Thuyền quan cập bờ, binh lính trú đóng trên đảo ra nghênh đón. Hàn Tễ và Thẩm Toại bận rộn hàn huyên với mọi người. Hải Châu xuống thuyền trước đi dạo xung quanh. Trên đảo, nàng nhìn thấy những buồng chuối xanh vàng lẫn lộn. Trong ký ức của nàng, nguyên chủ từng được ăn món này năm mười tuổi. Còn nàng, trước đây chỉ từng thấy qua tranh vẽ trong sách cổ.
Thẩm Toại tuy ăn chuối không ít nhưng chưa thấy cây chuối bao giờ. Hắn leo lên cây cắt hai buồng, bảo là mang về cho nương và các tẩu tẩu.
“Ta muốn mang bốn buồng về, người trong thôn ta đông lắm.”
Hải Châu định sáng mai trước khi đi sẽ leo lên hái. Giờ nàng tính xuống biển vớt ít hải sản, tiện thể xem địa hình dưới nước quanh đảo thế nào.
Hàn Tễ từ trên thuyền chạy xuống, túm c.h.ặ.t t.a.y áo nàng:
“Không được xuống biển, lỡ cá voi chưa đi xa thì sao.”
Hải Châu chẳng thèm nghe, túm ngược lại cánh tay hắn kéo ra mép nước:
“Cá voi to thế kia có muốn c.h.ế.t cũng chẳng dại mà lao vào đây, vào là mắc cạn ngay. Huynh không tin thì xuống biển với ta mà xem.”
Nam nữ thụ thụ bất thân, Hàn Tễ không giống Thẩm Toại tùy tiện vỗ vai bá cổ cô nương nhà người ta. Hắn không thể bế thốc Hải Châu lên bờ được, thấy không ngăn nổi đành đứng ở bãi nước cạn chờ, nhìn Hải Châu dần dần chìm vào làn nước biển.
Trời đã chạng vạng, ánh sáng dưới nước khá yếu, càng xuống sâu càng tối tăm. Chân đảo như một ngọn núi ngầm, đá quái dị lởm chởm xếp chồng lên nhau. Trong khe đá bùn đất mọc đầy rong biển tươi tốt, là nơi trú ngụ của tôm cá. Một con bạch tuộc tiệp màu với đá ngầm đang ẩn mình, những xúc tu mềm mại linh hoạt lặng lẽ tiếp cận con cá nhỏ màu bạc đang gặm rong biển.
Hải Châu làm hoàng tước ở phía sau, con bạch tuộc mải săn mồi làm lộ vị trí, nàng trở tay tóm gọn ném vào túi lưới.
Đáy biển đen ngòm như cái miệng khổng lồ của vực sâu, nàng không dám lặn sâu thêm nữa, kéo túi lưới bơi lên mặt nước. Bạch tuộc trong túi phun ra từng luồng mực đen đậm đặc, để lại một vệt đen dài sau lưng người bơi.
Mất dấu con mồi, một con mực lớn lần theo mùi đuổi tới. Hải Châu cúi đầu xuống liền thấy một con mực khổng lồ, hai xúc tu dài tản ra còn dài hơn cả chân nàng. Nàng vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, dùng bạch tuộc làm mồi nhử dẫn nó lên mặt nước. Đợi khi nó nhận ra nguy hiểm, nàng bất ngờ tung cước đá mạnh. Giữa làn mực đen kịt vừa phun ra, con mực quấn c.h.ặ.t lấy chân nàng. Nàng nhanh ch.óng nhoài người tới, nắm lấy xúc tu dài của nó lột ra khỏi đùi.
Mặt biển chỉ còn lại chút ánh sáng tàn. Hải Châu lao lên khỏi mặt nước khoe với người trên bãi cát:
“Xem ta bắt được cái gì này!”
Nàng xõa tung mái tóc đen bóng, sắc mặt đen sì như than, làm nổi bật hàm răng trắng bóc, trên cánh tay quấn lấy khối thịt mềm đang ngọ nguậy. Hàn Tễ nhìn nàng đạp nước từng bước đi lên bờ, không kìm được lùi lại hai bước.
Thẩm Toại buông một câu c.h.ử.i thề:
“Muội xuống biển một chuyến mà biến thành quỷ thế à? Mặt mũi làm sao vậy?”
Hải Châu không hiểu chuyện gì, đưa tay sờ mặt thấy tay dính đen sì, nàng bình thản nói:
“Mực nó phun vào mặt ta đấy, nhìn các huynh đại kinh tiểu quái* chưa kìa.”
(*Đại kinh tiểu quái: Tỏ ra kinh ngạc, hoảng hốt quá mức trước một việc nhỏ hoặc hơi lạ lùng một chút.)
Mực của con mực khó rửa, Hải Châu chà xát muốn bay cả da mặt mà vẫn không sạch hết màu, nàng đành bỏ cuộc đi đến hố cát xem họ nhóm lửa.
Ánh lửa hắt lên khuôn mặt loang lổ của nàng. Thẩm Toại ngồi đối diện, nhìn mặt nàng là không nhịn được cười, thấy nàng sa sầm mặt mày trợn trắng mắt, hắn càng cười đến run người.
“Cười nữa là lát khỏi ăn đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu cạn lời.
“Muội... Muội đừng nhìn ta, cũng đừng ngồi trước mặt ta, muội sang ngồi cạnh Hàn Tễ đi.” Thẩm Toại cười đến mức quỳ rạp xuống bãi cát, “Cười c.h.ế.t ta rồi, thà muội đừng rửa còn hơn, giờ chỗ đen chỗ trắng trông càng buồn cười.”
Hàn Tễ vốn dĩ nhẫn nhịn rất tốt nhưng thấy Thẩm Toại cười như điên, hắn cũng cúi gằm mặt cười rung cả vai. Ngẩng đầu lên thấy Hải Châu nhìn mình với ánh mắt đằng đằng sát khí, hắn cười đến nỗi vỗ đùi đen đét:
“Hay là bọn ta nướng mực xong xuôi rồi ngươi hẵng qua ăn?”
Hải Châu quyết không đi, ngồi ngay ngắn đối diện hai người, hung tợn nói:
“Cười đi, cười tiếp đi, cho các huynh cười c.h.ế.t luôn.”
Vầng trăng bán nguyệt treo cao, mặt biển dưới màn đêm lấp lánh ánh bạc. Ngọn lửa trong hố cát đã tắt, mùi mực nướng trên tấm sắt thơm nức mũi, mùi mặn mòi hòa quyện với mùi tỏi thơm lừng hấp dẫn vô cùng.
Thẩm Toại tay chân vụng về cầm xẻng sắt cắt những xúc tu đã nướng sém cạnh. Hai cái xúc tu dài, tám cái xúc tu ngắn, thịt vừa dày vừa dài, xúc ra được ba bát đầy mà trên tấm sắt vẫn còn phủ kín.
“Canh nấu xong rồi đây, đầu mực cho ngươi đấy, không uổng công muội vất vả một chuyến.”
Hàn Tễ múc bát canh đưa cho Hải Châu.
Hải Châu hừ một tiếng, thấy tình hình tốt lên liền thôi không chấp nhặt với hai người họ nữa.
Thẩm Toại bưng hai đĩa mực nướng sắt cho người chèo thuyền, lúc quay lại xách theo bầu rượu, rót ra ba cái chén. Hắn hỏi Hải Châu có uống không:
“Uống ít thôi, ăn đồ đậm vị thế này phải có chút rượu mới đúng điệu, không thì thiếu mất một phần hương vị.”
Hải Châu nhận lấy chén rượu ngửi ngửi, nhấp thử một ngụm thấy cũng được, nàng nâng chén nói:
“Nào, chạm chén cái, chúc chúng ta hành động thành công.”
Chén sứ trắng chạm vào nhau phát ra tiếng “keng” giòn tan. Ực một cái rượu trôi xuống bụng, Hải Châu vừa định húp ngụm canh át mùi rượu thì nghe thấy Thẩm Toại lại cười phá lên như kẻ điên. Nàng liếc mắt nhìn sang, nghiến răng nói:
“Huynh có muốn nghỉ ăn không?”
“Ta không cười muội, chỉ là nghĩ đến chuyện buồn cười thôi.”
Nói cũng như không.
Hàn Tễ đưa tay véo mạnh hắn một cái, nghe hắn rít lên đau đớn mới buông tay, nhai miếng râu mực vừa mềm vừa dai nói:
“Vị ngon đấy, ăn nhiều vào.”
Trên đảo có nhiều tỏi rừng, lúc nướng mực cho thêm nhiều tỏi băm, tỏi cháy thơm lừng quyện với nước sốt thịt mực, hương vị không chê vào đâu được. Thẩm Toại nếm thử không nói gì, hắn nhai tỏi nhắm rượu, thầm nghĩ nếu lão cha hắn ở đây, chỉ ăn tỏi không cũng uống hết cả cân rượu.
Viên xúc tu mực tròn vo, nướng lên rất dai, c.ắ.n ra bên trong lại rất mềm, thịt bọc nước sốt nóng hổi vừa tươi vừa ngọt. Hải Châu ăn nhanh quá c.ắ.n phải lưỡi, nàng hít vào một hơi, không để tâm tiếp tục ăn, chỉ khi uống rượu mới thấy góc lưỡi đau rát.
Sóng biển vỗ vào bờ, có những c.o.n c.ua bò từ dưới nước lên bờ dưới ánh trăng. Hàn Tễ lúc đầu còn thắc mắc chúng bới cát làm gì, mãi đến khi thấy hai con rùa biển từ biển lên bờ đào hố đẻ trứng mới hiểu ra.
“Cua mà cũng ăn trộm trứng rùa biển cơ à, thảo nào mực ở đây to thế.” Hàn Tễ gọi hai người đang cắm cúi ăn, “Các người quay lại nhìn bờ biển đi.”