Cha chồng ta nhìn lên xà nhà, đau đớn đến xé gan xé ruột, gào lên: “Con ơi, đừng sợ, cha đến với con đây…” Nói xong liền trút hơi thở cuối cùng. Thật ra ông sớm đã cạn kiệt sinh lực, năm năm trời chỉ dựa vào một tia hy vọng mơ hồ, một niềm mong ngóng mong manh mà cầm cự đến tận bây giờ, chỉ để được gặp con trai một lần. Cuối cùng vẫn không đợi được.
Ta đem toàn bộ tài sản trong nhà ra, lo liệu một tang lễ thật đàng hoàng cho cả hai cha con họ. Mộ phần của họ nằm cạnh nhau, ta một mình đội tang, lo liệu cả tang sự như con gái báo hiếu, cũng như phu nhân đưa tiễn trượng phu. Người trong làng tự phát tới giúp đỡ. Thẩm Diệp Hoa bận rộn lui tới trong tang lễ, như người chủ sự, phân chia công việc rõ ràng, giúp ghi sổ, lo bày biện, ổn định mọi chuyện.
Phần lớn lo lắng trong lòng ta nhờ đó mà vơi đi. Sau lễ cúng ba thất, ta bốc thêm một nắm đất đắp lên phần mộ, rồi quỳ xuống, lẩm nhẩm trò chuyện với Hách Viễn thật lâu. Lúc đứng dậy thì hai chân đã tê rần, chẳng còn cảm giác. Thẩm Diệp Hoa nhanh tay đỡ lấy ta. Hắn vẫn luôn ở phía sau ta.
Hắn thắp hai nén hương cho Hách Viễn và cha chồng ta, đốt thêm ít giấy tiền, rồi cùng ta rời khỏi nghĩa địa. Trên đường về, hai người cùng trông thấy khắp núi đồi đồng ruộng đều là mộ phần lác đác. Khi ấy ta bỗng giật mình nhận ra, nếu cứ thế này, người người ra đi không trở lại, e rằng ngôi làng nhỏ bé của chúng ta cũng sẽ dần chẳng còn lấy một ai. Ta hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí, đưa tay nắm lấy tay Thẩm Diệp Hoa: “Chúng ta sinh một đứa con đi.”
Tối hôm đó, sau khi hầu hạ bà mẫu ăn xong bữa tối, thấy bà đã nhắm mắt, tiếng thở đều đều vang lên, ta liền thay bộ y phục cũ duy nhất còn tạm coi là chỉnh tề, sửa lại búi tóc, định lén lút đến tư thục gặp Thẩm Diệp Hoa.
Vừa mở cửa, không biết từ lúc nào bà mẫu đã đứng phía sau lưng ta. Không quát tháo, không ngăn cản, thậm chí chẳng nói một lời. Đôi mắt bà mở to như ánh quỷ hỏa giữa đêm đen, chỉ lặng lẽ tiễn bước ta ra khỏi cửa. Cánh cửa vừa khép lại, ta nghe bên trong vọng ra tiếng bịch bịch, thân thể bà va mạnh vào khung cửa. Sau đó là một tiếng thở dài như gió thoảng.
“Con ơi…” Bà đã ngầm chấp thuận cuộc gặp gỡ này, bằng một cách vặn vẹo và tự trừng phạt bản thân. Tinh thần của bà mẫu cạn kiệt dần theo ngày tháng, đến một đêm rốt cuộc phát sốt mê man, miệng lẩm bẩm nói sảng. Thẩm Diệp Hoa cõng bà lên trấn mời đại phu, mới vớt được bà từ quỷ môn quan trở về. Kể từ đó, lời châm chọc của bà đối với ta dần ít đi.
Mỗi lần ta ra khỏi nhà vào ban đêm, bà chỉ lạnh mặt dặn một câu: “Về sớm, ta để cửa cho.”
Rồi lời đồn cũng bắt đầu lan ra: “Thẩm tú tài quả là có phúc, vớ được vợ bé Hách gia, chờ bà già đó chết là ôm luôn cả người lẫn gia sản, một bước lên tiên!”
Thím Thúy chen vào: “Thế mới lạ! Bà Hách nghĩ gì mà trơ mắt nhìn con dâu hú hí với người ngoài, chẳng khác nào cho kẻ khác cắm sừng con trai mình! Còn nghe nói ba người bọn họ ăn chung một nồi cơm! Hách Viễn chết cũng chẳng yên, ở dưới đất chắc cũng tức đến biến thành rùa đội mũ xanh rồi!”