành.
Dẫu là trăng sao trên trời, chỉ cần nàng mở miệng, phụ hoàng, mẫu phi cùng hoàng huynh đều sẽ tìm đủ mọi cách mang về cho nàng.
Nàng ở trong cung cấm, những bạn đọc bên cạnh đều vô cùng dè dặt với nàng, nói một câu cũng phải suy nghĩ chín chắn, thật là tẻ nhạt vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vị Ngu tiểu thư này là nữ nhi của Thần Uy đại tướng quân, trên người không thấy chút vẻ rụt rè nhỏ mọn nào, nói chuyện lại dễ nghe, thêm nữa "nàng ta" còn là muội muội của Ngu công t.ử, vào cung làm bạn đọc cho nàng là hợp lý nhất.
Thương Lạc Tĩnh càng nghĩ càng thấy ổn thỏa, không đợi Ngu An Hòa dứt cơn ho đã bảo: “Cứ quyết định như vậy đi, vài ngày tới ta sẽ sai cung nữ đón ngươi vào cung.”
Ngu An Hòa bóp cổ mình, muốn lên tiếng từ chối nhưng miếng mứt bị kẹt trong cổ họng, làm sao cũng không khạc ra được.
Thương Lạc Tĩnh trấn an hắn: “Ngươi không cần phải quá xúc động đâu.”
Ngu An Hòa khó khăn thốt ra một chữ: “Không...”
Hi, cảm ơn các bạn đã ghé!
Thương Lạc Tĩnh mỉm cười dịu dàng: “Ngươi không xúc động là tốt rồi, ta chỉ sợ ngươi vào cung quá căng thẳng thì lại mất vui.”
Lúc này Thương Lạc Tĩnh liếc nhìn về phía bàn nam giới, Thái t.ử đang đứng cạnh Ngu An Ca không biết đang nói gì.
Thương Lạc Tĩnh đảo mắt một vòng rồi bảo Ngu An Hòa: “Ngươi uống ngụm trà cho dịu lại đi, ta đi nói với hoàng huynh chuyện để ngươi làm bạn đọc ngay đây.”
Nói đoạn, Thương Lạc Tĩnh bước chân nhẹ nhàng rời đi.
Ngu An Hòa cuối cùng cũng khạc được miếng mứt ra, phiền muộn vỗ bàn, muốn khóc mà không ra nước mắt.
Người ở Thịnh Kinh, thật là quá đỗi nhiệt tình rồi.
Sao chỉ qua vài câu mà hắn đã trở thành bạn đọc của công chúa thế này?
Phải làm sao đây? Hình như hắn vừa gây họa cho muội muội rồi.
Lúc này Tống Cẩm Nhi đã nghe xong những lời tán dương của mọi người, dưới sự vây quanh của thị nữ phủ Trưởng công chúa mà rời khỏi chỗ ngồi.
Ngu An Hòa thấy Thương Lạc Tĩnh sắp đi tới cạnh Thái t.ử rồi, hắn ngăn cũng không ngăn được, đành phải lo cho phía bên kia trước.
Hắn vội vàng đứng dậy, bước đi uyển chuyển, hướng về phía Tống Cẩm Nhi vừa rời đi mà bám theo.
Tống Cẩm Nhi dưới sự hầu hạ của tì nữ đã trút bỏ bộ lễ phục nặng nề, vừa rồi dù đã nở mày nở mặt nhưng khắp người lại thấy không thoải mái, giờ đây bị bao nhiêu tì nữ vây quanh làm nàng ta có cảm giác thở không ra hơi.
Tống Cẩm Nhi bảo: “Các ngươi lui xuống trước đi, ta muốn yên tĩnh một lát.”
Sáu vị tì nữ đưa mắt nhìn nhau, bốn người rời đi, còn lại hai người vẫn đứng sau lưng nàng ta với gương mặt không chút cảm xúc.
Tống Cẩm Nhi phiền lòng, vỗ mạnh xuống bàn: “Sao hả? Bản tiên nữ không sai bảo được các ngươi sao?”
Hai vị tì nữ thấy Tống Cẩm Nhi nổi giận cũng chỉ bước ra khỏi phòng chứ không chịu đi xa.
Tống Cẩm Nhi gục xuống bàn, đôi mắt đã đong đầy nước mắt.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng động, tì nữ giữ cửa bảo: “Tiên nữ đang ở bên trong, Ngu tiểu thư ngài không được vào.”
Ngu tiểu thư?
Là hôn thê cũ của Sầm Gia Thụ, Ngu An Ca đó sao?
Tống Cẩm Nhi ngồi thẳng dậy, trong lòng dấy lên một nỗi căng thẳng, chẳng biết nàng ta đến đây làm gì.
Giọng của Ngu An Hòa vang lên bên ngoài: “Người ta tìm chính là tiên nữ Tống Cẩm Nhi.”
Tì nữ bảo: “Tiên nữ không tiện gặp người.”
Ngu An Hòa học theo dáng vẻ ngạo mạn của tiểu công chúa, chống nạnh bảo: “Sao hả? Nàng ta cướp vị hôn phu của bản tiểu thư, bản tiểu thư còn không được tìm nàng ta tính sổ sao?”