“Vâng, mấy hôm trước ta mới hỏi thăm một câu, thúc ấy đã không cho hỏi, bảo ta là chất nữ chứ không phải lão nương của thúc ấy.”
Hải Châu nói nửa thật nửa giả.
“Cái tên đần này.”
Ngụy Kim Hoa cười mắng một câu rồi thôi không nhắc nữa. Bà không phải người thích lo chuyện bao đồng, biết Châu nữ đã có người trong lòng thì bà cũng dập tắt ý định mai mối, cưới một cô nương trong lòng có người khác về không yên ổn được.
Trận mưa này rả rích suốt năm ngày, cuốn trôi đi chút hơi ấm dễ chịu. Gió lạnh quét qua mặt biển, chỉ trong một đêm cỏ ven sông đã úa vàng héo rũ.
Nhiệt độ thay đổi quá nhanh, cả Hải Châu và Phong Bình đều bị cảm lạnh. Hai người cuộn tròn trong chăn ho khù khụ, mặc cả áo bông quần bông vẫn thấy rét run.
Trời tạnh Hải Châu cũng không xuống biển nữa. Cá ăn hàng ngày do Tề lão tam mang sang, thịt thà trứng gà cũng là hắn đi bến tàu làm việc tiện thể mua về.
Chuyện đi rừng đước c.h.ặ.t củi cũng tự nhiên mà hoãn lại.
“Hải Châu? Đông Châu, tỷ ngươi có nhà không? Nhà có khách này.”
Ngụy Kim Hoa dẫn hai người vào sân.
“Đông Châu, còn nhận ra ta không?”
Thẩm nhị tẩu cười hỏi.
“Có!” Đông Châu gọi vọng vào nhà: “Tỷ ơi, Thẩm nhị ca và Thẩm nhị tẩu đến chơi.”
Hải Châu đã mặc xong quần áo mở cửa ra. Mấy ngày nay nàng ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, tuy ốm nhưng sắc mặt lại hồng hào hơn hẳn.
“Nhị ca, nhị tẩu, sao hai người lại tới đây?” Nàng nhìn ra ngoài sân, “Thẩm Lục ca cũng đến sao?”
“Đệ ấy không đến, đi diệt cướp rồi, bọn ta đến thăm muội.” Thẩm nhị tẩu cảm ơn Ngụy Kim Hoa, “Bọn ta đến bến tàu Hồi An, vừa khéo gặp người trong thôn muội nên đi nhờ thuyền nhà bà ấy về đây.”
“Đưa người đến nơi rồi, ta về đây.”
Ngụy Kim Hoa đi ra ngoài.
Hải Châu mở cửa mời khách vào nhà:
“Đông Châu, đun hai bát nước ấm lên đây.”
Nhà đá xây kín, gió lạnh không lùa vào được, ngồi trong nhà mặc chiếc áo bông mỏng cũng không thấy lạnh. Thẩm nhị tẩu cởi mũ và áo khoác bông to sụ ra, nói:
“Sắp tết rồi, ta và nhị ca muội qua thăm muội chút. Muội cứu chàng ấy, không thể cứ nói mồm cảm ơn mãi được. Nếu không phải trời lạnh quá, ta đã đưa cả hai đứa cháu trai sang đây rồi.”
Hải Châu bị thái độ trịnh trọng này làm cho bối rối, nàng gãi đầu ngượng ngùng nói:
“Chuyện qua lâu rồi mà, đừng nhắc lại nữa.”
“Sao lại không nhắc, ta nhớ cả đời đấy chứ. Với muội là chuyện nhỏ, nhưng ta suýt nữa thành quả phụ, với ta là chuyện tày đình.”
Thẩm nhị tẩu nói nghiêm túc, nàng đẩy cái tay nải và cái rương trên bàn về phía Hải Châu,
“Đây là chút quà ta và nhị ca muội chuẩn bị, đều là đồ dùng được cả, muội đừng ngại, bọn ta bày tỏ chút lòng thành cho nhẹ lòng.”
“Phải đấy, chút đồ này sao sánh được với mạng của ta.”
Thẩm Hoài nói.
“Được rồi, muội nhận là được chứ gì. Hai người cứ coi như đến thăm người thân đi, trưa nay ở lại đây ăn cơm nhé.”
Hải Châu phấn chấn tinh thần, hớn hở đi nấu cơm. Vui vẻ lên cái là thấy bệnh tình cũng đỡ hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con gà mua hôm qua chưa làm thịt, thịt heo cũng có sẵn. Hải Châu bảo Đông Châu ra ngoài hỏi xem nhà ai có đậu hũ thì mua một bìa.
Bếp lò nhóm lửa đun nước, Hải Châu lùa gà ra ngoài sân làm thịt. Gió biển lạnh buốt thổi thốc vào từ đường sông, gió mang theo hơi ẩm nặng nề, ngồi ngoài trời một lúc là tóc đọng đầy bọt nước.
Phong Bình đang chơi bên ngoài nghe nói nhà có khách liền chạy chậm về. Thấy đại tỷ đang làm gà, cậu bé ghé sát hỏi nhỏ:
“Tỷ ơi, ai đến thế?”
Ánh mắt mong chờ nhìn vào trong sân.
“Là Thẩm nhị ca và Thẩm nhị tẩu, đệ còn nhớ không? Là caca và tẩu t.ử của Thẩm Lục ca ấy, chúng ta từng ăn cơm ở nhà họ rồi.”
Phong Bình thất vọng “vâng” một tiếng, đi vào sân chào khách.
Con gà lông trắng đã nằm im. Hải Châu xách gà vào nhà, thuận tay đóng cửa lại cho ấm.
Thẩm nhị tẩu lấy đồ ăn cho Phong Bình, rồi đi ra hỏi:
“Hải Châu, có gì cần ta giúp không?”
“Không nhiều đồ ăn đâu, một mình muội làm được, nhị tẩu cứ ngồi nghỉ đi.”
Nước sôi dội lên mình gà, hơi nước trắng xóa bốc lên mang theo mùi hôi của lông gà ướt, Hải Châu đưa tay lên che mũi.
Thẩm nhị tẩu xuất thân nhà giàu, gả vào nhà họ Thẩm càng chưa từng phải động tay vào việc bếp núc, nàng quả thực không thạo việc này.
“Vậy ta ra ngoài đi dạo chút, ta chưa từng đến làng chài bao giờ. Để Phong Bình dẫn đường cho bọn ta nhé.”
Nàng nói.
Thẩm Hoài dắt Phong Bình đi ra. Thằng bé này có da có thịt, tay mềm mại, quần áo sạch sẽ, tóc tai gọn gàng, Hải Châu nuôi đệ đệ khéo thật. Ra cửa gặp Đông Châu bưng bát đậu hũ về, nha đầu này gặp người là cười, miệng lại ngọt đúng là lanh lợi.
“Hải Châu giỏi thật đấy.”
Hắn nói.
Thẩm nhị tẩu tán đồng. Đặt nàng vào hoàn cảnh của Hải Châu, nàng không thể nào vừa kiếm tiền nuôi gia đình vừa dạy dỗ được hai đứa đệ muội nhỏ ngoan ngoãn thế này.
Trời lạnh, trong thôn vắng người qua lại. Phu thê Thẩm nhị tẩu dắt Phong Bình đi một vòng quanh thôn, bị gió lạnh thổi cho chảy nước mũi mới quay về.
Lúc này trong bếp đã thơm nức mùi thức ăn. Gà hầm trong nồi đất, canh đậu hũ rong biển sôi sùng sục trong chảo sắt. Hải Châu ngồi xổm bên rãnh nước đ.á.n.h vảy cá, nghe tiếng bước chân đi vào, nàng ngẩng đầu hỏi:
“Thôn chúng ta thế nào?”
“Nhiều người ở phết nhỉ.” Thẩm Hoài nói, “Đều cùng một tộc à?”
“Gần như thế, cũng có người nơi khác đến, nhưng thành hôn với người trong tộc thì cũng coi như người một nhà.”
Hải Châu bảo Phong Bình vào bếp nhóm lửa, ngồi cạnh bếp sưởi ấm cho bớt lạnh.
Thẩm nhị tẩu thấy con cá dẹt dưới d.a.o của Hải Châu vẫn còn quẫy đuôi, không khỏi hỏi:
“Bọn ta đến chơi mà muội còn ra biển bắt cá à?”
“Ngay sông trước cửa nhà thôi ạ, chèo thuyền ra quăng một mẻ lưới là có cá ngay. Ở bờ sông ăn cá tiện lắm, có điều cá sông thịt thô hơn cá biển, xương cũng nhiều hơn.”
Hải Châu múc gáo nước rửa sạch cá, mang vào bếp khía hai đường trên bụng cá rồi ướp rượu.
Múc canh đậu hũ rong biển ra bát để ở nồi sau giữ ấm, rửa sạch chảo rồi đổ dầu vào. Dầu nóng cho hoa tiêu vào, hoa tiêu nổ lách tách trong dầu, Đông Châu và Phong Bình vội bịt mũi chạy ra ngoài.
--
Hết chương 33.