Ngọc Lan Chẳng Đợi Ai

Chương 5



Ta nhếch môi cười lạnh: "Hoắc tiểu tướng quân đúng là chịu bỏ công sức."

 

"Không bỏ công sức như vậy, làm sao có được màn anh hùng cứu mỹ nhân lúc này?"

 

Lời nói ấy quá mức thẳng thắn, ngược lại không khiến người khác chán ghét.

 

Còn thuận mắt hơn đám hạt dẻ rang đường và con diều giấy những ngày trước.

 

"Xem ra hôm nay Hoắc tiểu tướng quân lại thành thật thẳng thắn rồi."

 

Hắn cười một tiếng, tháo dây cương con ngựa cái màu hạt dẻ đưa cho ta.

 

"Đi không? Chậm chạp thêm nữa thì bia ở giáo trường đều bị người ta b.ắ.n hết rồi."

 

Ta dứt khoát xoay người lên ngựa.

 

Cánh tay đang định đỡ ta của hắn khựng lại giữa không trung, trong mắt thoáng qua một tia bất ngờ.

 

Gió từ phía tây thành thổi tới, mang theo mùi hương của những mầm cỏ mới nhú.

 

So với hương hải đường trong phủ, dễ chịu hơn nhiều. 

 

14

 

Trên giáo trường, cờ xí phần phật trong gió.

 

Trưởng công chúa ngồi trên đài cao, đang cúi đầu thổi lớp bọt trà.

 

Ta và Hoắc Đình đứng ở hai bên bãi b.ắ.n, âm thầm so tài với nhau.

 

Hắn b.ắ.n một mũi tên, ta bù lại một mũi.

 

Hắn liên tiếp trúng hồng tâm, ta cũng mũi nào mũi nấy không lệch.

 

Người xung quanh dần tụ lại, có người vỗ tay khen hay, có người giúp chúng ta đếm số mũi tên.

 

"So thế này chẳng thú vị gì."

 

Hoắc Đình bỗng hạ cung xuống, ánh mắt dừng trên mái tóc ta.

 

"Cây trâm ngọc lan trên đầu Nhị tiểu thư, chi bằng cho ta mượn làm vật cược. Ta đứng ngay tại đây, một mũi tên b.ắ.n rơi nó xuống, coi như ta thắng."

 

Lời vừa dứt, mọi người đều hít sâu một hơi.

 

Cây trâm ấy đang cài trên tóc ta, nếu hắn lệch đi nửa phần...

 

Hắn nhìn ta cười, khẽ nhướng mày.

 

"Nhị tiểu thư, có dám cược một lần này không?"

 

Trên đài cao, ma ma hầu cận sắc mặt đại biến, đang định bước tới thì bị Trưởng công chúa giơ tay ngăn lại.

 

Người nhìn ta, trong mắt hiện lên một tia hứng thú.

 

Ta hướng về đài cao hành lễ, sau đó xoay người đứng đối diện Hoắc Đình.

 

"Mời tướng quân."

 

Hoắc Đình đã giương cung, dây cung căng c.h.ặ.t, mũi tên chĩa thẳng về phía ta.

 

Ta nghe thấy nhịp tim của chính mình, từng tiếng, từng tiếng, rất vững vàng.

 

Mũi tên xé gió lao tới, lướt qua bên tóc mai ta.

 

Cây trâm ngọc lập tức rơi xuống đất, vỡ thành hai đoạn.

Hồng Trần Vô Định

 

Mái tóc đen dài mất đi vật cố định, trong chớp mắt xõa tung theo gió.

 

Hồng y tung bay, tóc dài như mực, cả giáo trường bỗng chốc im phăng phắc.

 

Phía đối diện, Hoắc Đình ngẩn ngơ nhìn ta.

 

"Nhị tiểu thư thật có gan." 

 

Giọng hắn thấp hơn hẳn lúc nãy.

 

"Ta tin tài b.ắ.n cung của tướng quân."

 

Ta gom tóc về một bên vai.

 

"Chỉ là... tướng quân làm gãy trâm ngọc của ta rồi, định bồi thường thế nào đây?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Hắn hoàn hồn, đưa tay vào trong n.g.ự.c áo, đang định lấy ra cây trâm hoa đã chuẩn bị từ trước.

 

Ta chớp lấy thời cơ, rút tên, kéo dây, nhắm thẳng về phía eo hắn.

 

Mũi tên lướt ngang hông, dây tua buộc ngọc bội lập tức đứt phựt, ngọc bội leng keng rơi xuống đất.

 

"Nếu đã vậy, ta sẽ lấy ngọc bội của tướng quân để bồi thường."

 

Ta hạ cung xuống, cuối cùng cũng cười sảng khoái. 

 

Các công t.ử và quý nữ đứng xem lập tức ồ lên khen ngợi.

 

Trưởng công chúa trên đài cao vỗ tay cười lớn.

 

Ma ma bên cạnh vừa thêm trà vừa tặc lưỡi lắc đầu:

 

"Nhị tiểu thư Vương gia đúng là có tài b.ắ.n cung, lại còn sinh ra dung mạo như thế. Đừng nói Hoắc tiểu tướng quân, ngay cả lão nô cũng nhìn đến ngây người."

 

Nói rồi lại liếc xuống phía dưới.

 

"Điện hạ nhìn xem, cây cung trong tay hắn còn quên cả đặt xuống. Mũi tên kia của Vương nhị tiểu thư đâu phải b.ắ.n vào ngọc bội. Rõ ràng là b.ắ.n thẳng vào tim người ta."

 

Hoắc Đình dùng khăn tay bọc cây trâm gãy lại, cẩn thận cất vào n.g.ự.c áo.

 

"Vừa rồi ta làm hỏng trâm ngọc của A Trăn,” 

 

Hiếm khi thấy hắn có vẻ mất tự nhiên như vậy.

 

"Cây trâm này... bồi thường cho nàng."

 

Hắn đưa cho ta một cây trâm ngọc lan được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

 

Ta mỉm cười nhận lấy.

 

Đang định mở miệng cảm tạ, phía sau bỗng vang lên một giọng nói lạnh như băng.

 

"Xem ra bọn ta đến không đúng lúc, đã bỏ lỡ một màn kịch hay rồi."

 

15

 

Ta quay đầu lại.

 

Chỉ thấy Giang Tự và đường tỷ đang ngồi trong xe ngựa, vén rèm nhìn sang bên này, cũng không biết đã nhìn bao lâu rồi.

 

"Tỷ tỷ hôm nay chẳng phải đi dự tiệc ngắm hoa sao? Sao lại tới đây?"

 

Đường tỷ mỉm cười bước xuống xe, đi về phía ta, giọng điệu mang theo vài phần e thẹn:

 

"Tiệc ngắm hoa đông người, Thế t.ử thấy ngột ngạt, nên dẫn ta ra ngoài đi dạo."

 

Nàng nhìn ta, lại nhìn Hoắc Đình, đáy mắt hiện lên vài phần vui mừng.

 

"Vừa rồi ở đằng xa bọn ta đã nhìn thấy mũi tên ấy rồi, A Trăn hôm nay thật gan dạ. Tóc cũng xõa cả ra."

 

Ta nghiêng người tránh đi, tự mình b.úi lại mái tóc đã tán loạn, dùng cây trâm mới cài lên.

 

Ngón tay nàng dừng giữa không trung, nụ cười khựng lại trong thoáng chốc.

 

Hai ánh mắt đồng thời rơi xuống người ta.

 

Một là của Hoắc Đình, mang theo ý cười.

 

Một là của Giang Tự, hắn đang bước xuống từ xe ngựa, một cước đá lật chiếc ghế kê chân.

 

Chiếc ghế lăn hai vòng, va vào càng xe, phát ra một tiếng trầm đục.

 

"Nhị tiểu thư giờ đã có người chống lưng, đến cả tỷ tỷ cũng không để vào mắt nữa rồi."

 

Hoắc Đình nhíu mày: "Thế t.ử cẩn ngôn."

 

Giang Tự nhìn cũng không nhìn hắn, chỉ chăm chăm nhìn ta, nhưng lời lại nói với đường tỷ.

 

"A Yên, hôm đó nàng nói Nhị tiểu thư thủy tính rất tốt, đáng tiếc không thể cứu giúp ta."

 

"Giờ xem ra đâu chỉ thủy tính tốt, ngay cả thủ đoạn thu phục lòng người cũng là bản lĩnh hiếm có."

 

Trưởng công chúa nặng nề đặt chén trà xuống bàn, đáy chén sứ va vào mặt án.

 

"A Tự, cớ sao lại dùng giọng điệu ấy với một cô nương?"

 

Giang Tự cụp mắt xuống, hành lễ: "Di mẫu”