Đường tỷ thay ta nhận lấy đồ, luôn không quên trêu chọc vài câu.
"Biểu ca bây giờ đến phủ còn chăm hơn cả người gác cổng."
Hoắc Đình bật cười, ta cũng khẽ cong môi.
Đường tỷ thấy dáng vẻ của chúng ta như vậy, thần sắc nhẹ nhõm hơn vài phần, giống như đã trút được một tâm sự.
Cứ thế mà đến đầu xuân.
Tuyết đông tan hết, cành liễu đ.â.m chồi non.
Hương vị năm mới trong kinh thành còn chưa phai nhạt, thiệp mời từ các phủ đã bay đến như tuyết.
Ngay cả Trưởng công chúa cũng dựng đài b.ắ.n cung ở giáo trường, dải lụa đỏ tung bay phần phật, cả kinh thành đều xôn xao.
Hôm ấy Hoắc Đình mang tới một con diều giấy, nói rằng diều chim ưng ở Bắc Cảnh bay rất cao, hỏi ta có muốn thử không.
Ta không biết thả diều, hắn liền giữ dây giúp ta, dạy ta cách đón gió và lắc cổ tay.
Diều bay lên cao rồi, hắn gọi: "Nhị muội muội mau nhìn đi."
Ta cũng đưa tay che trên trán, làm ra vẻ vui mừng.
Gió thổi căng sợi dây diều thẳng tắp, hai người chúng ta cùng nắm một sợi dây, đứng cách nhau hai bước.
Không ai tiến lên, cũng không ai lùi lại.
Đường tỷ tựa bên cửa sổ, nhìn con diều khi cao khi thấp.
Nụ cười mang theo vài phần mãn nguyện.
Nhưng dần dần, nàng thu lại ý cười, đưa mắt nhìn những nụ hải đường trong sân đến xuất thần.
Ta biết tâm sự của nàng.
Qua năm mới, trong kinh thành hết nhà này đến nhà khác định hôn.
"A Trăn, muội nói xem Thế t.ử có còn đến cầu thân không?"
Có lần ta đang đọc y thư, nàng bỗng nhiên mở miệng hỏi.
Nàng nhìn ta, trong đáy mắt thấp thoáng vẻ bất an.
"Hắn có phải là... đã thay lòng rồi không?"
"Không đâu."
Ta lật sang một trang sách.
"Thế t.ử đối với tỷ tỷ là thật lòng."
Đường tỷ thở phào nhẹ nhõm, lại tựa về bên cửa sổ, tiếp tục chờ đợi những đóa hải đường của mình.
12
Ngày thiệp mời từ phủ Vĩnh Xương hầu đưa tới, đường tỷ đã đợi đến mức có phần héo hon.
Vừa mở ra thấy là thiệp thưởng hoa, cả người nàng như sống lại.
Bên ngoài đều đồn rằng đây là buổi yến để chọn Thế t.ử phi.
Nàng cầm tấm thiệp, cuối cùng đôi mày cũng cong lên.
Lan Thúy lại đưa tới thêm một phong nữa.
Ta ngẩn người.
"A Trăn, muội cũng có thiệp sao?"
Ý cười trên mặt đường tỷ nhạt đi vài phần.
Ta tiện tay đặt thiệp lên bàn, giọng điệu bình thản.
"Vương gia có hai vị tiểu thư, nếu chỉ mời một mình tỷ tỷ thì chẳng phải quá lộ liễu rồi sao?"
"Có lẽ họ sợ tỷ tỷ ngượng ngùng, nên để muội đi làm bình phong thôi."
Đường tỷ nghe xong dường như thấy có lý, mím môi cười cười.
Nhưng ánh mắt nàng lướt qua tấm thiệp của ta rồi bỗng khựng lại.
Nàng trải hai tấm thiệp song song trên bàn, nụ cười trên mặt dần dần nhạt đi.
"Nét chữ này..."
Ta ghé lại nhìn, hai chữ "Vương Trăn" trên thiệp được viết ngay ngắn chỉnh tề.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đó chính là… nét chữ của Giang Tự.
Kiếp trước ta từng thu xếp thư phòng cho hắn suốt ba năm.
Nét b.út ấy ta quen thuộc hơn ai hết.
Nhưng thiệp của đường tỷ lại là kiểu chữ quán các do vị tiên sinh trong phủ viết thay.
Tim ta khẽ siết lại, không để nàng nói hết câu, ta liền lên tiếng:
"Có lẽ là tiên sinh trong phủ viết thay, vừa khéo nét chữ giống Thế t.ử mà thôi."
Vừa nói ta vừa rút tấm thiệp khỏi tay nàng, thuận tay kẹp xuống dưới quyển y thư.
"Huống hồ ngày mai Trưởng công chúa mở đài ở giáo trường, ta đã nhận lời đi xem náo nhiệt từ trước rồi, yến thưởng hoa này ta sẽ không đi nữa. Tỷ tỷ cứ yên tâm đi."
Đường tỷ nhìn ta, ý cười vẫn còn đọng nơi khóe môi, nhưng lại giống như bị gió thổi mỏng đi vài phần.
"Vậy cũng tốt." Nàng khẽ nói.
13
Sáng sớm hôm sau, ta cùng đường tỷ lên xe ngựa trước cổng phủ.
Nàng đi về phía đông, ta đi về phía tây.
Ta cố ý dặn dò phu xe trước mặt nàng:
"Đi đường phía tây thành. Giáo trường xa, đừng để lỡ mất."
Xe ngựa rời khỏi ngõ nhỏ, ta tựa vào thành xe, nhắm mắt lại.
Hồng Trần Vô Định
Lần này, nàng hẳn là có thể yên tâm rồi.
Ra khỏi cổng thành, con đường dần trở nên xóc nảy.
Con ngựa bỗng hí vang một tiếng, thùng xe đột ngột lao về phía trước.
Cả người ta đập mạnh vào vách xe.
Phu xe liều mạng ghìm cương, thân xe sượt qua cây hòe già bên đường, cành cây đập lộp bộp lên nóc xe.
Một tràng tiếng vó ngựa gấp gáp hơn vang lên từ phía sau.
Có người lao tới, một tay giữ c.h.ặ.t dây cương của con ngựa đang phát cuồng.
Xe ngựa đột ngột dừng lại, phu xe mồ hôi đầy đầu:
"Nhị tiểu thư, chốt trục xe dường như đã bị người ta động tay động chân."
Ta vén rèm xe lên, nhìn vết nứt trên trục xe.
Quả nhiên… nàng vẫn không tin ta.
Hoắc Đình ngồi cao trên lưng ngựa đen, phía sau còn buộc dây cương của một con ngựa cái màu hạt dẻ.
"Nhị muội muội bị kinh sợ rồi."
Trong lòng bực bội, ngay cả khóe môi ta cũng lười cong lên.
"Hoắc tiểu tướng quân đi theo xe ngựa của ta ra khỏi thành sao?"
"Hay là ngài vốn ở ngay con đường này?"
Hắn ngẩn người trong chốc lát, rồi bật cười.
Nụ cười ấy khác hẳn mọi khi, không còn vẻ ân cần lấy lòng nữa.
Ngược lại giống như vừa bị người khác vạch trần một chuyện thú vị, đến cả hàng mày khóe mắt cũng giãn ra.
"Xem ra A Yên nói không đúng."
Ta không lên tiếng, chỉ ngẩng đầu nhìn hắn.
"Nàng ấy nói Nhị tiểu thư tính tình ôn thuận, gặp ai cũng cười."
Hắn quấn dây cương quanh tay một vòng.
"Hôm nay mới coi như được tận mắt chứng kiến."
"Xe ngựa suýt đ.â.m vào cây rồi, việc đầu tiên nàng nghĩ tới không phải là sợ hãi, mà là tra hỏi ân nhân cứu mạng."
"Hoắc tiểu tướng quân vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta."
Hắn nghiêng đầu.
"Nhị tiểu thư ngoài mặt cười với ta, nhưng cánh cửa trong lòng đóng còn c.h.ặ.t hơn cả cổng thành. Những ngày qua ta tặng t.h.u.ố.c, tặng sách, cười làm lành rồi cùng tiểu thư thả diều trong vườn. Nhị tiểu thư cho rằng ta quá rảnh rỗi. Ta nghĩ, thay vì ở trong phủ dùng mặt nóng áp vào bức tường lạnh, chi bằng hôm nay đ.á.n.h cược một phen..."