07
Đường tỷ ngẩn người: "Tại sao vậy?"
Hồng Trần Vô Định
"Thế t.ử vừa rồi bị kinh hãi, tỷ tỷ và hắn tình ý sâu đậm, lúc này nên ở bên an ủi hắn mới phải. Ta là người ngoài đứng đó ngược lại chỉ thêm vướng víu."
Ta cụp mắt, giọng điệu ôn thuận.
Đường tỷ đỏ bừng hai má, đưa tay véo nhẹ lên má ta một cái.
"Người ngoài với người trong gì chứ, cái miệng này của muội..."
"Ta và Thế t.ử tuy thân thiết, nhưng chưa từng có điều gì cần phải tránh né. Muội ở bên cạnh thì có gì đáng ngại."
Nghe câu nói ấy của nàng, trong lòng ta chua xót khó tả.
Khi ấy nàng cũng từng nói như vậy.
Cha mẹ mất sớm, từ nhỏ ta được nuôi dưỡng bên cạnh ngoại tổ ở Thanh Châu.
Sau khi ngoại tổ qua đời, Đại bá phụ mới đón ta về kinh thành.
Mới trở lại Vương gia, ngay cả lễ nghi của các khuê tú trong kinh ta cũng không biết.
Đường tỷ không chê ta vụng về ít nói, mỗi lần ra ngoài dự yến đều dẫn ta theo.
Có món điểm tâm mới lạ nào cũng nhớ phần ta một phần.
Biết ta thích hoa ngọc lan, mỗi lần may y phục mới, nàng đều để lại cho ta những tấm vải có hoa văn ấy.
Người ngoài đều nói, Đại tiểu thư Vương gia đối xử với muội muội thật không còn gì để chê trách.
Đường tỷ nghe vậy, càng đối xử tốt với ta hơn.
Những món trang sức ngày thường không dùng đến, nàng chọn rất nhiều đưa cho ta.
"A Trăn đeo vào đi, để người khác biết muội là muội muội của ta."
Ta thật lòng cảm kích nàng.
Cũng thật lòng cảm thấy nàng và Giang Tự vô cùng xứng đôi.
Còn ta với Giang Tự, vốn chẳng có bao nhiêu giao tình.
Đường tỷ thỉnh thoảng kéo ta đến phòng cờ ngồi cùng.
Ta liền lặng lẽ ngồi một bên châm trà cho họ.
Hắn đ.á.n.h cờ của hắn, ta rót nước của ta, chẳng ai quấy nhiễu ai.
Chỉ là vào những dịp năm mới, yến tiệc hay hội đèn hoa triều, giữa biển người tấp nập, ánh mắt hắn đôi khi lại vô cớ rơi trên người ta.
Lướt qua nhàn nhạt một cái rồi lập tức dời đi.
Có một lần hắn thuận miệng nói: "Nhị tiểu thư lớn lên ở Thanh Châu, chắc hẳn người đến cầu thân không ít."
Đường tỷ hất cằm lên, giọng đầy vẻ tự hào: "Đó là đương nhiên. A Trăn nhà ta tốt như vậy cơ mà."
Thế nhưng câu nói nàng nắm tay ta nói lúc đưa dâu ở kiếp trước...
Không phải nói với riêng ta.
Mà là nói cho cả kinh thành nghe.
Nàng cần để tất cả mọi người biết rằng nàng mới là người bị phụ bạc.
Một câu nói ấy, giữ được thể diện cho nàng, hủy hoại thanh danh của ta, cũng cắt đứt chút thiện ý cuối cùng mà Giang Tự dành cho ta.
Ta không oán nàng.
Ta chỉ thấy đau lòng.
Những tình nghĩa tỷ muội năm xưa, cuối cùng vẫn không chống nổi một trận phong ba.
Thôi vậy.
Kiếp này, ta tránh xa một chút là được.
"Cung nga kia vừa rồi vô cớ vu hãm trong ngự hoa viên, tuy chuyện đã lắng xuống nhưng vẫn khiến người ta kinh hãi. Muội muội vẫn nên tránh hiềm nghi thì hơn, có tỷ tỷ chăm sóc Thế t.ử là đủ rồi."
Ta lùi về sau nửa bước, giọng điệu kiên quyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đường tỷ còn định kéo ta lại, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói trong trẻo mang ý cười:
"Hai vị tiểu thư sao đều đứng nơi gió lùa thế này?"
"Giang thế t.ử đâu phải hồng thủy mãnh thú, sao lại khiến hai người không dám vào trong?"
Ta theo tiếng nhìn lại.
Người tới mặc bộ võ phục màu đen, tay áo bó gọn, thắt eo gọn gàng.
Bên hông đeo một thanh đao hẹp.
Mày kiếm mắt sáng, khí phách thiếu niên hiện rõ nơi khóe mắt đuôi mày.
Ánh mắt đường tỷ khẽ d.a.o động, không đáp lời hắn.
Nàng nghiêng người giới thiệu với ta: "Đây là Hoắc Đình, biểu ca bên nhà cữu cữu của ta."
"Hoắc tiểu tướng quân, đây là nhị muội muội nhà ta, Vương Trăn."
Hoắc Đình đã bước đến gần.
Ánh mắt hắn dừng trên mặt đường tỷ một lát, rồi mới chuyển sang ta.
Hắn mỉm cười chắp tay hành lễ với ta.
Ta cúi mắt đáp lễ, ánh mắt lướt qua cổ tay áo và mũi giày của hắn.
08
Hoắc Đình đẩy cửa điện ra, đường tỷ thuận thế khoác tay ta đi vào trong.
Ta còn muốn từ chối cũng đã không kịp nữa.
Trong điện đốt chậu than, hơi ấm lan tỏa khắp nơi.
Giang Tự khoác một chiếc ngoại bào, sắc môi vẫn còn hơi nhợt nhạt.
Đường tỷ vừa bước vào đã đi thẳng về phía hắn, giọng điệu đầy chân tình:
"Trông sắc mặt Thế t.ử vẫn không được tốt lắm. Vừa rồi thật sự làm ta sợ muốn c.h.ế.t."
"Đều tại ta, đứng xa quá, không kịp tới sớm hơn."
Giang Tự nhìn nàng một cái, giọng nói bất giác dịu đi.
"Không sao, A Yên không cần tự trách."
Ánh mắt hắn vượt qua vai đường tỷ, khẽ rơi về phía ta.
Chỉ trong chớp mắt rồi lại dời đi.
Đường tỷ ngồi xuống bên cạnh Giang Tự, bỗng thở dài:
"Những lời đồn vừa rồi thật quá vô lý. Nói ai không nói, lại cứ lôi A Trăn vào."
Bàn tay cầm chén trà của ta hơi siết c.h.ặ.t.
"A Trăn lớn lên ở Thanh Châu, thủy tính (khả năng bơi lội) rất tốt. Nếu muội ấy ở đó, Thế t.ử đâu phải uống mấy ngụm nước ấy."
Ánh mắt Giang Tự chậm rãi chuyển tới, dừng trên mặt ta.
"Quả thực đáng tiếc. Có điều đôi khi cứu người cũng phải chú ý thời cơ. Sớm một khắc là ân tình, muộn một khắc lại thành cố ý."
"Thủy tính của Nhị tiểu thư tốt như vậy, hẳn là hiểu rõ thế nào gọi là đúng lúc đúng thời điểm."
Giọng điệu hắn tùy ý, như chỉ đang trò chuyện vu vơ.
Đường tỷ không nhận ra điều gì, cười tiếp lời:
"Thế t.ử nói vậy là sao chứ, cứu người còn phải xét thời cơ gì nữa."
Giang Tự khẽ cong môi, ý cười chẳng chạm tới đáy mắt.
"Có chứ. Chỉ là A Yên quá lương thiện, sao hiểu được lòng người hiểm ác."
Ta cúi đầu, đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Thì ra… hắn cũng trọng sinh rồi.
Giọng điệu châm chọc nửa kín nửa hở như thế, ta quá quen thuộc.