Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 47: Lời đề nghị của Ngụy thẩm (2)



 

Cố định xong con sao biển cuối cùng, Hải Châu nhảy từ trên bàn xuống, đi ra cửa ngắm nhìn lên tường rồi vỗ vỗ tay phủi bụi hỏi:

“Nãi nãi nhớ cha con à?”

“Nhớ nó làm gì, cái đồ nhẫn tâm ấy.” Tề A Nãi nói giọng vẫn còn giận dỗi, “Nó nhắm mắt xuôi tay là xong nợ, để lại tổ tôn ta dọn dẹp tàn cuộc, nhất là con, tuổi còn nhỏ đã phải chịu khổ, bản thân vẫn là đứa trẻ mà phải làm cha làm nương cho đệ muội.”

Sao tự nhiên lại nói chuyện này? Hải Châu vân vê đầu ngón tay, dựa lưng vào ánh hoàng hôn ngồi trên ngạch cửa bó gối. Hai bà cháu ngồi đối diện nhau cách ba bước chân, nàng mỉm cười nói:

“Con không thấy khổ đâu. Đông Châu và Phong Bình đều lớn cả rồi, không cần con chăm sóc nhiều, ba tỷ đệ chúng con nương tựa vào nhau, hai đứa nhỏ dựa vào con, con cũng dựa vào chúng.”

Cái nhà này không thể thiếu nàng, nàng cũng không thể rời xa Đông Châu và Phong Bình. Nàng tìm thấy sự công nhận và cảm giác được cần đến từ đệ muội, nếu không có lẽ khi chân khỏi nàng đã dong buồm ra khơi tìm một hòn đảo hoang nào đó sống đời phiêu bạt rồi.

Nàng còn nhỏ không hiểu những khúc mắc trong chuyện hôn nhân. Người đời đều nói trưởng tỷ tang mẫu khó mà xuất giá, một là không có nương dạy bảo tính tình quái gở, hai là hay lén lút giúp đỡ nhà ngoại. Nương Hải Châu tuy còn sống nhưng tái giá đi xa, nàng một mình nuôi hai đứa nhỏ, đến tuổi bàn chuyện cưới xin chắc chắn sẽ bị nhà trượng phu kén chọn. Nhưng những lời này Tề A Nãi không nói với Hải Châu, có nói cũng chẳng thay đổi được gì.

“Trưa nay lời con nói với Kim Hoa trong bếp bị nhị thúc con nghe được, nó về bảo ta sang hỏi con xem có phải nó nghe nhầm không.” Tề A Nãi hỏi, “Ngụy thẩm con có ý muốn con về làm con dâu nhà đó à?”

Hải Châu sững người một chút, nhận ra ý bà thì có chút mất kiên nhẫn:

“Con từ chối rồi, con mới mười bốn tuổi nói chuyện cưới xin gì chứ. Nãi nãi đừng nhắc nữa, phiền phức lắm.”

“Kim Hoa và Hải Thuận đều là người tốt, đối xử tốt với ba tỷ đệ con cũng là thật lòng...”

“Thế cũng không thể gán ghép con vào được.” Hải Châu bực bội, “Ngụy thẩm và Trịnh thúc tốt với chúng con con biết, con cũng biết ơn, sau này có cơ hội con sẽ báo đáp là được chứ gì.”

“Ta còn chưa nói hết con đã nhảy dựng lên làm gì? Ta có ép con lấy chồng đâu.” Tề A Nãi vỗ đùi, “Con ngồi xuống cho ta. Ta qua hỏi là sợ con không ưng ý lại sinh ra oán trách bà ấy. Miếng ngon ai chẳng muốn gắp vào bát mình, ai mà chẳng có tư tâm, con đừng vì chút toan tính nhỏ nhặt của bà ấy mà sinh lòng oán hận.”

“Nói sớm thế có phải xong rồi không, nãi nãi cứ phải vòng vo tam quốc.” Hải Châu cạn lời, “Nãi nãi yên tâm đi, con không để bụng chuyện vặt vãnh đâu, không trách Ngụy thẩm đâu mà.”

Tề A Nãi trừng nàng một cái, đứng dậy định về, đi được vài bước lại quay lại dặn:

“Ngay cả người nhà cũng có lúc tư tâm, không ai tốt hoàn toàn mười phân vẹn mười đâu. Con ra ngoài kết giao bằng hữu cũng phải giữ tâm phòng bị, đừng để người ta tính kế.”

“Con biết rồi…”

Hải Châu kéo dài giọng, đóng cửa đi theo nãi nãi ra ngoài, xách thùng cầm lưới định chèo thuyền ra khơi.

“Mặt trời sắp xuống núi rồi con còn ra khơi làm gì? Lát nữa là phải nấu cơm rồi.”

Tề A Nãi đứng bên bờ sông nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con xuống biển bơi vài vòng thôi, nãi nãi về đi.”

Ném neo sắt lên thuyền, Hải Châu cầm mái chèo đẩy mạnh vào bờ, con thuyền nương theo lực trôi ra xa.

Phụ nhân ôm củi về nhà nhìn thấy nàng gọi với:

“Muộn thế này còn ra khơi à?”

“Dạ, đi thả hai mẻ lưới rồi về ngay, không lỡ việc đâu.”

Trên mặt biển có một con thuyền đang trôi, Hải Châu từ xa nhìn thấy cánh buồm điều chỉnh hướng ngược lại. Khi đã khuất tầm mắt mọi người, nàng nhanh nhẹn nhảy xuống biển như một con cá thon dài nhàn nhã bơi lượn dưới nước.

Cá có đường cá, tôm có lối tôm, khi không kiếm ăn chúng chung sống hòa bình trong biển, mỗi loài vui vẻ du ngoạn một phương. Hải Châu đầu tiên bơi theo sau một đàn cá con đuổi bắt không mục đích, ước lượng thời gian gần hết mới ngoi lên mặt nước hít một hơi. Lặn xuống lại bơi tới đáy biển, trêu chọc cặp ốc biển trong bụi rong biển sáng tối chập chờn, chọc ghẹo con hải quỳ đang săn mồi, tìm kiếm con bạch tuộc tiệp màu với đá ngầm... Bạch tuộc hoảng hốt chạy trốn khỏi tảng đá, bơi vào bụi rong biển biến thành màu xanh nâu, chui vào rạn san hô lại chuyển thành màu trắng. Nếu Hải Châu không nhìn chằm chằm vào nó thì đúng là không nhận ra nó trốn ở đâu.

Biển là địa bàn của tôm cá, nói về tốc độ chạy trốn thì người không đuổi kịp chúng, huống hồ là con bạch tuộc trơn tuột, chạy trốn nhanh như con thoi. Hải Châu chỉ có thể nhân lúc nó không chú ý úp trọn túi lưới vào.

Chơi đùa dưới đáy biển một lúc, nàng tránh luồng mực đen con bạch tuộc phun ra rồi bơi lên mặt nước. Lúc nổi lên gặp mười mấy con cá điêu hồng bị sóng đ.á.n.h tới, nàng buộc túi lưới vào thắt lưng khua tay đuổi theo. Đàn cá vừa nãy còn đang nương theo sóng nước, thấy nàng liền lập tức đổi hướng lao v.út xuống đáy biển.

Lại để sổng mất một đàn.

Hải Châu ngoi lên mặt nước vuốt nước biển mặn chát trên mặt, bơi lại mạn thuyền đổ bạch tuộc vào thùng. Nàng cầm ống tre uống mấy ngụm nước, vẫy tay chào con thuyền phía xa rồi xoay người lặn xuống biển lần nữa.

Lần lặn này nàng gặp một con rùa biển lớn. Nàng bơi phía trên nó, đưa tay sờ mai rùa, nó chẳng hề sợ hãi, mục tiêu rõ ràng bơi về phía bãi đá ngầm dưới đáy biển.

Hải Châu quyết định đi theo rùa biển kiếm chác chút gì đó. Nàng giữ khoảng cách bơi theo sau rùa biển, mắt quan sát vùng biển dưới thân. Không ngờ con rùa đột ngột quay đầu lao thẳng vào nàng. Nàng tránh không kịp bị đ.â.m dúi dụi xuống đáy biển.

Con rùa biển không dừng lại, đổi hướng bơi v.út lên mặt biển, tốc độ tăng nhanh đột ngột. Hải Châu đang do dự có nên đuổi theo không thì bỗng nghe thấy tiếng nước biển cuộn trào dữ dội. Nàng quay đầu lại, thấy phía sau bên trái một bóng đen lao tới, thân hình thon dài cỡ người nàng. Nó liếc nhìn nàng một cái rồi quay người đuổi theo hướng con rùa chạy trốn.

Hải Châu bơi ngược lại một đoạn dài rồi mới ngoi lên mặt nước. Chỗ nàng đang đứng cách bờ không xa lắm, vậy mà lại có cá mập xông vào.

Con rùa biển bị cá mập đuổi kịp, không thoát được liền há miệng c.ắ.n vào vây cá. Một rùa một cá mập quẫy đạp tung bọt nước cao đến nửa người trên mặt biển. Hải Châu leo lên thuyền đứng ở mũi thuyền nhìn rõ mồn một cảnh con rùa biển vừa nhắc nhở nàng chạy trốn đang bị cá mập c.ắ.n vào mai.

Hải Châu vớt con bạch tuộc trong thùng ném về phía con cá mập. Bạch tuộc rơi xuống nước bỏ chạy, cá mập ngậm rùa biển định bơi ra vùng biển sâu. Nàng vội vàng ném cả cái thùng xuống rồi ném luôn cả mái chèo gỗ. Mái chèo đập trúng đuôi cá mập, nó đau quá há miệng ra, con rùa thoát được vội vàng lặn mất tăm.

Hải Châu trên người không còn vật gì cũng vội vàng kéo buồm lên chạy trốn. Nàng không kịp phán đoán hướng gió, cánh buồm ngược gió kéo con thuyền lùi xa bờ biển, cũng kéo theo con cá mập đang bám riết không tha.

--

Hết chương 25.