Ta cụp mắt xuống, từng chữ từng chữ nói ra vô cùng thuận theo.
Thứ họ muốn chính là câu nói này, vậy thì ta cho họ là được.
19
Mấy ngày sau đó, phủ Vĩnh Xương hầu lại gà bay ch.ó sủa một phen.
Giang Tự vừa về phủ đã quỳ trong từ đường, nói rằng không thể cưới.
Lão Hầu gia đập vỡ chén trà, phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu cũng khóc một trận.
Giằng co mấy ngày, cuối cùng danh tiết vẫn nặng hơn trời, Hầu phủ đành nhượng bộ.
Trước tiên hợp bát tự, sau đó chọn ngày tới cửa cầu thân.
Tảng đá đè nặng trong lòng Đại bá mẫu suốt nhiều ngày cuối cùng cũng buông xuống, ngay trong hôm đó bà đã tới chùa hoàn nguyện.
Trên mặt đường tỷ cũng cuối cùng xuất hiện nụ cười.
Bên kia náo loạn như vậy, bên này của ta ngược lại rất thanh tĩnh.
Hoắc Đình cách vài ngày lại tới một lần, ngồi xổm bên cạnh giúp ta giã d.ư.ợ.c liệu, giã đến đầy đầu mồ hôi, ta nói để ta làm, hắn lại bảo không cần, việc này hại tay lắm.
Ta chép y điển trong thư phòng, hắn ngồi đối diện đọc binh thư, thấy ta đang nhìn hắn, vành tai lập tức đỏ lên một mảng.
Có một lần ta phơi thảo d.ư.ợ.c trong hậu viện, cũng không biết hắn kiếm đâu ra một cái lò nhỏ, giúp ta nấu trà cam thảo, nấu hỏng ba lần liền, tới lần thứ tư mới mang tới.
Ta uống một ngụm… là vị ngọt.
Ai nấy đều nói, Hoắc Đình thật sự đã để tâm tới Vương Trăn.
Đại bá mẫu mấy lần thúc giục định ngày.
Ta nói không vội, đợi tỷ tỷ ổn thỏa rồi cũng chưa muộn.
Hoắc Đình cũng liền nói không vội.
Ta đặt một sợi dây lụa màu xanh vào tay hắn.
"Lần trước ta b.ắ.n đứt dây treo ngọc bội của huynh, cái này coi như bù lại."
Từ đó về sau hắn ngày nào cũng đeo nó.
Ngay cả khi tua dây đã sờn lông vẫn không chịu thay.
Có lần trong yến tiệc, có người nhắc tới sợi dây bên hông Hoắc tiểu tướng quân thật đặc biệt.
"A Trăn tặng đó."
Vẻ đắc ý trong mắt hoàn toàn không giấu nổi.
Ngày phủ Vĩnh Xương hầu tới hợp hôn, hoa sảnh ngồi đầy người, tiếng cười nói không ngớt.
Chỉ có Giang Tự từ đầu tới cuối vẫn luôn trầm mặc.
Ánh mắt đường tỷ dừng trên mặt hắn, hắn lại chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ đến xuất thần.
Ánh nắng chiều hôm ấy rất đẹp, bóng cành ngọc lan đổ nghiêng trên giấy cửa sổ, bị gió lay động lúc sáng lúc tối.
Trên con đường nhỏ ngoài cửa, ta và Hoắc Đình đang sóng vai tản bộ đi ngang qua.
Bóng người dưới ánh tà dương in lên nền gạch xanh trong sảnh, thoáng qua rồi biến mất.
Đại bá mẫu nhìn một cái, cười tươi rói rót thêm trà cho phu nhân phủ Vĩnh Xương hầu:
"A Yên đã định với Thế t.ử rồi, chuyện tốt của A Trăn và Hoắc tiểu tướng quân cũng sắp đến. Hai cô nương trong phủ đều đã có nơi có chốn."
Âm thanh trong hoa sảnh dần dần trở nên xa xôi.
Gió bên hồ thổi bay liễu nhứ đầy trời.
Hoắc Đình tựa vào lan can, từng hạt từng hạt rắc thức ăn cho cá xuống nước.
"A Trăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giọng hắn rất tùy ý, không nhìn ta.
"Biên quan vừa có quân báo, tháng sau ta có thể sẽ theo Trưởng công chúa xuất chinh."
Ta rải thức ăn xuống nước, không nói gì.
"Ngắn thì nửa năm, dài thì một hai năm."
Hắn ngừng một chút.
"Trước khi đi, ta muốn nghe từ nàng một câu trả lời chắc chắn."
Đám cá chép gấm trên mặt hồ tranh nhau ăn, b.ắ.n lên những giọt nước li ti.
Hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt yên tĩnh mà nghiêm túc.
Ta không trả lời, chỉ đưa tay phủi những sợi liễu nhứ trên vai hắn.
Hắn nắm lấy cổ tay ta.
"A Trăn."
Ta ngẩng cằm lên, chậm rãi ghé sát tới bên khóe môi hắn.
Hơi thở hắn khựng lại, đôi mắt cũng khép xuống.
Khóe mắt ta thoáng nhìn thấy ngoài cổng nguyệt môn có người đứng lại trong chốc lát, rồi phất tay áo quay người bỏ đi.
Biến mất giữa bóng liễu rậm rạp, bước chân nặng nề vô cùng.
Hàng mi của Hoắc Đình vẫn còn run rẩy, đang chờ nụ hôn kia hạ xuống.
Nhưng hai tay ta lại chống lên vai hắn, hung hăng đẩy mạnh một cái.
Nước hồ b.ắ.n tung tóe, hắn ngửa mặt ngã xuống hồ, đám cá chép gấm hoảng sợ tản ra bốn phía.
21
Hắn từ dưới nước ngoi đầu lên, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc và mờ mịt.
"A Trăn, vì sao lại như vậy?"
Ta ngồi xổm bên bờ hồ, chống khuỷu tay lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn hắn.
Lúc này biểu cảm trên mặt ta có lẽ cũng lạnh lẽo như mặt hồ vậy.
"Hoắc Đình," ta khẽ nói, "người đẩy ta xuống nước hôm đó... là ngươi phải không?"
Toàn thân hắn chấn động.
Hồng Trần Vô Định
Gió lướt qua mặt hồ, thổi nhăn bóng dáng phản chiếu bên cạnh hắn.
Rất lâu sau, hắn cụp mắt xuống.
"...Nàng biết từ khi nào?"
"Ngay lần đầu tiên gặp ngươi."
Hắn ngẩng đầu lên.
Ta nhìn khuôn mặt chật vật của hắn.
"Hôm ấy ở thiên điện, ngươi mặc một thân huyền y, chắp tay hành lễ với ta. Ở cổ tay áo lộ ra một góc màu xanh xám, mũi giày còn dính nửa mảnh lá trúc. Rừng trúc ấy ở ngay bên hồ."
Hắn khẽ kéo khóe môi, nụ cười đầy chua chát.
"A Trăn quả nhiên thông minh."
"Để ta đoán thử xem."
Ta đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống hắn.
"Người ngươi thật lòng thích thực ra là tỷ tỷ, nhưng trong lòng tỷ ấy chỉ có Giang Tự. Hôm đó ngươi nhìn thấy Giang Tự rơi xuống nước, mà gần đó chỉ có mình ta. Ngươi đẩy ta xuống, là muốn ta và hắn cùng y phục ướt đẫm đối mặt nhau. Như vậy, ta và hắn sẽ bị buộc c.h.ặ.t với nhau, còn ngươi có thể nhân cơ hội chen vào."
Hắn không phủ nhận.
"Nhưng ngươi không ngờ, sau khi đi bày tỏ tâm ý với tỷ ấy, lại bị từ chối. Trong lòng tỷ ấy chỉ có Giang Tự, lại sợ ngươi đau lòng, nên muốn giới thiệu ngươi cho ta. Tỷ ấy cho rằng như vậy là vẹn cả đôi đường, vừa bù đắp cho ngươi, vừa tìm cho ta một nơi nương tựa tốt. Còn ngươi chưa kịp thuận nước đẩy thuyền, ta đã trát bùn lên mặt cung nữ kia rồi tự mình lặn đi. Ngươi mất lý do để tiếp tục, lại không nỡ phụ lòng tốt của tỷ tỷ, nên thuận thế đi tới bên cạnh ta, để tỷ ấy yên tâm."