Ngọn Lửa Không Bao Giờ Tắt

Chương 9



Bà mẫu nghe được, giận dữ chống hông quát ầm lên: “Chó không lo việc nhà, các ngươi rỗi hơi quá hóa rồ rồi hả? Lúc ta nằm liệt giường, có ai trong các ngươi cho ta một bữa cơm, một chén nước không? Nếu không có con dâu ta với Thẩm công tử, giờ này ta đã gặp Diêm vương từ lâu rồi!”

Sau đó bà lại thở dài, giọng trầm xuống: “Thời buổi thế này, người làm khó người thì được gì? Nhà ai mà sống sướng cho nổi cơ chứ!”

Một câu cuối ấy khiến đám người trong làng nghẹn lại nơi cổ, chẳng ai nói thêm lời cay độc nào nữa.

Trước đây, Thẩm Diệp Hoa ba ngày không có nổi năm bữa cơm nóng, thân thể gầy gò tiều tụy. Từ khi ta ở bên hắn, mỗi ngày đều dành thêm chút tâm sức trong gian bếp. Cháo nấu đặc hơn, món rau cũng thêm một muôi dầu. Nhìn khuôn mặt hắn dần đầy đặn, mỗi khi mỉm cười, gò má hồng hào lên đôi chút, cả người toát ra vẻ sáng sủa hơn trước rất nhiều.

Hắn không còn gọi ta là “tẩu tử” nữa. Hắn nắm tay ta, viết lên giấy cái tên của ta: “Liễu Nha. Chữ này nghe hay lắm, như một mầm xanh mới nhú, mang theo sức sống cứng cỏi, bướng bỉnh.”

Giọng hắn dịu dàng như nước xuân thấm sương: “Chính là màu xanh ấy, khi ta tưởng như không thể sống nổi, cứ chập chờn hiện lên trước mắt. Ta thấy nàng đứng giữa gió, cười với ta… Lúc đó ta mới nghĩ, có lẽ… sống tiếp cũng không quá khó.”

Ngực ta chợt nghẹn lại. Ta tên Liễu Nha, muội muội tên Liễu Diệp, đệ đệ tên Liễu Thụ. Cha ta từng nói, đặt tên rẻ mạt mới dễ nuôi sống. Ông đâu biết rằng giữa thời loạn thế, người người thập phần nguy khốn, chính là hắn — là tay hắn đưa ra giúp đỡ, là ánh mắt dịu dàng của hắn nhìn ta — đã giúp trái tim ta có chốn để neo đậu.

Ta đứng dậy ôm lấy hắn, kiễng chân, khẽ đặt một nụ hôn bên môi hắn.

“Nhà nhi…” – giọng hắn khàn đặc, ánh mắt nóng bỏng như lửa. Gió xuân mang theo hương hoa phả vào khung cửa, trên giường cũng là một mảnh xuân sắc dạt dào. Hắn siết ta vào lòng, tay siết chặt như muốn ghim ta vào lồng ngực: “Không thể cưới nàng đàng hoàng vào cửa, là nỗi hối tiếc lớn nhất đời ta.”

Ta chỉ cười nhẹ: “Ta vốn là người tái giá, những nghi thức rườm rà đó, ta không để tâm.”

“Nhưng ta để tâm. Đó không phải lễ tiết phù phiếm, mà là lời thề với trời đất, là tuyên cáo với thế gian — từ nay chúng ta kết tóc thành phu thê, tương kính như tân, không nghi ngờ không lìa xa.”

Tim ta chợt mềm đi.

“Được, vậy thì hứa với nhau đi — sau này chàng nên công nên danh, nhất định phải bù đắp cho ta một lễ cưới mười dặm hồng trang.”

Hắn liên tục gật đầu đồng ý, còn cùng ta móc tay hẹn ước. Chúng ta đều nghĩ rằng, ngày sau hãy còn dài. Nào ngờ, nhân sinh chìm nổi như sóng dữ, những lời nói ra hôm nay — đến cuối cùng lại trở thành một giấc mộng, chẳng bao giờ trọn vẹn.

Chẳng bao lâu sau, Hách Viễn trở về.

Là hắn. Thật sự là hắn.

Bóng hình từng mơ hồ hiện lên trong những đêm mộng mị bỗng sống động đứng ngay trước mắt ta lúc này.

Trong lòng ta, sớm đã chẳng còn thứ cảm động hoa lệ nào với hắn nữa.

Thay vào đó là một phần tình nghĩa, là sợi dây ràng buộc không thể buông bỏ với gia đình.

Nước mắt nóng hổi tràn ngập hốc mắt, ta nhìn hắn từ đầu tới chân — mắt mũi còn nguyên, tay chân cũng đủ cả.

Cho đến khi tay ta chạm vào ống tay áo bên trái rỗng tuếch…

Hắn đã mất đi một cánh tay.

“Đau không?”