Ngọc Lan Chẳng Đợi Ai

Chương 10



Nụ hôn này còn dữ dội hơn lúc trước, đầu lưỡi cạy mở khớp răng, hòa lẫn mùi m.á.u tanh, giống như muốn nghiền nát tất cả những lời chưa từng nói ra của hai kiếp rồi nhét hết vào miệng ta.

 

Trong cổ họng hắn tràn ra một tiếng thở dốc gần như nghẹn ngào:

 

"Trăn Trăn, Trăn Trăn... ta thật sự yêu nàng."

 

"Đừng gả cho Hoắc Đình. Đừng gả cho người khác. Ta cầu xin nàng."

 

Hai mắt hắn đỏ hoe, giọng nói thấp đến gần như van nài.

 

Nước mắt ta bất ngờ tuôn ra.

 

Nước mắt chảy xuống, cọ lên mặt hắn.

 

Hắn đột ngột dừng lại.

 

Trong khuê phòng rất yên tĩnh, chỉ còn nghe thấy hơi thở nặng nề của hắn và tiếng nghẹn ngào không thể kìm nén của ta.

 

Hắn chậm rãi buông bàn tay đang giam giữ ta ra, đầu ngón tay dè dặt lau đi khóe mắt ta.

 

"Trăn Trăn, đừng khóc."

 

"Tại sao?"

 

Giọng ta run rẩy, nước mắt không ngừng tuôn ra.

 

"Tại sao ngươi lại không thể buông tha cho ta."

 

Ánh trăng xuyên qua cửa sổ rơi xuống mặt hắn, lúc này chỉ còn lại vẻ ngơ ngẩn và đau lòng.

 

Nhưng ta đã không còn phân biệt được đâu là thật nữa.

 

"Giang Tự, kiếp trước ngươi luôn miệng nói không phụ lòng tỷ tỷ,"

 

Giọng ta run rẩy, nước mắt không ngừng rơi.

 

"Nhưng kiếp này tỷ tỷ đã chờ ngươi lâu như vậy, cuối cùng lại chỉ chờ được một vị hôn phu vào đúng ngày hợp hôn lại xông vào khuê phòng của muội muội."

 

"Ta tránh né lâu như vậy, cuối cùng lại đổi lấy một vị tỷ phu không hỏi ý nguyện đã nói yêu thích ta."

 

Ta nhìn hắn.

 

"Giang Tự, đối với hai tỷ muội chúng ta, ngươi chưa từng có lấy nửa phần tôn trọng."

 

Hắn há miệng, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

 

"Giang Tự. Ngươi trước nay vẫn luôn như vậy."

 

"Lúc hận ta thì tự định tội cho ta, lúc yêu ta thì tự định tình cho ta."

 

"Rốt cuộc đến khi nào ngươi mới chịu hỏi xem ta có bằng lòng hay không."

 

Trong làn nước mắt mờ nhòe, khuôn mặt hắn và khuôn mặt của kiếp trước chồng lên nhau.

 

"Kiếp trước ngươi hận ta nhiều năm như vậy, kiếp này lại đuổi theo ta không chịu buông. Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì? Rốt cuộc ta nợ ngươi điều gì?"

 

"Từ đầu đến cuối, ta chỉ làm đúng một việc, đó là cứu ngươi. Ngươi nói cho ta biết, cứu người cũng là có tội sao? 

 

“Nếu sớm biết chuyện thiện tâm này phải dùng hai đời để trả..."

 

"Giang Tự, ta thà rằng ngươi c.h.ế.t chìm dưới nước còn hơn."

 

Hắn giống như bị tát thêm một cái nữa, cả người cứng đờ tại chỗ.

 

Rất lâu sau, hắn mới thốt ra được một câu: "...Xin lỗi."

 

Hắn xoay người rời đi, bước chân rất chậm, mỗi một bước đều giống như đang giẫm lên lưỡi d.a.o.

 

(Hồng Trần Vô Định làm, cấm ăn cắp)

24

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ngày hôm sau, Giang Tự đi tìm đường tỷ.

 

Hai người ngồi đối diện nhau trong hoa sảnh, một chén trà từ nóng đặt đến nguội, không ai biết họ đã nói những gì.

 

Tối hôm đó, đường tỷ đổ bệnh.

 

Mấy ngày liền sốt cao không dứt, nha hoàn nói ban đêm nàng mê man nói rất nhiều lời vô nghĩa, lật qua lật lại chỉ gọi mỗi cái tên "A Trăn".

 

Lúc ta tới thăm nàng, khuôn mặt nàng đã gầy đi một vòng.

 

Nàng ngẩn ngơ nhìn ta, hai mắt đỏ hoe.

 

Hồng Trần Vô Định

Nàng nắm lấy tay ta, áp vào trong lòng bàn tay mình.

 

"A Trăn."

 

Giọng nàng run rẩy.

 

"Kiếp trước, có phải muội sống rất khổ không."

 

Ta nhìn nàng, rất lâu không nói gì.

 

Những tủi thân của kiếp trước đã bị chôn sâu trong lòng quá lâu, lâu đến mức chính ta cũng không biết còn có ai quan tâm hay không.

 

"A Trăn," Giọng nàng khàn đến gần như không nghe rõ.

 

"Ta nằm mơ. Mơ thấy dáng vẻ của muội sau khi gả vào Giang phủ. Muội mặc y phục của Thế t.ử phi, đứng dưới hành lang chờ một người, chờ rất lâu rất lâu. Người ấy không tới, muội cũng không khóc. Muội chỉ đứng đó, giống như một cây ngọc lan bị trồng nhầm chỗ, nở hoa ở nơi ấy, rồi dần dần héo úa."

 

Nước mắt nàng trượt xuống khóe môi, trong ánh mắt chỉ còn lại đau đớn tan nát.

 

"Ta đã nhầm chấp niệm thành thâm tình, nhầm ghen tị thành cố chấp. Vì một người trong mắt không có ta mà sống thành dáng vẻ ngay cả chính mình cũng không nhận ra, lại còn làm tổn thương người muội muội đáng lẽ phải được ta bảo vệ suốt cả một đời."

 

Nàng khẽ nói, giống như đang tự nói với chính mình: "Ta không gả nữa."

 

"Hồ nháo!"

 

Đại bá mẫu biết chuyện, lập tức bác bỏ.

 

"Bát tự đã hợp, hôn kỳ cũng đã định, cả kinh thành đều biết phủ Vĩnh Xương hầu sắp kết thân với Vương gia. Bây giờ con nói không gả, thể diện của Vương gia biết đặt ở đâu? Bên phủ Vĩnh Xương hầu phải ăn nói thế nào? Hôn sự này không phải trò đùa!"

 

"Nếu mẫu thân muốn nhận hôn sự với Giang gia, người tự mình gả vào đó đi. Con không gả."

 

Đại bá mẫu bị nàng làm cho nghẹn lời.

 

Bà quay đầu nhìn về phía ta.

 

Bà cho rằng là ta xúi giục, âm thầm phá hỏng hôn sự của đường tỷ.

 

Nhưng bà không biết, từ khoảnh khắc ta dâng danh sách y quan lên, những chuyện hôn nhân, thanh danh, được mất trong hậu viện này đã không còn liên quan đến ta nữa.

 

Vài ngày sau, Giang Tự lần nữa tới cửa, cầu được một đạo thánh chỉ.

 

Hắn đứng trong chính sảnh, trước mặt Đại bá phụ và Đại bá mẫu, từng chữ từng chữ nói vô cùng rõ ràng.

 

Chính mình đức hạnh có thiếu sót, không xứng làm phu quân của người khác.

 

Vương đại tiểu thư phẩm hạnh xuất chúng, là hắn không xứng với nàng.

 

Thánh chỉ viết rất rõ ràng, nhận đường tỷ làm nghĩa nữ của phủ Vĩnh Xương hầu.

 

Giang Tự nhận nàng làm nghĩa muội.

 

Sau này sẽ lấy danh nghĩa huynh trưởng để che chở cho nàng, tuyệt đối không để ai dám nói một câu khó nghe.

 

"Mọi lỗi lầm đều ở ta." Hắn nói.

 

"Không liên quan đến Vương đại tiểu thư."

 

Đại bá mẫu đóng cửa nổi trận lôi đình một hồi lớn, nhưng dù không cam lòng cũng chẳng còn cách nào.

 

Thánh chỉ đã ban xuống, ai dám nói nửa chữ không.