Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 48: Khám bệnh cho nhị thúc (1)



 

Cá mập há to miệng c.ắ.n vào đuôi thuyền. Hải Châu bám vào mạn thuyền rồi xách một mái chèo khác lên vụt mạnh vào nó. Mu bàn tay lướt qua cái mũi nhọn của cá mập, cảm giác thô ráp và ướt lạnh truyền từ tay chạy dọc sống lưng khiến nàng nổi da gà.

Đuôi thuyền đ.á.n.h cá rộng hơn miệng cá mập, nó gặm một cái chỉ được một mồm vụn gỗ mà không thể làm thủng thuyền. Trên đầu lại ăn mấy gậy đau điếng, nó lặn xuống đáy nước ý đồ húc lật thuyền.

Tai vạ đến nơi, Hải Châu vừa căng thẳng vừa hưng phấn, cảm giác kích thích quen thuộc khiến nàng phấn chấn hẳn lên. Nàng chùng chân xuống, nương theo nhịp lắc của thuyền, chực chờ vụt gậy vào bóng đen dưới nước. Loáng một cái, nàng bất ngờ thấy bóng dáng con rùa biển lớn dưới nước. Nó lượn lờ quanh vây cá mập tìm cơ hội c.ắ.n trộm.

Cá mập quay sang c.ắ.n rùa biển, Hải Châu lại vung mái chèo đập vào đuôi nó.

Cá mập quay đầu húc thuyền, rùa biển lại đớp nó một cái.

Làn nước biển trong vắt xuất hiện những vệt m.á.u loang lổ, dần dần trở nên đậm đặc. Cá mập không chiếm được lợi thế, sinh ý muốn rút lui. Sau khi ăn thêm một gậy nữa thì nó lặn sâu xuống đáy biển.

Hải Châu đợi một lúc thấy nó đi thật rồi mới kiệt sức ngồi phệt xuống boong thuyền thở hổn hển. Nghĩ đến tam thúc có thể đã chú ý đến biến cố bên này, nàng vội vàng bò dậy chỉnh lại buồm. Nghe thấy tiếng lạch cạch ở mũi thuyền, nàng nhoài người ra xem thì thấy con rùa biển lớn đang c.ắ.n vào mạn thuyền cố bò lên.

Mai rùa to bằng hai vòng tay ôm của nàng. Hải Châu kéo một cái không lên nổi bèn chìa mái chèo xuống, nhìn quanh trên thuyền nhặt được chiếc áo cũ luồn qua dưới vây rùa, túm lấy tay áo kéo mạnh lôi nó lên thuyền.

Hai vây sau của rùa biển bị c.ắ.n bị thương, vết thương ngâm trong nước biển trắng bệch ra. Lên thuyền nó nằm im trên boong không động đậy. Hải Châu ngồi xổm xuống nói:

“Lão già này, ngươi cũng trượng nghĩa phết đấy chứ. Ta tưởng ngươi chạy thoát thân rồi, không ngờ lại quay lại cứu ta.”

Nàng càng nghĩ càng thấy lạ, lải nhải với con rùa một hồi cuối cùng nói:

“Ngươi về với ta dưỡng thương, khỏi rồi hãy về biển.”

Vệt nắng chiều cuối cùng chìm xuống biển, gió biển mạnh dần, đẩy con thuyền đầy vết tích loang lổ về phía bờ. Tề lão tam đuổi theo một mạch, nhìn thấy cánh buồm quen thuộc thì sức lực như bị rút cạn, chân mềm nhũn suýt ngã xuống biển.

“Tam thúc.” Hải Châu chột dạ gọi một tiếng. Nhìn những vết c.ắ.n trên mũi và đuôi thuyền, nàng biết không giấu được nên thành thật khai báo: “Gặp một con cá mập, nó đuổi g.i.ế.c con, con được rùa biển cứu.”

“Là cá mập thật à?” Tề lão tam ẩn ẩn hưng phấn. Lúc thấy bên này có biến, hắn lờ mờ nhìn thấy dáng cá mập nhảy lên khỏi mặt nước, “Con có bị thương không?”

“Không, ân nhân cứu mạng của con bị thương.”

Biết nàng không sao, Tề lão tam hào hứng nói:

“Con kể cho ta nghe xem nào, cá mập trông thế nào?”

Hải Châu: ...

Nàng kể vắn tắt vài câu, chỉ vào mũi thuyền, năn nỉ tam thúc giữ bí mật giúp:

“Tam thúc, về có ai hỏi cứ bảo thuyền va vào đá ngầm nhé. Nhất định đừng để nãi nãi biết con gặp cá mập, để bà lo lắng đề phòng thì chớ, hai thúc cháu ta còn phải nghe bà thở ngắn than dài, khéo lại cấm chúng ta ra khơi luôn đấy.”

Tề lão tam tuổi không lớn lắm, cũng thích những chuyện mạo hiểm kích thích. Thấy Hải Châu bình an vô sự, hắn đồng ý giữ bí mật cho nàng, chỉ dặn dò sau này hạn chế xuống biển.

Hải Châu lúc này ngoan ngoãn vô cùng, hắn nói gì nàng cũng gật đầu lia lịa.

Về thôn, t.h.ả.m trạng của con thuyền quả nhiên thu hút sự chú ý của mọi người. Hải Châu đã sớm soạn sẵn kịch bản trong đầu:

“Lúc xuống biển con quên thu buồm, gió thổi thuyền va vào đá ngầm. Con rùa biển này cũng xui xẻo, đi ngang qua bị đ.â.m trúng vây sau.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con rùa này không nhỏ đâu, xem ra sống được khá lâu rồi. Con đừng động vào nó, để nó dưỡng thương xong thì thả về biển.” Một ông lão trong thôn nói, “Rùa biển sống lâu có linh tính đấy. Hồi trẻ ta ra khơi bị lật thuyền, rơi xuống biển cũng được một con rùa cứu, con đó còn to hơn con này.”

Hải Châu vâng dạ rối rít. Nàng nhờ tam thúc bê rùa vào trong sân:

“Để vào cái chậu ấy, con chèo thuyền của thúc ra biển xách hai thùng nước về.”

“Con đi thay quần áo đi, để ta làm cho.”

Tề lão tam sải bước đi ra ngoài.

Đông Châu và Phong Bình chưa từng thấy con rùa nào to thế này. Hai đứa ngồi xổm bên cạnh chậu, cẩn thận sờ mai rùa. Thấy nó không có ý định c.ắ.n người, những ngón tay mập mạp ngắn ngủn mới từ từ mò mẫm lên đầu nó.

“Hì hì, hoa văn trên đầu nó giống rắn biển quá.” Đông Châu cười, “Hơi xấu.”

“Biết đâu nó nhìn muội cũng thấy xấu đấy. Lại đây, đừng quấy rầy nó nữa.” Hải Châu nói vọng qua tường đá, “Đông Châu đi vo gạo nấu cơm đi, ăn sớm một chút, đợi tối triều rút chúng ta đi bắt tôm cá cho rùa ăn.”

Về phần con thuyền đ.á.n.h cá, Hải Châu thay quần áo xong ra kiểm tra một lượt. Boong thuyền không nứt, vài vết răng c.ắ.n cũng chẳng ảnh hưởng gì nên nàng không định sửa. Mái chèo bị mất, nàng đi hỏi quanh thôn, tìm được một cái ở nhà ngũ đường thúc dùng tạm.

Sợ cá mập thù dai tìm đến trả thù, Hải Châu năm ngày liền không dám xuống biển. Mỗi ngày nàng cùng Tề lão tam chèo thuyền thả lưới ở bờ biển kiếm chút tôm cá, khi triều rút lại cùng dân làng đi bắt hải sản, thu hoạch mỗi ngày vừa đủ cho ba người một rùa ăn.

Nàng ở nhà sống những ngày tháng nhàn nhã thú vị, suýt nữa quên mất Hàn Tễ và Thẩm Toại. Hai người họ tay xách nách mang một đống đồ tìm đến.

“Muội t.ử, Lục ca của muội thăng chức rồi, sau này muội thuộc quyền bảo kê của ta.” Thẩm Toại vỗ n.g.ự.c nói. Qua một thời gian hắn cũng đã bình tĩnh lại, lần này đến chủ yếu để cảm ơn Hải Châu, “Người ngoài không biết chứ trong lòng ta rõ mười mươi, nếu không có muội thì ta và Tễ huynh khó mà thành sự được. Không nói nhiều lời sáo rỗng, sau này muội là muội muội ruột của ta, chuyện của muội cũng là chuyện của ta.”

Hàn Tễ đưa chiếc hộp đựng năm mươi lượng vàng qua:

“Quan phủ thưởng ba trăm lượng bạc, ta và Lục ca mỗi người lấy một trăm lượng bày tỏ tâm ý. Năm trăm lượng bạc nặng quá, ta tự chủ trương đổi thành vàng cho muội.”

Đưa hộp qua, hắn cười hỏi:

“Không ít chứ?”

Hải Châu mở hộp ra, màu vàng óng ánh ch.ói lóa cả mắt. Nàng cười không khép được miệng, ôm c.h.ặ.t chiếc hộp nói:

“Không ít, không ít đâu.”

“Không ít là được rồi. Chỗ này là chút quà ta bảo quản gia chuẩn bị thêm, đều là đồ dùng được, muội nhận lấy đi.”

Hàn Tễ mở một chiếc rương gỗ chương cao hai thước, bên trong toàn là d.ư.ợ.c liệu. Những loại như táo đỏ, kỷ t.ử thì thường gặp, còn lại là những thứ không gọi nổi tên.

Hải Châu nhìn rương d.ư.ợ.c liệu đầy ắp mà trầm tư, nàng phải ốm bao nhiêu trận mới dùng hết chỗ này đây?

Hàn Tễ hơi ngượng ngùng, thấy nàng không hiểu ý mình đành nói toạc ra:

“Ta có xem qua mấy cuốn y thư, con gái hay tiếp xúc với nước dễ bị hàn lạnh. Chỗ này đều là d.ư.ợ.c liệu ôn bổ, mỗi ngày muội hầm một liễn canh gà, canh bồ câu gì đó, cho thêm nhiều d.ư.ợ.c liệu vào hầm cùng.”

Hải Châu hiểu ra, chợt nhớ đến kinh nguyệt của mình đã ba tháng nay chưa thấy đâu.

“Đại phu trong phủ huynh có đến không?”

Nàng hỏi.