Ngọc Lan Chẳng Đợi Ai

Chương 1



1

 

Khoảnh khắc nước hồ tràn vào miệng mũi, ta hoảng hốt quay đầu nhìn lại.

 

Trên bờ, một bóng người mặc y phục xanh xám lóe lên sau hòn giả sơn rồi biến mất.

 

Một cung nga gật đầu với người đó, xoay người liền cất giọng hét lớn:

 

"Mau tới đây! Thế t.ử và Nhị tiểu thư Vương gia rơi xuống nước rồi!"

 

Chính là câu nói này.

 

Kiếp trước, cũng chính câu nói này đã kéo ta vào cuộc hôn sự hoang đường ấy.

 

Không thể để nàng ta hô lên được.

 

Ta vốc một nắm bùn ướt, hung hăng trát thẳng lên mặt *cung nga đang chạy tới.

 

(*cung nga: cung nữ phục dịch trong hoàng cung)

 

Bùn đất bịt kín mắt và miệng nàng ta, nàng ta hét lên một tiếng rồi ngã ngồi ra phía sau.

 

Nhân lúc nàng ta luống cuống lau mặt.

 

Ta xoay người đẩy Giang Tự đã hôn mê lên mép bờ, hít sâu một hơi, lặng lẽ lặn xuống nước.

 

2

 

Trên mặt hồ vang lên tiếng bước chân hỗn loạn.

 

Hôm nay Trưởng công chúa vừa thắng trận trở về triều, tiệc trưa còn chưa tan.

 

Các nữ quyến của các phủ vốn đang ở trong điện, nghe tin đều vội vàng chạy tới.

 

Phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu liên tục gọi thái y, trong đám người không biết ai là người lên tiếng trước:

 

"Vừa rồi cung nữ kia hô là Thế t.ử và Nhị tiểu thư Vương gia sao? Sao chỉ thấy mỗi Thế t.ử?"

 

"Hai người họ sao lại cùng rơi xuống nước? Chẳng lẽ lén hẹn gặp nhau ở đây..."

 

"Sao có thể? Thế t.ử chẳng phải đang nghị thân với Đại tiểu thư Vương gia sao? Thế t.ử vốn sợ nước, chẳng lẽ là Nhị tiểu thư nhảy xuống cứu người?"

 

"Cứu hay không cứu thì cũng vậy thôi, cô nam quả nữ, y phục ướt sũng dính sát người, danh tiết của Nhị tiểu thư e rằng..."

 

Những lời này, kiếp trước ta đã từng nghe qua.

 

Khác biệt ở chỗ, lần đó là chính ta tự nhảy xuống.

 

Chỉ là cứu người, làm ướt y phục mà thôi, vậy mà lại thành đề tài để người khác bàn tán không rõ trắng đen. 

 

Người mà họ đang nghị luận, kiếp trước là phu quân của ta.

 

Giang Tự, Thế t.ử phủ Vĩnh Xương hầu, ở kinh thành không ai không biết.

 

Dung mạo xuất chúng, phong thái thanh quý đoan chính, là lang quân như ý mà biết bao quý nữ thế gia ngày đêm mong cầu.

 

Nhưng hắn đối với ai cũng khách khí xa cách.

 

Chỉ riêng với đường tỷ Vương Yên là khác.

 

Đường tỷ giỏi đ.á.n.h cờ, hắn cũng giỏi đ.á.n.h cờ, hai người thường đối cục đến tận lúc mặt trời lặn.

 

Nghe nói đường tỷ thích hoa hải đường, trong viện của hắn liền có thêm mấy cây Tây Phủ hải đường.

 

Khắp kinh thành đều nói, hai người tâm đầu ý hợp đến mức này, nếu không thành quyến thuộc mới là chuyện lạ.

 

Ngày dự cung yến ấy, tin đồn về việc ban hôn đã bắt đầu lan truyền.

 

Đường tỷ vui mừng đến mức ngồi không yên, kéo ta trò chuyện được một nửa, bỗng phát hiện mất một chiếc khuyên tai hải đường đính hồng ngọc.

 

Đó là món quà Giang Tự từng tặng nàng.

 

Hôm nay nàng cố ý đeo nó đến dự yến.

 

Nàng bị phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu gọi đi nói chuyện, bèn nhờ ta tìm lại giúp.

 

Khi ta nhặt được chiếc khuyên tai ở một góc Ngự hoa viên, chợt nghe thấy tiếng nước.

 

Hắn vốn mắc chứng sợ nước từ lâu, lúc ấy đã không còn sức vùng vẫy.

 

Mạng người quan trọng hơn hết thảy, ta không chút do dự nhảy xuống cứu hắn.

 

Ai ngờ lại bị đám người đang đi tìm người bắt gặp tại trận.

 

Y phục ướt đẫm dính sát cơ thể, trong sạch khó lòng giải thích.

 

Đường tỷ đỏ hoe mắt trước mặt mọi người.

Hồng Trần Vô Định

 

Tin đồn cũng như lửa cháy lan đồng cỏ, nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

 

Bị danh tiết thế tục ép buộc, cuối cùng ta vẫn thay đường tỷ gả vào Giang phủ.

 

Chưa được mấy ngày, đường tỷ cũng vì giận dỗi mà nhận lời hôn sự của nhà khác.

 

Ta đến đưa tiễn nàng xuất giá, nàng siết c.h.ặ.t t.a.y ta, nước mắt rơi như mưa:

 

"Muội muội nếu muốn mối hôn sự này, tỷ tỷ nhường cho muội là được. Hà tất... hà tất phải đem tính mạng của Thế t.ử ra làm canh bạc?"

 

3

 

Không biết lời này bằng cách nào lại truyền đến tai Giang Tự, khiến hắn nhất quyết tin rằng tất cả đều là một cái bẫy do ta bày ra.

 

Đêm tân hôn, hắn vén khăn hỉ lên, nâng cằm ta ngắm nghía hồi lâu, bỗng bật cười một tiếng.

 

"Gương mặt này của ngươi, quả thực là lớp ngụy trang tốt nhất."

 

Ta còn chưa kịp mở miệng, nụ hôn mang theo hận ý đã ập đến như trời long đất lở.

 

"Tiểu di nay đã được như ý nguyện, thay tỷ tỷ gả cho tỷ phu, tư vị ấy thế nào?"

 

Về sau, hắn đối xử với ta ngày càng tệ bạc.

 

Trước mặt người ngoài thì lạnh nhạt đến cực điểm, ngay cả nửa câu cũng chẳng muốn nói thêm.

 

Mặc cho người đời chế giễu ta mang ơn cứu mạng ép cưới, cuối cùng chỉ được hư danh mà chẳng có thực chất gì.

 

Ban đầu, mẹ chồng rất thương xót ta, khắp nơi che chở bảo vệ.

 

Nhưng ba năm không con cái, lại thấy ta và hắn tương kính như tân.

 

Mỗi lần nhắc đến chuyện nạp thiếp, cũng đều bị hắn thẳng thừng từ chối.

 

Dần dần, mẹ chồng cũng lạnh mặt, trong lời nói ngoài mặt đều trách ta không giữ được trái tim phu quân.

 

Nhưng đêm xuống, hắn lại đêm nào cũng tới.

 

Có khi ta buồn ngủ đến không mở nổi mắt, hắn vẫn ôm c.h.ặ.t eo ta, ép ta hầu hạ.

 

Ta đẩy hắn ra, hắn liền giữ lấy tay ta, đè lên đỉnh đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Những lời cay nghiệt nhất cùng những nụ hôn nóng bỏng nhất đồng thời rơi xuống lòng ta.

 

"Trốn cái gì? Phí bao tâm cơ mới gả được vào đây, giờ mới chút giá phải trả đã chịu không nổi rồi sao?"

 

Có một lần, ta thực sự không chịu nổi nữa, hung hăng c.ắ.n lên vai hắn một cái.

 

Hắn đau đến nhíu mày, nhưng không nổi giận, ngược lại còn khẽ gọi một tiếng.

 

"Trăn Trăn."

 

Tiếng gọi ấy rất khẽ, khẽ đến mức giống như một tiếng thở dài trong mộng.

 

Nhưng trời vừa sáng, hắn lại trở thành vị Thế t.ử gia lạnh nhạt đến tận xương tủy ấy.

 

Ta không hiểu, rõ ràng là ta cứu người.

 

Thế nhưng đến cuối cùng, kẻ mang đầy nợ nần không sao giải thích được lại là ta.

 

Chỉ còn lại một vụ án không đầu không cuối.

 

Và một đoạn duyên nợ chẳng thể phân định đúng sai.

 

Kiếp trước, chính ta tự mình nhảy xuống, rồi phải dùng cả một đời để bồi thường.

 

Kiếp này, có người đã không chờ nổi nữa, thay ta đưa ra lựa chọn.

 

Ấn đầu ta xuống, đẩy ta vào cuộc hôn sự với Giang Tự.

 

04

 

Những lời bàn tán ngày càng khó nghe, sắc mặt của Đại bá mẫu cũng theo đó mà càng lúc càng trầm xuống.

 

Nếu để những lời này lan truyền ra ngoài, hôn sự của đường tỷ coi như bị hủy hoại.

 

Bà nghiêm giọng quát cung nữ kia:

 

"Im miệng! Nơi này làm gì có Nhị tiểu thư nhà ta! Ngươi là đồ tiện tỳ, chỉ bằng vài câu nói suông cũng dám vu hãm thanh danh của tiểu thư, rốt cuộc có ý đồ gì?!"

 

Cung nga dập đầu như giã tỏi:

 

"Nô tỳ không dám nói dối! Nhị tiểu thư có lẽ đã chìm xuống đáy hồ rồi, xin phu nhân phái người xuống nước tìm kiếm!"

 

Phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu sắc mặt nghiêm trọng, khẽ nâng tay.

 

Mấy tên thị vệ lập tức tiến lên.

 

Tim ta thắt lại, men theo dòng nước lặn về phía xa hơn.

 

Âm thanh phía sau dần dần trở nên mơ hồ.

 

Bỗng từ mặt nước xa xa truyền tới một giọng nói khàn thấp:

 

"Không cần tìm nữa."

 

Là Giang Tự. Hắn đã tỉnh.

 

Các thị vệ dừng bước.

 

Giang Tự tựa vào tảng đá, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

 

"Không có Nhị tiểu thư nào cả. Là ta tự mình trượt chân rơi xuống nước, rồi tự mình leo lên bờ."

 

Bên hồ nhất thời yên lặng.

 

Phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu cúi người hỏi hắn điều gì đó, hắn lắc đầu, không nói thêm nữa.

 

05

 

Ta bám vào đá ven hồ leo lên bờ, cả người ướt sũng.

 

Ngồi xổm sau hòn giả sơn, vắt nước ở ống tay áo, trong đầu không ngừng suy tính làm sao tránh được thị vệ để lẻn ra khỏi cung.

 

Trước mắt bỗng xuất hiện một vạt váy đỏ thẫm.

 

Ta ngẩng đầu lên.

 

Người tới lại là Trưởng công chúa.

 

Người chẳng hỏi gì cả, chỉ cởi áo choàng của mình phủ lên người ta.

 

"Theo bản cung."

 

Người dẫn ta xuyên qua những con ngõ trong cung, đi vào một gian noãn các đang đốt chậu than.

 

Cung nữ hạ bình phong xuống, nước nóng và y phục sạch sẽ đều đã chuẩn bị sẵn.

 

Mùa đông y phục dày, tóc lau qua một lượt đã khô quá nửa, không còn nhìn ra dáng vẻ vừa mới bò từ dưới nước lên.

 

Khi dẫn ta trở lại yến tiệc, Trưởng công chúa cười nói:

 

"Trên đường tình cờ gặp Nhị tiểu thư Vương gia. Đứa nhỏ này rất hợp ý bản cung, trò chuyện một lúc liền quên mất thời gian."

 

Mọi người đều bật cười.

 

Phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu cũng cười phụ họa.

 

Ánh mắt Đại bá mẫu dừng lại trên mái tóc ta trong chốc lát.

 

Sau đó bà cười nói: "Được điện hạ yêu quý là phúc phận của A Trăn."

 

Nhờ vậy, lời đồn chưa kịp lan ra đã tự tan biến.

 

06

 

Tỳ nữ Lan Thúy bước tới, vẻ mặt đầy lo lắng.

 

Ta lắc đầu, chỉ khẽ dặn: "Đi điều tra xem hôm nay có những ai mặc y phục màu xanh xám."

 

Lan Thúy vâng lời rồi rời đi. 

 

Phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu đã sắp xếp cho Giang Tự nghỉ ngơi ở thiên điện.

 

Ta nắm c.h.ặ.t chiếc khuyên tai đi tới, thấy đường tỷ đang đứng ngoài cửa điện, sắc mặt không được dễ coi cho lắm.

 

"Sao giờ mới tới."

 

Nàng nhận lấy chiếc khuyên tai, nhìn cũng không nhìn đã nhét vào tay áo, hạ thấp giọng nói:

 

"Vừa rồi Thế t.ử rơi xuống nước, may mà có người đi ngang qua cứu lên."

 

"Muội muội đã nghe nói rồi. Thế t.ử có sao không?"

 

"Chắc là không đáng ngại." Đường tỷ mím môi, ánh mắt lướt qua mặt ta, dường như đang dò xét điều gì đó.

 

"Cung nhân vừa mang canh gừng tới, muội theo ta vào trong đưa cho Thế t.ử đi."

 

Nói xong liền khoác tay ta định kéo vào.

 

Ta không nhúc nhích.

 

"Tỷ tỷ, ta không vào đâu."