Thế t.ử Hầu phủ tự mình tới cửa, hạ thấp tư thái đến mức thấp nhất, lời hay ý đẹp đều nói hết, thể diện lẫn tình nghĩa đều giữ lại cho Vương gia.
Bà còn có thể nói gì nữa.
Đường tỷ ngược lại nhẹ nhõm hẳn, đêm đó nàng ăn hết một bát cháo đầy, còn bảo nha hoàn xuống bếp xin thêm một đĩa bánh hoa quế.
Ta tới thăm nàng, nàng chỉ dịu dàng vuốt mái tóc ta.
"Phụ thân nói ở Thanh Châu có một nhà thân thích xa, bảo ta tới đó giải khuây một thời gian. Ta đã nói với người rồi, lúc đi ngang qua cây ngọc lan ở nhà ngoại tổ của muội, sẽ thay muội tưới nước cho nó."
Cuối cùng trong nhà cũng biết chuyện Trưởng công chúa cho phép ta theo quân làm y quan.
Đại bá mẫu trầm mặc một lúc, bỗng nhiên thở dài.
"A Trăn, trước đây bá mẫu luôn nghi ngờ con có ý muốn leo cao bám víu, đến bây giờ mới hiểu… là chính trong lòng bá mẫu có quá nhiều suy tính quanh co, nên mới dùng những suy tính ấy để đoán lòng con."
Đại bá phụ ngẩn người rất lâu.
Bỗng nhiên ông đứng dậy, lấy từ trên giá Đa Bảo xuống một chiếc hộp gỗ.
Bên trong là một khối ngọc bội đã được mài nhẵn bóng.
"Trước lúc lâm chung, phụ thân con đã nhờ ta chăm sóc con."
Trong ánh mắt ông mang theo vẻ áy náy.
"Ta đã không chăm sóc con cho tốt. Những năm qua ở trong phủ, ăn mặc của con chưa từng thiếu thốn, nhưng những thứ khác… những năm nay đã để con chịu ấm ức rồi. Sau này ở bên ngoài, nếu gặp khó khăn gì, hãy nhớ trong nhà vẫn còn người."
Ông đẩy khối ngọc bội tới trước mặt ta, rồi quay mặt đi.
Ta nhận lấy ngọc bội, chỉ khom người hành lễ.
25
Hồng Trần Vô Định
Đêm trước ngày xuất phát, trời đổ một cơn mưa nhỏ.
Nghe binh sĩ trực đêm nói, Hoắc Đình và Giang Tự đã đ.á.n.h nhau một trận dữ dội ở giáo trường.
Tay không tấc sắt, lăn lộn trong bùn đất dưới mưa, cả người đều dính đầy bùn.
Không ai nhìn thấy nguyên nhân.
Chỉ biết ban đầu hai người còn đứng nói chuyện, sau đó liền động thủ.
Hoắc Đình trúng một quyền, khóe miệng rách toạc, trở tay quật Giang Tự ngã xuống đất.
Giang Tự bò dậy, lau nước mưa trên mặt, lại tung một quyền đ.á.n.h tới.
Có người đi bẩm báo với Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa khoác ngoại bào nghe xong, chỉ nói một câu:
"Cứ để bọn chúng đ.á.n.h. Đánh xong là yên chuyện."
Hai người ai cũng không lên tiếng, chỉ còn tiếng nắm đ.ấ.m nện lên da thịt và hơi thở nặng nề.
Đánh đến cuối cùng đều kiệt sức, thở hổn hển nằm sóng vai trong bùn nước, mặc cho mưa rơi xuống mặt.
Sáng sớm hôm sau, lúc Hoắc Đình cưỡi ngựa tới trước cửa Vương phủ, khóe miệng vẫn còn vết bầm chưa tan hết.
Hôm nay hắn thay bộ y phục màu xanh xám ấy, vừa nhìn thấy ta bước ra liền tiến lên một bước.
"A Trăn," Yết hầu hắn khẽ chuyển động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chuyện đẩy nàng xuống nước năm đó, là quyết định khiến ta hối hận nhất đời này. Sau đó ta vẫn luôn nghĩ, nếu có thể làm lại một lần, ta nhất định sẽ đường đường chính chính đứng trên bờ chờ nàng đi ngang qua, quang minh chính đại làm quen với nàng. Đường tới biên quan rất xa, ta không cầu nàng đáp ứng ta điều gì. Ta chỉ cầu nàng một việc… nếu một ngày nào đó nàng bằng lòng quay đầu nhìn ta, hãy để ta biết."
Sợi dây lụa xanh bên hông bị gió thổi khẽ lay động.
"Hoắc Đình," ta nói, "Sợi dây này thật sự chỉ là mua tùy tiện ngoài phố, không đáng giá."
"Không đáng giá," hắn đáp, "Vậy sau này nàng tặng ta một sợi đáng giá là được."
...
Lúc đoàn người xuất phát, đường tỷ chen qua đám đông, nhét vào lòng ta một bọc hành lý căng phồng.
Đệm đầu gối bằng da dê, t.h.u.ố.c trị nứt nẻ, đôi ủng nỉ dày, còn có mấy đôi tất dày.
Nàng cúi đầu, đôi tay thoăn thoắt buộc c.h.ặ.t dây hành lý cho ta, buộc xong lại tháo ra, luôn cảm thấy chưa đủ chắc chắn, lại buộc thêm một lần nữa.
"Tỷ tỷ——"
Đường tỷ ngẩng đầu lên, vành mắt hơi đỏ, nhưng vẫn cười rồi đẩy ta một cái.
"Mau đi đi, đừng để Trưởng công chúa phải chờ. Đến biên quan nhớ viết thư."
Nàng giơ tay chỉnh lại cổ áo choàng cho ta.
"Chăm sóc bản thân thật tốt."
26
Đoàn người ra khỏi cổng thành, trên quan đạo bụi đất khẽ tung bay.
Phía sau truyền tới tiếng vó ngựa, không nhanh không chậm, luôn giữ một khoảng cách nhất định.
Ta không quay đầu lại, nhưng ta biết đó là ai.
Hoắc Đình cưỡi ngựa đi phía sau ta, hắn cũng nghe thấy, chỉ nhìn ta một cái rồi không nói gì.
Hắn áp tải đoàn xe lương thảo, đi phía sau đội ngũ từ rất xa.
Về sau ta mới biết, Thế t.ử phủ Vĩnh Xương hầu tự xin áp tải lương thảo, theo quân lên phía bắc.
Cả triều đều kinh ngạc...
Áp tải lương thảo là việc khổ sai, ăn gió nằm sương, dọc đường lại thường xuyên có thổ phỉ, trước giờ chưa từng có con cháu vương hầu nào chịu nhận việc như vậy.
Lan Thúy nhìn thấy rồi kể cho ta nghe, nói hắn gầy đi rất nhiều, đường nét cằm cũng sắc hơn trước vài phần.
Trước lúc lên đường, hắn đã đào hết mấy cây Tây Phủ hải đường trong Giang phủ lên, đổi thành trồng đầy sân t.ử ngọc lan.
Ta khẽ kéo dây cương, thúc ngựa chạy lên phía trước vài bước, gió lùa đầy ống tay áo.
Kiếp trước ta bị nhốt trong hậu viện, ngẩng đầu nhìn lên khoảng trời vuông vức, còn tưởng đó chính là cả một đời.
Nó đã giam cầm ta suốt một đời, kiếp này ta không muốn bị nó giam cầm thêm nữa.
Kiếp này ta ngồi trên lưng ngựa, phía trước là đường dài, phía sau là núi xa.
Còn những người đang chờ ở phía sau...
Cứ để bọn họ chờ đi.
Ta vẫn còn một chặng đường rất dài phải bước tiếp.
Hoàn.