Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 31: Hàn Tễ (2)



 

Hải Châu lại ho sù sụ một hồi lâu như cũ, leo lên thuyền hỏi:

“Mọi người đi hết rồi à? Vậy chúng ta cũng về thôi, đệ muội ta còn đang đợi ở bến tàu.”

“Sao mang nhiều đồ lên thế?” Hàn Tễ lật xem những bức thư thấm nước, chọn một thỏi vàng trong đống vàng bạc đưa cho Hải Châu, “Làm phiền cô nương rồi.”

Thỏi vàng này Hải Châu nhận một cách yên tâm thoải mái. Nàng cười tít mắt cầm lấy mân mê trong tay rồi lẳng lặng ngồi ở mũi thuyền nghe ba người nói chuyện.

“Hải Châu, hôm nay đừng về vội, muội đưa Đông Châu và Phong Bình đến nhà ta ở một đêm, mai hẵng về.”

Thẩm Toại liếc nhìn ra sau, hắn thực sự lo Hải Châu sẽ lén lút chạy xuống nước lần nữa.

Hải Châu nghĩ ngợi rồi gật đầu đồng ý.

“Vị này là?”

Hàn Tễ thắc mắc. Nếu là thân thích nhà họ Thẩm, việc hắn thưởng thỏi vàng kia có phần thất lễ.

“Huynh đệ tốt của ta, muội muội kết nghĩa khác họ.” Thẩm Toại nhanh nhảu, “Cũng trượng nghĩa giống ta, chỉ tội một cái hơi ngốc nghếch mà to gan.”

Hải Châu: ...

Ngay cả Thẩm phụ cũng không tiện mở miệng giải thích, đành mặc kệ Thẩm Toại nói hươu nói vượn.

Hàn Tễ lại chắp tay cảm tạ lần nữa. Hắn sờ soạng khắp người cũng không tìm được món gì làm quà gặp mặt. Hải Châu nhìn ra ý hắn, chủ động xin hắn một quyển sách.

Đến bến tàu, Hàn Tễ xuống thuyền đã có người đón đi ngay. Hải Châu đi theo Thẩm Toại, lên bờ phát hiện bên cạnh Đông Châu còn có một người quen mặt.

“Tỷ.” Đông Châu dắt Phong Bình chạy nhanh tới còn sắp khóc đến nơi rồi, “Sao tỷ đi lâu thế?”

Hai đứa nhỏ lao vào lòng Hải Châu. Thẩm Hoài từ xa chào hỏi rồi rảo bước đi theo cha hắn rời đi.

“Hải Châu, trưa rồi, thúc mời các ngươi ra quán ăn cơm nhé.”

Vu Lai Thuận quan tâm nói. Thấy quần áo Hải Châu vẫn còn rỏ nước, ông ta bảo muốn đưa nàng đi tiệm may mua bộ quần áo mới.

Để ý thấy Thẩm Toại đứng bên cạnh nhìn chằm chằm với ánh mắt khó hiểu, ông ta toát mồ hôi lấp l.i.ế.m:

“Ngươi cũng thật là, hôm nay nếu không gặp Đông Châu và Phong Bình ở bến tàu thì thúc cũng không biết các ngươi sắp về. Sao không nói với thúc một tiếng? Thúc còn chuẩn bị đồ cho các ngươi mang về nữa.”

Hải Châu không muốn diễn cảnh kế phụ và nữ nhi tình thâm với ông ta, nhưng xã giao vẫn phải làm. Nàng lấy cớ có việc ở nhà họ Thẩm, bảo ông ta sáng mai mang đồ ra bến tàu.

“Được!”

Nghe vậy Vu Lai Thuận vui vẻ ra mặt. Nhìn theo ba tỷ đệ đi cùng Thẩm Lục gia, ông ta cao hứng rời bến tàu theo một hướng khác.

“Hôm nay vất vả rồi, muội về tắm rửa nghỉ ngơi cho khỏe, tiền thưởng ta sẽ lĩnh giúp muội.”

Thẩm Toại nói.

Hải Châu gật đầu. Nhớ lại chuyện vừa rồi, nàng tò mò hỏi:

“Ta thấy Hàn đại nhân cũng trạc tuổi huynh nhỉ? Trẻ thế đã làm quan rồi sao?”

Thẩm Toại bĩu môi:

“Cha hắn là Đề đốc Quảng phủ, Đề đốc muội biết chứ? Thủy sư vùng này do cha hắn quản lý. Còn Hàn Tễ á, hắn chẳng có chức tước gì đâu, chỉ chạy việc vặt cho cha hắn thôi, còn chẳng bằng ta.”

Hải Châu liếc xéo hắn một cái.

Ánh mắt ấy chọc Thẩm Toại xù lông, hắn dừng bước nghiêm mặt hỏi:

“Ta nói không đúng à?”

Hải Châu cười mà không đáp, ánh mắt đảo quanh trên mặt hắn, nhìn đến mức hắn mất tự nhiên mới nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Huynh ấy oai phong hơn huynh.”

Thẩm Toại phì một tiếng:

“Mấy tiểu nha đầu các ngươi chỉ biết nhìn mặt thôi, tí tuổi đầu đã thích kén chọn tướng mạo nam nhân, không biết xấu hổ.”

Hắn bế Phong Bình đi như bay, răn dạy cậu bé không được học theo đại tỷ.

Đông Châu ngó nghiêng hai bên, thấy Thẩm Lục ca đi xa mới hỏi:

“Tỷ, hai người cãi nhau đấy à?”

“Trêu huynh ấy đấy, ấu trĩ c.h.ế.t đi được.”

Hải Châu vươn vai, kéo Đông Châu rảo bước về phía nhà họ Thẩm.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Toại đưa ba tỷ đệ Hải Châu lên tận thuyền, tìm quản sự sắp xếp cho một khoang ở, an bài người và hành lý ổn thỏa mới xuống thuyền. Vừa xuống thì thấy kế phụ của Hải Châu xách một cái túi ngó nghiêng xung quanh, hắn đi tới vỗ vai ông ta một cái, nói:

“Đến muộn rồi, người ta lên thuyền cả rồi.”

“Phiền Tiểu Lục gia nói giúp một câu, tôi đưa đồ đã chuẩn bị lên cho Hải Châu.”

Thẩm Toại ra hiệu cho người huynh đệ, Vu Hải Thuận lập tức được người trên thuyền dẫn lên tầng hai.

“Hóa ra tầng hai bố trí thế này à. Hải Châu à, thúc nhờ bóng cháu mới được lên đây một chuyến đấy.” Vu Lai Thuận đặt cái túi dựa vào tường nói tiếp: “Thúc mang cho ngươi ít gạo mì và các loại đậu, đều là đặc sản quê thúc, cũng là tấm lòng của thúc và nương ngươi.”

“Cảm ơn ý tốt của Vu thúc. Khi nào thúc bảo nương ta đưa thúc về nhà ta làm khách nhé? Để ta tiếp đãi thúc chu đáo.” Hải Châu ôn tồn nói, “Chỉ cần nương ta sống tốt, hai nhà chúng ta qua lại như bà con thân thích cũng được.”

Nếu là trước đây, Vu Hải Thuận chắc chắn không muốn dây dưa với ba đứa con riêng nghèo kiết xác này. Nhưng bây giờ thì khác, ông ta sảng khoái đồng ý:

“Sang năm nếu sức khỏe nương ngươi cho phép, ta sẽ đưa nàng ấy và tiểu đệ ngươi về thăm các ngươi.”

--

Thuyền đi nửa ngày, đến bến tàu Hồi An thì đã là buổi trưa. Thuyền vừa cập bến, mười mấy phu khuân vác ùa tới, mắt đảo quanh tìm thương nhân cần bốc dỡ hàng, miệng tranh nhau nhận việc.

Hải Châu gọi với một thiếu niên trạc tuổi nàng. Hắn vóc dáng nhỏ bé, người lại gầy gò chẳng ai thèm thuê, cứ đứng ủ rũ bên mạn thuyền trông thật đáng thương.

Một túi lương thực, hai tay nải lớn, tiểu t.ử khuân vác chạy hai chuyến là chuyển hết xuống thuyền. Hải Châu xách túi trái cây bánh ngọt ăn dở trên thuyền dẫn Đông Châu và Phong Bình đi theo sau, xuống thuyền trả cho hắn bốn đồng tiền.

Tiểu t.ử khuân vác rất lanh lợi, thấy ba tỷ đệ Hải Châu trông coi hành lý đứng phơi nắng, hắn liền hỏi có muốn thuê thuyền không:

“Ta quen một a ca hôm nay không ra khơi, nếu ngươi muốn về sớm, ta chạy đi hỏi xem huynh ấy có đi được không.”

Thuyền đ.á.n.h cá ra khơi phải chạng vạng mới về, Hải Châu cân nhắc thấy đúng là không muốn đợi bèn đưa thêm cho hắn năm đồng tiền rồi nói:

“Nhà ta ở Tề Thủy Loan, ta trả ba mươi văn tiền lộ phí, huynh đi hỏi a ca của huynh xem có chịu đi không.”

“Được rồi, ta đi gọi người ngay đây.”

Hắn chạy biến đi không nghỉ chân. Hải Châu bảo Đông Châu trông Phong Bình và hành lý, nàng đi đến các cửa hàng gần bến tàu mua một con gà, một túi trứng, rau khô và rau xanh mỗi thứ mấy cân. Đi ngang qua tiệm lương thực, nàng ngó vào rồi bước vào trong.

“Tiểu muội muốn mua gì?”

Tiểu nhị hỏi.

Sợ lương thực bị ẩm nên gạo mì bột đậu đều đựng trong chum sành lớn. Hải Châu mở nắp xem xét, hỏi:

“Gạo tẻ bao nhiêu tiền một cân?”

“Mười hai văn một cân, đều là gạo mới năm nay đấy.” Tiểu nhị mở nắp một chum khác, dẫn Hải Châu qua xem, “Gạo lứt rẻ hơn chút, bảy văn một cân, người trên trấn hay mua loại này, sáng nay bán hết ba chum rồi.”

--

Hết chương 17.