Hàn Tễ chưa kịp nói gì, Thẩm Toại đã chộp lấy cuốn sách nhăn nhúm lật xem qua loa. Mùi khói bếp xộc lên mũi, khiến hình vẽ món ăn trên giấy trông cũng có chút phong vị.
“Không phải sách quan trọng đâu, cô nương cứ cầm lấy mà chơi.”
Hàn Tễ nói.
“Sao phía sau còn mấy trang giấy trắng thế này?” Thẩm Toại hỏi, hắn lật ra bìa sách lẩm bẩm: “Hàn Vân Tiêu? Cũng họ Hàn à?”
“Trong nhà có một vị trưởng bối thích sơn thủy, sành ăn uống, chuyên tâm nghiên cứu món ngon. Mỗi khi con cháu trong nhà đi xa, ông ấy đều tặng một quyển, bắt chúng ta ghi chép lại các món ngon ở những nơi đã đi qua.” Hàn Tễ nói vẻ bất đắc dĩ. Hắn nhận lấy cuốn sách lật ra năm trang sau, lấy b.út mực dưới bàn ra bắt đầu chép lại, “Mấy món này là ta viết sau khi đến Quảng phủ, chép xong cuốn sách này vẫn thuộc về cô nương.”
Hải Châu ngồi một bên đợi, khẽ hỏi Thẩm Toại có biết chữ không.
Thẩm Toại không đáp, Hải Châu liền hiểu là tên này mù chữ, còn tệ hơn cả nàng.
“Chuyện trộm cướp nói hôm trước ấy, cái đảo hoang đó ở hướng nào vậy?”
Hải Châu ướm hỏi.
Cửa sổ bất ngờ bị gió biển thổi bung ra, cánh cửa đập mạnh vào boong thuyền kêu rầm một tiếng. Lính canh trên đài quan sát chạy vội tới xem xét tình hình.
Hàn Tễ phất tay ra hiệu cho hắn lui xuống rồi bước tới đóng cửa sổ lại, nói với Hải Châu:
“Nói nhỏ thôi, chuyện này chỉ có ba người chúng ta biết.”
Hải Châu nhìn Thẩm Toại, chuyện quan trọng thế này mà tiết lộ cho nàng biết có thích hợp không?
“Vậy nếu ta đồng ý, chỉ có ba chúng ta lén lút đột nhập vào đó thôi sao?”
Nàng hỏi.
“Bọn cướp hung tàn lắm, dựa vào mấy tên lính trên thuyền này làm sao xong việc được. Thám thính rõ tình hình rồi chắc chắn phải xin thủy sư xuất binh.”
Thẩm Toại thì thầm.
Chuyện này coi như là mưu đồ riêng của Hàn Tễ và Thẩm Toại. Thiếu niên trong lòng khát vọng lớn hơn trời, một kẻ ôm ấp công đạo, một kẻ mang lòng chính nghĩa, đều chướng mắt bọn cướp cướp muối g.i.ế.c người rồi nghênh ngang bỏ đi. Hai ba câu nói riêng với nhau, khí phách thiếu niên khiến hai người ăn nhịp ngay tức khắc liền muốn tìm Hải Châu giỏi bơi lội giúp đỡ, vì dân trừ hại.
Hàn Tễ nhìn qua là người đoan chính, dáng người cao lớn, Hải Châu vốn tưởng hắn là người chín chắn đáng tin cậy, không ngờ cũng là kẻ tâm tư xốc nổi, xem ra cùng một giuộc với Thẩm Toại.
Hàn Tễ bị nàng nhìn chằm chằm đến mất tự nhiên, tai nóng bừng lên, không giả bộ được nữa bèn nhìn lại nói:
“Thẩm huynh đệ nói không sai, cô nương là tiểu nha đầu mà tâm tư không ít, phản ứng cũng nhanh nhạy đấy.”
Hải Châu trợn trắng mắt:
“Hai huynh bị bệnh à, lén lút bàn tán về ta làm gì.”
“Này, có muốn làm một vụ lớn không?” Thẩm Toại ngứa ngáy trong lòng, hắn xúi giục: “Quan phủ lề mề lắm, điều binh còn chậm hơn kiến chuyển nhà. Đợi người đến thì bọn cướp chạy mất dép từ đời nào rồi, chúng ta đi thám thính tình hình trước đi?”
“Cha huynh ấy là Đề đốc mà?” Hải Châu nhìn sang Hàn Tễ, “Diệt cướp không phải việc của thủy sư sao?”
“Thì cũng phải chờ quan phủ báo lên, quan phủ không giải quyết được mới điều động quân đội, đi đi lại lại không mất nửa tháng thì không xong việc được.” Hàn Tễ khoanh tay, liếc nhìn Hải Châu nói: “Tề cô nương còn băn khoăn gì thì nói nốt đi, kẻo làm ta và Lục ca của ngươi lúc vui lúc buồn.”
“Ta không rõ gì cả nên mới hỏi nhiều thôi. Đi thì ta chắc chắn dám đi rồi, có nguy hiểm ta nhảy xuống biển thì ai làm gì được ta? Ta chỉ sợ hai huynh đi chuyến này rồi bỏ mạng lại đó, ta sống sót trở về biết ăn nói sao với cha nương hai người đây.”
Lần này đến lượt Thẩm Toại trợn trắng mắt, Hàn Tễ cũng lộ vẻ khinh thường. Nhưng để lôi kéo được Hải Châu, cả hai đều xuống nước đảm bảo sẽ không làm vướng chân nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu cười hì hì, đẩy cuốn sách trên bàn về phía Hàn Tễ:
“Điều kiện cuối cùng, ta không biết chữ nhưng muốn học nấu ăn theo sách, phiền Hàn công t.ử đọc cho ta nghe, dù sao ngồi thuyền cũng chẳng có việc gì làm.”
Hàn Tễ nhìn sang Thẩm Toại, Thẩm Toại xua tay lia lịa:
“Ta không biết chữ.”
Hàn Tễ ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ:
“Cha huynh là Ngu quan mà huynh không biết chữ? Huynh chưa từng đi học sao?”
“À, ta từ nhỏ tập võ, không thích thi thư. Trên ta có các huynh trưởng văn võ song toàn rồi, cha nương ta cũng không ép ta làm việc mình không thích.” Thẩm Toại rất đắc ý, hắn vắt chân chữ ngũ ngồi xuống như đang ngồi trong quán trà nghe hát, cười hì hì nói: “Bắt đầu đọc đi nào, ta cũng tiện thể học xem nấu ăn thế nào.”
Hải Châu về phòng lấy tôm nướng sang, thấy sắc mặt Hàn Tễ uất ức, nàng ngượng ngùng nói:
“Sáng ăn chưa no, đói bụng rồi.”
Hành trình tiếp theo là ba người hoặc ngồi hoặc đứng trong khoang thuyền nghiên cứu thực đơn. Đồ ăn vặt trên bàn thay đổi liên tục, tôm nướng hết thì mua cá chiên của ngư dân, đi qua bến tàu thì đổi thành trái cây tươi hoặc mua đậu hũ, ba người xuống bếp trên thuyền làm món đậu hũ chiên theo sách.
Bốn ngày trôi qua, lính canh trên thuyền chỉ còn lại mười người. Số này sẽ được đưa đến đóng quân tại một hòn đảo xa bờ nhất về phía tây của Quảng phủ, trên đảo cũng có ngư dân sinh sống.
“Các huynh mau ra đây, có cá voi này!”
Hải Châu hô to.
Dưới ánh ráng chiều, cách con thuyền khổng lồ chừng mười dặm có một cột nước phun thẳng lên trời. Một con quái vật khổng lồ trồi lên mặt nước. Người lái thuyền nhìn thấy sợ quá vội vàng điều chỉnh buồm, cho thuyền rẽ ngoặt một cái, sợ đ.â.m phải nó.
Ba người trên tầng hai nhìn thấy rõ mồn một. Con quái vật dưới nước e rằng dài bằng mười con thuyền cộng lại, da màu xanh đá nhẵn bóng, lướt đi nhẹ nhàng phá vỡ mặt nước, cột nước phun lên khúc xạ ánh sáng rực rỡ trong nắng chiều.
“Chấn động thật, lần nào nhìn thấy mấy con này ta cũng không dám thở mạnh.”
Thẩm Toại thở dài một hơi. Hắn từng gặp mấy con này rồi, đối với biển cả luôn mang lòng kính sợ. Quá to lớn, con người trong mắt chúng chẳng đáng nhắc tới, cá voi nhìn người có lẽ cũng giống như người nhìn kiến vậy.
Cá voi lặn xuống nước, Hải Châu vẫn còn lưu luyến nhìn theo, nàng cảm thán:
“Trông đẹp thật đấy, thật quá kỳ diệu.”
“Đẹp á?”
Thẩm Toại kêu lên, Hàn Tễ cũng khó hiểu cúi đầu nhìn nàng.
“Đúng vậy, đẹp mà.”
Hải Châu gật đầu. So với những con quái vật biển ở kiếp trước, con cá voi lưng gù này có thể nói là tuyệt đẹp.
Hàn Tễ vô cùng chấn động:
“Ngươi không thấy sợ sao?”
Nghĩ đến tâm trạng của họ, Hải Châu ngập ngừng nói:
“Cũng có hơi sợ, nhưng ta thấy chấn động nhiều hơn, rất đáng để chiêm ngưỡng, gặp một lần lại muốn gặp lần nữa, hoàn mỹ lắm.”
“Giỏi thật.” Hàn Tễ bội phục chắp tay, “Ngày nào đó ta có được tâm thái như ngươi, chắc cũng dám bơi lội giữa biển khơi đấy.”
--
Hết chương 21.