"Hoắc công t.ử đối với tỷ tỷ, quả thật là tình sâu nghĩa nặng."
Từng vòng gợn sóng lan rộng trên mặt hồ.
Đám cá chép gấm phía xa tụ lại rồi tan đi.
Hắn đứng trong nước, giống như một pho tượng đá bị mưa dội ướt sũng.
Hồng Trần Vô Định
"A Trăn," cuối cùng hắn cũng mở miệng, giọng khàn đến không ra tiếng, "những gì nàng nói đều đúng. Chỉ có một điểm không đúng."
Hắn ngẩng mắt nhìn ta.
Trong đôi mắt ấy không có biện giải, cũng không có né tránh.
"Ban đầu là giả."
Hắn dừng một chút.
"Nhưng về sau là thật."
Ta nhìn hắn, không nói gì.
Giọng hắn gấp gáp hơn vài phần:
"Vậy nên từ đầu đến cuối A Trăn đều đang diễn kịch với ta? Những ngày qua... đều là giả sao?"
"Cũng không hoàn toàn là giả." Ta đáp.
"Thuật b.ắ.n cung của Hoắc tiểu tướng quân quả thật rất tốt, chén trà cam thảo kia quả thật rất ngọt."
Trong mắt hắn bỗng sáng lên trong thoáng chốc.
Rồi ta mở miệng, dập tắt tia sáng ấy.
"Chỉ là không liên quan đến tình ý."
Yết hầu hắn khẽ chuyển động, cúi đầu kéo sợi dây lụa xanh ướt sũng bên hông lên, nước trên tua dây từng giọt từng giọt rơi xuống.
"Vậy còn thứ này thì sao. Chính tay nàng buộc cho ta, cũng là giả sao?"
"Ta mua đại ngoài phố thôi, vài đồng một sợi."
"Hoắc công t.ử không phải tưởng thật đấy chứ."
Bàn tay hắn cứng đờ tại chỗ, các khớp ngón tay trắng bệch.
"Vậy vì sao nàng..."
"Chỉ là mượn ngươi để thoát khỏi chút phiền phức thôi."
Ta xoay người bỏ đi.
Hắn leo lên bờ, đôi giày ướt đẫm giẫm lên mặt đá, đuổi theo hai bước rồi lại dừng lại.
"A Trăn."
Ta không quay đầu.
"Cha mẹ nàng đã mất, cô mẫu có thể làm chủ cho nàng. Bà ấy đã đồng ý với ta rồi, nàng chỉ có thể gả cho ta."
Ta dừng bước.
"Hoắc Đình."
Ta không quay người lại, "ngươi nghĩ sai rồi."
"Ta không cần người khác làm chủ thay ta. Ta cũng sẽ không gả cho ngươi."
22
Ngày rơi xuống nước ấy, ta đã kết nối được với Trưởng công chúa.
Người hỏi ta: "Những gì ngươi làm dưới nước, bản cung đều nhìn thấy. Nếu đã quyết định cứu hắn, vì sao lại giấu mình đi?"
"Thần nữ không muốn dùng một chút chân tâm để đổi lấy một cuộc hôn nhân."
Người nhướng mày, trong mắt nhiều thêm vài phần hứng thú:
"Ngươi ghét những thứ đó vì chúng là xiềng xích sao?"
"Thần nữ ghét vì chúng không có đạo lý."
Người khẽ cười một tiếng:
"Tâm tính này của ngươi, lại khiến bản cung nhớ tới chính mình năm đó. Khi ấy bản cung muốn theo quân xuất chinh, cả triều đều nói nữ t.ử không nên xuất đầu lộ diện. Bản cung chỉ đáp lại một câu —— không cho ta đi, là vì sợ ta làm tốt hơn các ngươi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Những ngày qua ta khổ học y thuật, lại ngày ngày luyện tiễn, cũng không phải vì nhàn rỗi không có việc gì.
Mũi tên ở giáo trường hôm ấy, Trưởng công chúa đều nhìn thấy.
Người từng âm thầm hỏi ta về y thuật, khảo nghiệm ta về phương t.h.u.ố.c, ta đều lần lượt đối đáp được.
Người chưa từng nói rõ, chỉ là mỗi lần xem xong phương t.h.u.ố.c của ta, đều gật đầu.
Ta biết người đang cân nhắc ta.
Ta cũng biết người đang chờ chính ta mở miệng.
Cuối cùng vào đêm qua, Trưởng công chúa mở tiệc đãi khách.
Tiệc tan, người cho lui tất cả người hầu, giữ ta lại nói chuyện trong thiên điện.
Ánh nến hắt bóng nghiêng của người lên bình phong, người nhìn ta rất lâu.
"Biên quan khổ hàn, không thể so với cuộc sống gấm vóc ở kinh thành. Ngươi đã nghĩ kỹ chưa?"
"Thần nữ đã nghĩ kỹ rồi."
Người nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, bỗng đổi đề tài:
"Hôm ấy ở giáo trường, ánh mắt của A Tự và Hoắc tiểu tướng quân khi nhìn ngươi, bản cung thấy rất rõ. Hai người ấy đều là những thiếu niên lang xuất sắc nhất kinh thành, ngươi lại chẳng để ai trong lòng sao?"
Ta cụp mắt xuống, nhìn bóng nến in trên nền gạch, khẽ cười.
"Điện hạ, tình yêu nam nữ thì tính là gì."
Người vỗ tay cười lớn: "Được!"
Sau đó người nhìn ta, trong mắt là sự tán thưởng chân thành.
"Dưới trướng bản cung đang thiếu một vị y quan. Ngươi đã có phần quyết tâm này, vậy hãy theo bản cung tới biên quan."
Người dừng một chút rồi nói tiếp:
"Bản cung lại ban cho ngươi một đạo ý chỉ. Hôn sự của ngươi sau này do chính ngươi làm chủ... muốn gả cho ai, không muốn gả cho ai, khi nào gả, đều do ngươi quyết định. Người trong kinh thành không ai được ép buộc ngươi."
Ta quỳ xuống, hành đại lễ.
Người đưa tay đỡ ta dậy, đầu ngón tay ấm áp mà mạnh mẽ.
Khi đứng lên, ánh nến đang khẽ lay động, kéo chiếc bóng trên bình phong dài ra, giống như bóng cây t.ử ngọc lan trong sân nhà ngoại tổ ở Thanh Châu đổ lên tường.
Hai đời trước sau, cuối cùng ta cũng tự mình đưa ra lựa chọn.
Không phải là thê t.ử của ai, cũng không phải là muội muội của ai.
Ta chỉ là chính ta.
Trở về viện, màn đêm đã đặc quánh không thể tan nổi.
Trong phòng tối mịt, ánh trăng xuyên qua lớp giấy cửa sổ chỉ còn lại một màu trắng xám mờ mịt.
Đầu ngón tay ta còn chưa chạm tới chân nến.
Trong bóng tối, một cánh tay bỗng kéo mạnh ta vào lòng.
Cánh cửa phía sau lưng khép lại, then cài vang lên một tiếng "cạch".
23
Nụ hôn mang theo hơi lạnh ập xuống tới tấp, vừa hung hăng vừa gấp gáp.
Là Giang Tự.
"Trăn Trăn, đừng ở bên Hoắc Đình."
Ta nghiêng đầu tránh đi, giơ tay đẩy hắn nhưng hắn vẫn không nhúc nhích.
"Giang Tự, ngươi điên rồi sao——"
Hắn không nói gì, cúi đầu lại muốn hôn xuống.
Ta giơ tay tát hắn một cái.
Một tiếng chát giòn tan vang lên, trong bóng tối đặc biệt rõ ràng.
Bàn tay tê rần vì chấn động, mặt hắn bị đ.á.n.h lệch sang một bên.
Hắn dùng đầu lưỡi đẩy đẩy má trong, quay đầu lại, giữ lấy cằm ta rồi lại hôn xuống.
Hắn túm lấy bàn tay đang vùng vẫy của ta, gắt gao ép lên n.g.ự.c mình.
Tiếng tim đập thình thịch chấn động lòng bàn tay ta, giống như một con thú bị nhốt đang điên cuồng đ.â.m vào l.ồ.ng sắt.