Ngôn Phi Ngọc

Chương 3



 

Tin ta mất trí nhớ nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

 

Hiện giờ ai ai cũng biết, vị hôn thê từng ngày ngày chạy theo sau Sùng An Thế t.ử, sau cú ngã ngựa ấy, vậy mà lại quên mất hắn.

 

Trớ trêu thay, còn chỉ quên đúng một mình hắn.

 

Cữu mẫu bên Lục gia vì chuyện này mà lo lắng không thôi.

 

Liên tiếp mấy ngày mời danh y tới bắt mạch khám bệnh cho ta.

 

Nhưng cho dù là thần y danh tiếng, đối với chứng bệnh chỉ quên đúng một người của ta cũng đành bó tay.

 

Đương nhiên rồi.

 

Bởi vì ta vốn giả vờ mà.

 

Chuyện này chẳng bao lâu đã truyền vào trong cung.

 

Quý phi nương nương nghe tin, lập tức triệu ta vào cung trò chuyện.

 

Người là nghĩa muội của phụ thân ta, tuy không cùng huyết thống nhưng lại đối xử với ta vô cùng tốt.

 

Từ sau chuyện xảy ra ở buổi săn xuân, người vẫn luôn tự trách bản thân.

 

Không biết đã ban cho Lục gia bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu quý hiếm cùng t.h.u.ố.c bổ.

 

“Tiêu Tự hại con chịu khổ thế này, bị con quên mất cũng là hắn đáng đời!”

 

Trong điện Trường Lạc, Quý phi phe phẩy quạt tròn, giọng đầy bất bình.

 

Sau khi bình tĩnh lại đôi chút, người mới dịu giọng hỏi ta:

 

“Thật sự… không nhớ nổi chút nào nữa sao?”

 

Ta khẽ gật đầu, thấp giọng thở dài:

 

“Nói ra thật xấu hổ, giờ đến cả hắn trông như thế nào, con cũng không nhớ nổi nữa rồi.”

 

Đôi mày đẹp của Quý phi khẽ chau lại, vẻ mặt cũng hiện ra vài phần khó xử.

 

Ta nhân cơ hội nói:

 

“Hôm nay tuy là cô cô triệu con vào cung, nhưng vừa hay trong lòng Phi Ngọc cũng có một chuyện, muốn xin cô cô chỉ điểm.”

 

Ta rũ mắt xuống, chậm rãi nói:

 

“Hiện giờ tuy con không nhớ rõ con người của Tiêu Thế t.ử nữa, nhưng nửa tháng qua, hắn không những chưa từng tới thăm bệnh, mà ngay cả một lời hỏi han cũng chẳng gửi tới. Nghĩ kỹ lại, người này không chỉ thiếu phong độ, mà e rằng đối với con cũng chán ghét vô cùng.”

 

“Lại nghe nói mấy ngày nay hắn luôn túc trực chăm sóc ở phủ Quận chúa… nói thật lòng, Phi Ngọc quả thực có chút khó lòng chấp nhận.”

 

Quý phi ở trong cung nhiều năm, luôn kề cận bên bệ hạ, vốn là người giỏi nhất chuyện nhìn thấu lòng người.

 

Sao có thể không hiểu ý trong lời ta nói.

 

Người cho lui hết cung nhân trong điện, nghiêm mặt hỏi:

 

“Ngọc nhi chẳng lẽ muốn hủy hôn?”

 

Ta vòng vo đáp:

 

“Tiêu Tự là con trai độc nhất của Hầu phủ, hiện giờ con lại mang chứng bệnh như thế này, e rằng trong lòng Sùng An hầu cũng sẽ có vài phần do dự rồi?”

 

Nghe vậy, Quý phi khẽ thở dài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Năm đó Sùng An hầu xin thánh chỉ ban hôn, không chỉ vì con và Tiêu Tự tuổi tác tương xứng, môn đăng hộ đối, mà còn vì ông ấy từng ở dưới trướng nghĩa huynh của ta, được huynh ấy trọng dụng và chiếu cố.”

 

“Hiện giờ ông ấy phong hầu bái tướng, nhớ tới ân tình năm xưa nên mới muốn chăm sóc thật tốt đứa con gái duy nhất mà nghĩa huynh để lại trên đời.”

 

“Một người trọng tình trọng nghĩa như vậy, bệ hạ cũng vô cùng tán thưởng. Huống hồ hiện giờ ngày thành thân đã cận kề, nếu lúc này Sùng An hầu vì chuyện con mất trí nhớ mà đề nghị hủy hôn, chẳng phải sẽ bị người trong thiên hạ chê cười hay sao.”

 

Nghĩ lại cũng đúng.

 

Ta vì không muốn Lục gia mang tiếng vô tình vô nghĩa nên mới không nhờ cữu cữu đứng ra mở lời.

 

Mà Sùng An hầu cũng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể làm loại chuyện tốn công mà chẳng được lợi này.

 

Cùng lắm sau này cưới thêm vài phòng thiếp thất cho Tiêu Tự là được.

 

Có lẽ thấy sắc mặt ta quá mức u ám, Quý phi nhẹ nhàng phủ tay lên mu bàn tay ta.

 

“Ngọc nhi không cần buồn lòng, Tiêu Tự làm con bị thương mà đến giờ vẫn chưa chịu cho một lời giải thích. Cho dù là lỡ tay thì cũng thật quá đáng…”

 

“Con yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ tới trước mặt bệ hạ than phiền cho ra lẽ. Đến lúc đó cho dù hắn không cam lòng, ta cũng sai người ấn đầu hắn tới gặp con, đảm bảo sau này hắn không dám bắt nạt con nữa!”

 

Ta miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, thuận miệng chuyển sang chuyện khác, lại ở bên Quý phi trò chuyện thêm một lúc mới rời cung.

 

Trên đường trở về, tâm trạng ta nặng nề vô cùng.

 

Đi ngang qua t.ửu lâu, vừa hay nhìn thấy Phù Lan bước xuống khỏi xe ngựa.

 

Lần trước ta vô cớ thất hẹn, khiến nàng ấy phải đợi bên hồ suốt cả buổi chiều.

 

Sau đó tuy nàng không trách móc gì, nhưng trong lòng ta vẫn luôn muốn đích thân xin lỗi.

 

Vì thế ta lập tức bảo dừng xe, đi vào trong tìm nàng.

 

Ai ngờ lúc đi ngang qua một gian nhã thất, lại nghe thấy mấy câu trêu ghẹo truyền ra từ sau tấm bình phong:

 

“Ta nói này Tiêu Thế t.ử, Quận chúa vừa mới khỏi bệnh, vị hôn thê nhà ngươi lại truyền ra chuyện mất trí nhớ, ngươi bận rộn như vậy mà vẫn còn tâm trạng tới đây uống rượu sao?”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Bước chân ta khựng lại.

 

Chỉ nghe Tiêu Tự hừ lạnh một tiếng:

 

“Mất trí nhớ? Ta thấy nàng ta chẳng qua là vì thua Gia Ninh trong buổi săn xuân nên mất mặt mà thôi.”

 

“Nàng ta từ trước tới nay vốn thích ghen tuông gây sự. Lần này nghe nói ta đi chăm sóc Gia Ninh nên cố ý giả vờ mất trí nhớ để khiến ta áy náy— trên đời này làm gì có chuyện mất trí nhớ mà chỉ quên đúng một người?”

 

Sau tấm bình phong truyền ra tiếng cười nhạt đầy mỉa mai của hắn:

 

“Ta nghĩ chờ ba tháng nữa tới ngày thành thân, nàng ta tự khắc sẽ ‘khỏi bệnh’ thôi.”

 

Lời vừa dứt, cả gian phòng lập tức bật cười ầm ĩ.

 

Ta bỗng cảm thấy, giả mất trí nhớ đúng là chẳng phải kế sách cao minh gì.

 

Nếu không lúc này ta đã có thể trực tiếp đẩy cửa bước vào, tát hắn một cái thật mạnh.

 

Sau đó đem chuyện hắn và Gia Ninh cố ý b.ắ.n ta ngã ngựa ở bãi săn phơi bày hết trước mặt mọi người.

 

Dù chuyện có làm lớn lên, có lẽ sẽ liên lụy tới cả nhà cữu cữu đắc tội với Sùng An hầu phủ.

 

Nhưng ít ra cũng hả giận.

 

Ta đang nghiến răng suy nghĩ xem có nên nuốt cục tức này xuống hay không.

 

Bỗng có một bàn tay trắng nõn đưa tới, nhẹ nhàng vỗ lên vai ta.