Hải Châu liếc nhìn bộ quần áo trên người. Để tiện đi đường, nàng mặc bộ quần áo cũ thường ngày, kiểu dáng đơn giản nhất với áo cộc quần dài, vải cũng chẳng phải loại tốt, trông chẳng giống người có tiền ăn gạo mới.
Nàng đi đến trước chum gạo mới, bảo tiểu nhị cân cho hai mươi cân.
“Gạo lứt...” Hải Châu sờ nén bạc trong người nhẩm tính, nàng hỏi người tiểu nhị khéo miệng: “Nếu ta mua năm lượng bạc gạo lứt, tiệm lương các huynh có thể sắp xếp thuyền chở về giúp ta không?”
Tiểu nhị sững sờ rồi nhanh ch.óng cầm bàn tính gảy lách cách vài cái:
“Năm lượng bạc mua được bảy trăm mười lăm cân gạo lứt cộng thêm hai mươi cân gạo mới, muội mua thêm sáu mươi lăm cân đồ nữa cho tròn tám trăm cân, tiệm chúng ta sẽ lo thuyền chở về tận nơi.”
Hải Châu nghĩ đến Triều Bình bèn cân thêm mười cân b.ún gạo xay mịn nhất, bột mì trắng cũng lấy năm mươi cân, ngoài ra còn cân thêm ít đậu phộng và táo đỏ.
“Có việc rồi, đừng ngủ nữa.” Tiểu nhị gọi với vào trong rồi dẫn Hải Châu ra quầy tính tiền, “Bún gạo mười bảy văn một cân, bột mì trắng hai mươi ba văn một cân, đậu phộng và táo đỏ đều ba mươi văn một cân, tổng cộng sáu lượng bảy trăm mười văn.”
Hải Châu bị giá cả làm cho giật mình, lúc đưa bạc nàng hỏi:
“Bột mì đắt thế sao?”
“Vận chuyển từ phương Bắc tới đấy, phương Nam chúng ta không trồng lúa mì, đành chịu thôi, chỉ biết c.ắ.n răng để người ta c.ắ.t c.ổ.” Tiểu nhị chỉ vào chum bột mì sát tường nói, “Đa số mọi người không ăn nổi đâu, thương thuyền chở năm trăm cân tới đây đủ bán nửa năm.”
Tiểu nhị ngáp ngắn ngáp dài đi ra cân gạo, cân bột, tiệm lương thực bỗng chốc trở nên chật chội. Hải Châu tránh ra ngoài cửa nhường chỗ, từ xa cũng nhìn rõ động tĩnh trên bến tàu.
Đợi tiểu t.ử khuân vác gọi a ca của hắn tới, tiệm lương thực cũng tìm được thuyền, ba tiểu nhị khiêng gạo và bột đưa xuống thuyền. Hải Châu dắt Phong Bình bước lên chiếc thuyền khác, Đông Châu cũng nhảy theo lên. Nàng nhìn chiếc thuyền chất đầy lương thực phía sau, nhỏ giọng hỏi:
“Tỷ, tỷ mua nhiều gạo thế làm gì? Ăn không hết sẽ bị ẩm mốc lại còn sinh mọt nữa.”
“Không phải chúng ta ăn đâu, về rồi ta nói cho muội biết.”
Hải Châu ôm Phong Bình, để ý động tĩnh của hai người chèo thuyền.
Suốt dọc đường bình an vô sự, thuyền rẽ vào sông nội địa rồi vào thôn. Thượng nguồn con sông vang lên tiếng chày đập vải thình thịch, trong thôn yên ắng, mọi người đều đóng cửa nghỉ trưa.
Người chèo thuyền giúp chuyển lương thực lên bờ, hai con thuyền lần lượt quay đầu rời khỏi thôn.
Hải Châu bảo Đông Châu đi gọi người trong tộc:
“Đi xem ngũ đường thúc có nhà không, nếu thúc ấy không có nhà thì gọi người khác.”
Nàng mở cửa nhà, khuân hành lý cùng gạo mới bột mì vào trước. Chân trước vừa dọn xong, ba phụ nhân đi giặt đồ cùng nhau trở về.
“Hải Châu về rồi đấy à? Ngươi thế này là... đi một chuyến lại phát tài rồi?”
Đường thẩm của Hải Châu kinh hô.
Tiếng hô này gọi mấy nhà hàng xóm xung quanh chạy ra. Hải Châu cười tươi nói:
“Vâng, lại phát tài rồi. Ta mua hơn bảy trăm cân gạo lứt biếu cho tộc. Lúc ta con mất, nương tái giá, nhà ta khó khăn nhờ tộc nhân chiếu cố ba tỷ đệ chúng ta. Giờ dễ thở hơn, có chút khả năng nên chúng ta cũng nên góp chút sức giúp đỡ những người khó khăn trong thôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mua hơn bảy trăm cân gạo lứt biếu cho tộc!
Chuyện này át đi sự tò mò của mọi người về việc nàng phát tài. Ai nấy đều khen Hải Châu là đứa trẻ có lương tâm, khen nàng tốt bụng biết tri ân báo đáp.
Khi ngũ đường thúc đến nơi, Hải Châu đã được khen đến đỏ bừng cả mặt. Nàng nén sự ngượng ngùng nhắc lại lời vừa nói:
“Gạo lứt con xin giao lại cho tộc, phân phát thế nào phiền ngũ đường thúc lo liệu giúp.”
“Chất nữ của ta thật lương thiện, đường thúc thay mặt bọn trẻ trong thôn cảm ơn con.” Ngũ đường thúc trịnh trọng nói, ông nhìn Hải Châu vẻ hài lòng: “Con giống cha con, đều là người tốt bụng. Phong Bình sau này phải nghe lời đại tỷ, Đông Châu cũng thế, không được gây chuyện đâu đấy.”
Phong Bình hai mắt sáng lấp lánh:
“Con chắc chắn sẽ nghe lời, không chọc đại tỷ giận đâu.”
Cậu bé rất tự hào vì có một người tỷ tỷ như vậy.
Đông Châu cũng cười tít mắt. Nhân lúc mọi người giúp khuân gạo, nàng chạy bước nhỏ lại gần Hải Châu, cười hì hì ôm eo nàng dụi đầu vào người nói:
“Tỷ, tỷ tốt quá, muội cũng chưa nghĩ đến chuyện này.”
Hải Châu xoa đầu nàng, thấy Tề A Nãi và Ngụy thẩm đi tới, nàng bước qua chào.
“Hài t.ử ngoan, lại gặp cá voi mắc cạn à?”
Ngụy Kim Hoa trêu chọc.
Mọi người chưa giải tán nghe vậy liền vây lại, nhao nhao nói lần sau Hải Châu đi tìm nương, họ cũng đi theo ké chút vận may kiếm món hời.
“Không có đâu, là đại tỷ cháu xuống biển vớt đồ cho người ta được thưởng bạc đấy.” Đông Châu hào hứng cướp lời, “Không gặp cá voi mắc cạn đâu, hôm qua chúng cháu định về thì gặp một chiếc thuyền quan bị chìm ở bến tàu.”
Hải Châu kể lại đầu đuôi câu chuyện hôm qua, lén liếc Tề A Nãi hai cái rồi lè lưỡi nói:
“Trước đây lúc chèo thuyền thả lưới ở vùng biển gần, con thường lén mọi người nhảy xuống biển luyện nín thở...”
Lời còn chưa dứt, lưng nàng đã lãnh trọn hai cái tát vang dội. Tề A Nãi sầm mặt, bà hận không thể đ.á.n.h cho con ranh con này kêu cha gọi nương.
Hải Châu không dám trốn, nín cười chịu trận.
“Còn cười à! Con còn mặt mũi mà cười à?” Tề A Nãi sắp tức điên rồi, một tay véo tai Hải Châu một tay chọc vào trán nàng, “Ta xem con mọc mấy cái gan hổ rồi, gan to tày trời, không sợ trời không sợ đất, nói một đằng làm một nẻo. Nói không nghe thì sau này ta vừa véo tai vừa nói, xem con có nghe lọt không.”
“Nghe lọt mà, con nghe thấy rồi, nãi nãi mau buông tay ra đi.” Hải Châu nghiêng người, khó khăn lắm mới thoát khỏi bàn tay như kìm sắt, nàng ôm cái tai nóng rát lại tức tối xoa xoa má, lớn thế này rồi còn bị đ.á.n.h trước mặt mọi người. Nàng giận mà không dám nói gì còn ôn tồn dỗ dành: “Sức nãi nãi còn khỏe lắm, xem ra sống thêm hai ba mươi năm nữa cũng không thành vấn đề.”
“Ta cũng bị các ngươi chọc tức c.h.ế.t rồi.”
“Lão thẩm bớt giận, Hải Châu chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao, con bé không phải người tùy hứng làm bậy đâu.” Ngụy Kim Hoa hùa vào khuyên, nhưng câu sau bà nói với vẻ chột dạ thì vội chữa lại: “Mấy đứa choai choai mười mấy tuổi đầu đứa nào chẳng có cái thói coi trời bằng vung, đầu óc còn chưa phát triển hết, hai thằng con nhà ta cũng y đức hạnh ấy.”
Hải Châu không muốn ai dìm cái danh tiếng lặn giỏi của mình xuống, nàng còn chưa nghĩ ra nên nói thế nào thì Đông Châu đã hầm hừ nói to:
“Tỷ con không phải làm bậy đâu, tỷ ấy có bản lĩnh lớn lắm, quan nha đại nhân đều khen bản lĩnh của tỷ con lợi hại.”