“Hôm nay Hầu phủ mở tiệc, ngươi chạy tới đây làm gì. Đến thì cũng đến rồi, lại còn nói năng bóng gió với Vương nhị tiểu thư."
"Sao nào, là thấy giáo trường của bản cung quá quạnh quẽ, nên tới góp thêm náo nhiệt sao?"
"Ngày thường ở kinh thành ngươi luôn đoan chính biết lễ, hôm nay là làm sao vậy?"
Sắc mặt Giang Tự hơi tái đi, chỉ thấp giọng nói: "Ta nói năng thất thố, di mẫu dạy bảo rất phải."
Trưởng công chúa không để ý đến hắn nữa, khi nhìn sang ta, ánh mắt dịu đi vài phần.
"Vương nhị tiểu thư tài b.ắ.n cung xuất chúng. Hôm nay phong thái như vậy, quả thật khiến bản cung thấy được hậu sinh khả úy."
Rồi quay sang dặn Hoắc Đình: "Hoắc tiểu tướng quân, ngươi hãy đưa Vương nhị tiểu thư về phủ cho cẩn thận."
Hoắc Đình ôm quyền nhận lệnh, Giang Tự lại bỗng bước lên một bước, chắn giữa hắn và ta.
"Nàng ngồi xe ngựa của ta."
Hoắc Đình khựng bước, Đường tỷ cũng ngây người tại chỗ.
"Không cần."
Ta không nhìn hắn.
"Ta và Hoắc tiểu tướng quân cưỡi ngựa trở về."
Tốc độ nói của hắn nhanh hơn ngày thường vài phần:
"Nhị tiểu thư là không để ý đến danh tiết, hay là không để ý đến việc Vương gia bị người khác bàn tán?"
"Danh tiết của ta, có liên quan gì tới Thế t.ử?"
Hắn ngẩn người nhìn ta.
Hai đời trước sau, hắn từng thấy ta khóc, từng thấy ta nhẫn nhịn, từng thấy ta c.ắ.n môi chịu đựng dưới thân hắn mà không hé răng nửa lời.
Nhưng hắn chưa từng thấy ta trả lại lời cho hắn như vậy.
"Còn chuyện lời đồn của Vương gia,"
Ta đón lấy ánh mắt hắn, từng chữ từng chữ nói rõ ràng:
"Thế t.ử hiện giờ còn chưa trở thành tỷ phu của ta, đã vội vàng tới dạy dỗ thê muội (em vợ) rồi sao?"
Đuôi mắt hắn dần ửng đỏ, như một giọt chu sa loang trên tờ giấy Tuyên Thành trắng lạnh.
"Phải," hắn tự giễu cười một tiếng, “không liên quan tới ta."
Nhưng nói xong vẫn không tránh ra, vẫn cố chấp đứng chắn ở đó.
Trưởng công chúa thấy thần sắc hắn khác thường ngày, khẽ thở dài, rồi quay sang ta:
"Con cứ ngồi xe ngựa đi."
Còn giữ Giang Tự ở lại để hỏi chuyện riêng.
16
Trong xe ngựa rất yên tĩnh.
Đường tỷ ngồi một bên, cúi đầu xoắn chiếc khăn tay.
Ta nhìn những hàng cây bên ngoài cửa sổ đang lùi dần về phía sau.
"A Trăn, tay của muội." Đường tỷ bỗng lên tiếng.
Ta cúi đầu nhìn xuống, trên mu bàn tay có một vết xước dài, là lúc xe ngựa đ.â.m vào cây khi nãy bị cọ phải.
Nàng đưa tay tới xem, ta lại thu tay vào trong tay áo.
Ngón tay nàng dừng giữa không trung.
"Muội muội có trách ta không?"
Bánh xe ngựa lộc cộc lăn trên đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta im lặng một lúc, khi mở miệng, giọng nói có chút khàn khàn:
"Tỷ tỷ có từng nghĩ tới không, nếu trục xe ấy yếu hơn một chút, lúc này ta đã không thể ngồi đây nói chuyện với tỷ tỷ rồi."
Sắc mặt nàng từng chút từng chút trắng bệch đi.
"Là ta lòng dạ hẹp hòi."
Nàng cười một tiếng, trong nụ cười không có lấy nửa phần vui vẻ.
"Ta sợ muội thích hắn. Sợ chuyện muội nói đi giáo trường là giả, giữa đường lại quay sang dự tiệc ngắm hoa mới là thật. Ta đã động tay động chân vào trục xe của muội, lại sắp xếp cho Hoắc Đình đi theo..."
"Muội nếu quay đầu, hắn sẽ chặn muội. Muội không quay lại thì vừa hay hắn có thể cứu muội."
Nàng nghiêng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.
"A Trăn có biết không... trong yến tiệc ngắm hoa hôm nay, hải đường nở đầy cả giàn. Hoa nở đẹp đến vậy, đẹp đến mức tất cả mọi người đều dừng lại ngắm nhìn."
"Hắn không nhìn hoa, cũng không nhìn ta."
Xe ngựa vẫn tiếp tục tiến về phía trước, tiếng huyên náo của phố xá dần xuyên qua rèm xe vọng vào.
"Sau đó hắn bỗng nói trong yến tiệc quá đông người, quá ồn ào, muốn đưa ta ra ngoài đi dạo. Ta vui suốt cả quãng đường. Đến giáo trường, hắn nhìn thấy muội đứng trong gió, mái tóc xõa tung, liền đứng bất động. Khoảnh khắc ấy ta mới hiểu… hắn đưa ta ra ngoài không phải vì muốn ở riêng với ta."
"Hắn chỉ là... cần một cái cớ để đi tìm muội."
"A Trăn, hóa ra..." Nàng quay đầu nhìn ta, trong mắt mang theo vẻ mệt mỏi vì đã hiểu rõ mọi chuyện.
"Không phải muội thích hắn. Mà là hắn thích muội."
Hồng Trần Vô Định
"Không thể nào." Trong lòng ta rối như tơ vò, theo bản năng liền phản bác.
Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, rất lâu không lên tiếng.
Từng giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống, thấm vào lớp y phục trên đầu gối nàng.
17
Hoàng hôn dần buông xuống, những chiếc đèn l.ồ.ng bên đường lần lượt sáng lên.
Mơ hồ có tiếng vó ngựa đuổi theo từ phía sau.
Ánh mắt đường tỷ dừng lại ở một nơi nào đó ngoài cửa sổ, bỗng đưa tay lau khô nước mắt.
"A Trăn. Tỷ tỷ chưa từng cầu xin muội điều gì, hôm nay chỉ cầu muội một việc."
"Dù thế nào đi nữa, đừng dây dưa với Thế t.ử thêm nữa."
Tiếng vó ngựa ngoài rèm xe ngày càng tới gần, giọng nàng cũng càng thêm lạnh lùng cứng rắn.
"A Trăn, đừng trách tỷ."
Chưa đợi ta lên tiếng, thân thể nàng cố ý nghiêng về phía trước, cả người ngã thẳng ra ngoài xe ngựa.
"A! Muội muội đừng đẩy ta——"
Biến cố đến quá nhanh, tim ta như ngừng đập một nhịp.
Giang Tự vừa đuổi tới theo bản năng lập tức nhảy xuống ngựa, đưa tay đỡ lấy đường tỷ đang ngã xuống.
Hai người cùng lăn thành một khối, môi nàng sượt qua gò má hắn.
Đám đông lập tức vây lại, những người bán hàng rong vươn dài cổ nhìn sang, phu xe mặt mày trắng bệch.
Ta cúi người bước xuống xe, nhìn bọn họ.
Đường tỷ run rẩy trong lòng hắn, hắn che chở nàng, ánh mắt lạnh như băng giá tháng chạp.
"Nàng ấy là tỷ tỷ của ngươi. Ngươi lại không dung nổi nàng ấy đến mức này sao."
Những lời Vương Yên vừa nói trước khi ngã xe đã bị tiếng huyên náo ngoài phố lấn át.
Chỉ có Giang Tự đứng gần mới nghe thấy.
Ta nhìn hắn, chỉ cảm thấy vô cùng nực cười.
Đến một chữ cũng chẳng muốn giải thích.