Nhị tỷ tỷ kể lại chuyện này cho ta nghe, không nhịn được mà càu nhàu:
“Thế cũng được nữa à?! Chẳng lẽ Tiêu Thế t.ử là mộng mị thú chuyển thế hay sao, rời hắn ra là Quận chúa ngủ cũng không ngủ nổi?”
Ta ngẩn người lắc đầu.
Từ sau khi đính hôn, ta và Tiêu Tự thường xuyên qua lại.
Mỗi lần cùng nhau du ngoạn, trong tiệc lúc nào cũng có bóng dáng Gia Ninh.
Nàng ta thân thiết khoác lấy tay ta, thuận thế chen vào giữa ta và Tiêu Tự.
Sau đó nghĩa hiệp cười nói:
“Ta với A Tự quen nhau từ nhỏ, mấy cái tật của chàng ấy ta rõ nhất. Ngươi yên tâm, có ta giúp ngươi trông chừng, tuyệt đối không để tên này bắt nạt ngươi!”
Ban đầu Tiêu Tự còn thấy nàng ta phiền, bảo nàng đừng tới quấy rầy.
Nhưng vài lần sau, hắn chỉ bất đắc dĩ xòe tay:
“Thôi vậy, ai bảo nàng trời sinh đã thích lo chuyện bao đồng thế này. Sau này ta và Ngọc nương thành thân rồi, xem nàng còn quản chuyện được nữa không.”
Trong lòng ta tuy có chút khó chịu, nhưng thấy tâm trạng hắn khá tốt, cũng không muốn làm hắn mất hứng ngay trước mặt.
Sau đó tìm được cơ hội nhắc tới chuyện này.
Hắn lại chẳng hề để tâm:
“Gia Ninh vốn quen tùy ý trước mặt ta rồi, nàng ấy cũng chỉ có ý tốt, không có tâm tư gì khác. Nếu nàng thật sự để ý như vậy, để ta nói nàng ấy vài câu là được chứ gì?”
Hắn và Gia Ninh quen biết nhiều năm, lên tiếng bênh vực nàng ta vài câu vốn cũng là chuyện thường tình.
Đạo lý ấy ta đều hiểu.
Nhưng càng thấy hắn như vậy, lòng ta lại càng bất an.
Thế nên ta càng thường xuyên đi tìm hắn hơn.
Đến cả cữu cữu bên Lục gia cũng trách ta đã mất đi sự dè dặt của nữ nhi thế gia.
Sau đó, trong một lần du hồ gặp Gia Ninh, nàng ta chủ động mời ta lên chung một chiếc thuyền.
Đợi thuyền đi đến giữa hồ, nàng ta mới chậm rãi lên tiếng:
“A Tự đều đã kể cho ta nghe rồi, không ngờ Ngôn cô nương lại nhìn ta như vậy… xem ra là ta tự mình đa tình.”
Ý cười trong mắt nàng ta nhạt đi, nhưng khóe môi vẫn cong cong.
“Nghe nói dạo gần đây ngươi thường xuyên đi tìm A Tự, chẳng lẽ là cảm thấy bổn Quận chúa uy h.i.ế.p tới vị trí vị hôn thê của ngươi?”
“Nếu đã vậy, ngươi cũng không cần vất vả như thế nữa, hôm nay ta sẽ giúp ngươi nhận rõ vị trí của mình.”
Ta lập tức nhận ra lời nàng ta có ẩn ý, cảnh giác trong lòng vang lên dữ dội.
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, nàng ta đột ngột ngửa người ngã xuống hồ.
Còn thuận tay kéo cả ta theo.
Giữa làn nước b.ắ.n tung tóe, nàng ta vừa vùng vẫy vừa gọi:
“A Tự! Cứu ta!”
Ta không kịp đề phòng, bị sặc mấy ngụm nước hồ, theo ánh mắt nàng ta nhìn sang, vừa hay đối diện với gương mặt tái hẳn đi của Tiêu Tự trên bờ.
Gia Ninh đắc ý liếc nhìn ta một cái.
Ánh mắt ấy rõ ràng đang nói: Ngươi xem thử hắn sẽ chọn ai?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng ta đúng là điên rồi.
May mà ta còn biết bơi, dứt khoát mặc kệ nàng ta, tự mình bơi vào bờ.
Vài ngày sau, Tiêu Tự mang vẻ mặt nặng nề tới tìm ta.
Hắn nói sau khi Gia Ninh rơi xuống nước vẫn luôn hôn mê chưa tỉnh.
Nàng ta từ nhỏ thân thể yếu ớt, ta không nên chỉ vì ghen tuông tranh sủng mà kéo nàng ta xuống hồ để thử lòng hắn.
Ta đang định giải thích, Tiêu Tự đã giơ tay cắt ngang:
“Hôm đó hai người cùng rơi xuống nước, rõ ràng ta quen Gia Ninh lâu hơn, tình cảm cũng sâu hơn, vậy mà người đầu tiên ta bơi tới cứu… lại là nàng.”
Giọng hắn khàn khàn khó nhọc, vẻ mặt đầy đau đớn.
“Cho nên sau đó nàng ấy mới không giãy giụa nữa…”
Như thể lần nữa nhớ lại cảnh Gia Ninh tuyệt vọng chìm xuống mặt nước, Tiêu Tự hối hận vô cùng.
Hắn c.ắ.n môi, khẽ lẩm bẩm:
“Rõ ràng từ nhỏ ta đã từng hứa với nàng ấy, tuyệt đối sẽ không để nàng ấy thua bất kỳ ai.”
Tiêu Tự cứ như tự nói với chính mình, trút hết mọi cảm xúc lên ta, không cho ta nói lấy một câu biện bạch thì đã xoay người rời đi.
Từ đó, hắn thay đổi hoàn toàn thái độ ôn hòa trước đây.
Không chỉ ngày càng lạnh nhạt với ta, đôi khi còn khắt khe tới mức gần như cố ý gây khó dễ.
Hắn nói, nếu ta không chịu nổi, vậy trước ngày thành thân tốt nhất đừng gặp mặt nữa.
Nhưng khi ấy ta lại nghĩ: Nếu đã đối xử với ta không tốt như vậy, chi bằng đừng thành thân nữa.
Vốn dĩ hôm săn xuân đó, ta định nhân lúc bệ hạ đang cao hứng, nếu có thể đoạt được vị trí đứng đầu, sẽ nhân cơ hội xin ban thưởng mà cầu hủy hôn.
Ai ngờ lại xảy ra chuyện thế này.
Sau chuyện đó, cữu cữu đã vô cùng bất mãn với Tiêu Tự.
Nếu ta đem chuyện hắn cố ý hại ta ngã ngựa nói ra toàn bộ, chỉ sợ cho dù phải đắc tội với Sùng An hầu, cữu cữu cũng sẽ đứng ra đòi lại công bằng cho ta.
Nhưng nếu thật sự làm lớn chuyện với phủ Sùng An hầu, thì sau này Lục phủ sẽ rất khó sống, khó đối nhân xử thế trong kinh thành.
Huống chi trong nhà còn ba vị muội muội chưa xuất giá, hai vị huynh trưởng cũng sắp bước chân vào quan trường.
Suy nghĩ của ta chẳng biết đã trôi đi tận đâu.
Nhị tỷ tỷ vốn còn muốn cùng ta mắng Tiêu Tự thêm vài lượt, thấy ta mãi thất thần, cuối cùng không nhịn được đưa tay chọc chọc lên trán ta:
“Muội đó, sao từ lúc tỉnh lại cứ ngơ ngơ ngác ngác thế hả? Trước kia hễ nhắc tới Tiêu Tự là nói mãi không ngừng, giờ nghe hắn đi cùng Quận chúa mà muội cũng chẳng buồn nổi giận—”
Nói tới đây, sắc mặt nàng bỗng trở nên cổ quái.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Hơn nữa rõ ràng là Tiêu Tự làm muội bị thương, vậy mà muội chẳng hề có ý định tìm hắn tính sổ, thậm chí còn chưa từng nhắc tới hắn…”
Đối diện với ánh mắt ngày càng nghi ngờ của Nhị tỷ tỷ.
Ta bỗng nảy ra một ý.
Lúng túng gãi gãi mặt, chần chừ hỏi:
“Thật ra… từ hôm qua muội đã muốn hỏi rồi—”
“Người mà mọi người cứ nhắc tới, Tiêu Tự gì đó… rốt cuộc là ai vậy?”