Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 64: Đón người lên trấn (1)



 

Hải Châu cười ha ha, mùi hương cay nồng xộc lên mũi khiến cái mũi đang tắc thông ngay tức khắc. Nàng bưng thịt heo đã ướp gừng băm và nước tương đổ vào nồi xào nhanh tay. Thịt heo đổi màu thì cho mộc nhĩ đã ngâm nở vào, cuối cùng rắc muối nêm nếm.

Đông Châu bịt mũi rón rén bước vào không thấy mùi hắc nữa, nàng mới ngồi lại trước bếp nhóm lửa.

Người cầm muôi người nhóm lửa bao giờ cũng được nếm thức ăn trước. Hải Châu dùng xẻng múc hai miếng thịt, nàng ăn một miếng đút cho Đông Châu một miếng:

“Vị thế nào?”

Thịt kho đậm đà quyện với mùi thơm đặc trưng của hoa tiêu, Đông Châu lè lưỡi:

“Ngon lắm.”

Hải Châu bốc nắm hành lá rắc vào, đảo qua vài cái rồi múc ra đĩa rồi múc nửa gáo nước đổ vào rửa nồi.

“Tỷ, vẫn để lửa lớn sao?”

“Lửa vừa thôi, ta chiên cá.”

Chảo dầu nóng già, rắc chút muối để da cá không dính chảo, cá hai mặt vàng rộm. Hải Châu nhìn Đông Châu hai lần:

“Có muốn ra ngoài không? Ta cho hoa tiêu vào đấy.”

Đông Châu không chịu nổi cái mùi hắc nồng đó, thêm củi vào bếp rồi chạy biến ra ngoài. Chân trước nàng vừa bước ra, mùi hoa tiêu sặc sụa đã bay ra ngoài. Thẩm nhị tẩu hắt hơi liên tục, mãi đến khi đậy nắp vung lại mới thôi.

“Hải Châu, muội nấu món gì thế?” Nàng đứng ngoài cửa bếp hỏi, “Hay là chúng ta chèo thuyền ra bến tàu ăn cơm đi?”

“Cá sông tanh, phải xào đậm đà mới át được mùi.” Hải Châu thái miếng đậu hũ còn thừa lúc nấu canh, trần qua giá đỗ tương nói: “Một chén trà nhỏ nữa là ăn cơm được rồi.”

Cá trong nồi đã ngấm gia vị, đậu hũ và giá đỗ cùng đổ vào nước canh, sôi hai dạo là được. Nàng bị cảm muốn ăn đồ đậm vị lại bẻ thêm ít hoa tiêu thả lên cá, rắc hành thái rồi rưới dầu nóng lên. Tiếng xèo xèo vang lên, Đông Châu mới bước vào lại bị sặc chạy ra.

“Chỉ còn giá đỗ và một đĩa rau xanh thôi, không cần muội nhóm lửa nữa đâu, đi dọn bàn ăn đi.”

Hải Châu bật cười.

Nồi xào rửa sạch tiếp tục đun nước, có canh gà rất hợp ăn b.ún gạo, nàng định đợi mọi người ăn gần xong sẽ nấu b.ún.

Măng khô hầm gà, mộc nhĩ xào thịt, cá kho đậu hũ ớt đỏ, giá đỗ xào và một đĩa rau cải ngồng xào. Năm người năm món mặn, một món canh, bưng lên bàn vẫn còn nóng hổi.

“Món cá này hơi tê lưỡi đấy, mọi người nếm thử xem, không quen thì ăn món khác.” Hải Châu gắp miếng thịt bụng cá cho Phong Bình, múc cho cậu bé bát canh để bên cạnh, “Nhị ca nhị tẩu, hai người muốn ăn gì cứ tự nhiên nhé.”

Không cần nàng nói, phu thê Thẩm Hoài đã động đũa. Thẩm Hoài gắp miếng cá nếm thử, mới ăn một miếng đã vội vàng húp canh nhưng đầu lưỡi vẫn tê rần, trong miệng như có pháo nổ.

Thẩm nhị tẩu thấy thế, đũa đang vươn ra liền đổi hướng khác.

Hải Châu ăn lại thấy rất đã, đậu hũ và giá đỗ hầm cùng cá đều rất ngon miệng. Nàng ăn một miếng rồi húp ngụm canh gà, môi tê rần như bị kiến c.ắ.n, người nóng bừng, ch.óp mũi lấm tấm mồ hôi.

“Đại tỷ, đệ muốn ăn nữa.” Phong Bình lên tiếng, “Ăn cá, đậu hũ cũng ăn, cả giá đỗ nữa.”

Đã ăn món đậm vị rồi, quay lại ăn gà hầm lại thấy nhạt nhẽo. Đĩa mộc nhĩ xào thịt đã thấy đáy, đũa của Thẩm Hoài lại vươn về phía nồi cá kho còn gắp miếng đậu hũ cho vợ nếm thử.

“Cái vị này tê lưỡi chịu không nổi, mà không ăn lại thấy thèm.” Thẩm nhị tẩu vừa ăn giá đỗ tê cay vừa ăn rau xanh xào rất ngon lành, nàng ấy hỏi Hải Châu đây là món ăn vùng nào, “Hay là muội tự nghĩ ra?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hải Châu lại lôi cuốn thực đơn lấy từ chỗ Hàn Tễ ra làm bia đỡ đạn:

“Chắc là cách ăn của người phương Bắc. Người phương Bắc ăn nhiều thịt, thịt heo, thịt dê, thịt ngỗng, thịt vịt, mùi gây nồng nên phải dùng gia vị mạnh để khử mùi.”

“Cách làm hai món này muội chép lại cho ta một bản, về ta bảo đầu bếp làm, trời lạnh ăn món này ấm người lắm.”

Thẩm Hoài nói.

Hải Châu ném thẳng cuốn thực đơn cho hắn:

“Ta không biết chữ, trong nhà cũng không có giấy mực, nhị ca đọc nhiều lần rồi học thuộc lòng đi.”

Đông Châu đang rửa bát, Phong Bình cũng ra giúp một tay. Hải Châu thay chiếc áo bông ám mùi khói dầu, ngồi xuống bên cạnh Thẩm nhị tẩu hỏi:

“Lục ca đi diệt cướp rồi sao?”

“Haizz, ta và nhị ca muội đến đây cũng vì chuyện này.” Thẩm nhị tẩu hạ thấp giọng, “Mấy ngày trước, một làng chài phía đông bến tàu Vĩnh Ninh bị cướp tấn công. Cả làng già trẻ lớn bé hơn trăm người chỉ còn sống sót hai đứa trẻ. Tiểu Lục và Hàn Tễ nhận được tin liền dẫn quân ra biển diệt cướp. Trước khi đi đệ ấy dặn người nhà đến đón các muội lên trấn ở, sợ người hầu trong nhà lạ mặt các muội không tin tưởng nên ta và nhị ca bàn nhau đích thân qua đây một chuyến.”

Hải Châu xoa mặt, vừa cảm động vì sự quan tâm của họ, vừa lo lắng cho t.h.ả.m kịch ở làng chài kia. Nàng đ.ấ.m mạnh vào đầu gối c.h.ử.i:

“Lũ súc sinh đáng c.h.é.m ngàn đao, đang yên đang lành đi tàn sát cả làng làm gì! Hơn trăm mạng người mà chúng cũng ra tay được. Là trả thù hay cướp của?”

“Ai mà biết được, hai đứa trẻ kia sợ đến ngây dại rồi, nói chẳng nên lời.”

Thẩm nhị tẩu than thở.

“Tâm tư bọn cướp ai mà đoán được, có khi chẳng phải vì tiền, lên bờ g.i.ế.c người cốt để khiêu khích quan phủ thôi.” Thẩm Hoài nói, “Ba tỷ đệ các muội thu dọn đồ đạc đi, mai theo chúng ta về Vĩnh Ninh. Giờ trời lạnh cũng chẳng ra khơi đ.á.n.h cá được, nhà ta có phòng trống, các muội cứ ở đó đến khi trời ấm xuân về hẵng quay lại.”

“Sắp tết nhất đến nơi rồi, phiền phức quá.”

Hải Châu theo bản năng từ chối.

“Sợ phiền thì chúng ta đã chẳng đến, đừng nói lời khách sáo làm tổn thương người ta.” Thẩm nhị tẩu vỗ vai nàng một cái, “Chưa nói đến chuyện muội cứu nhị ca muội, chỉ riêng giao tình giữa muội và Tiểu Lục, đến ở nửa năm cũng chẳng có gì quá đáng.”

“Tỷ, bát rửa xong rồi, muội và Phong Bình đi tìm tam thúc chơi nhé.”

Đông Châu nói, không đợi trả lời đã dắt Phong Bình đi mất.

Hải Châu được nhắc nhở, sực nhớ ra nàng còn có một bà nội già, hai người chú và một đứa em họ nhỏ, bầu đoàn thê t.ử kéo nhau đi quá phiền phức.

“Để muội nghĩ đã.” Hải Châu chống cằm, “Tin tức làng chài bị tàn sát vẫn đang bị giấu kín phải không?”

“Không giấu được đâu, tại trời lạnh ít người ra ngoài, chứ không tin tức đã truyền đến đây từ hai hôm trước rồi.”

Hải Châu tính toán trong lòng rồi hỏi:

“Quan binh đều đi diệt cướp rồi, liệu còn bọn cướp nào lên bờ g.i.ế.c người nữa không?”

“Càng lúc này càng loạn, những kẻ cùng hung cực ác mới thừa nước đục thả câu. Thấy m.á.u là đỏ mắt, có kẻ làm gương thì ắt có kẻ bắt chước theo sau.”

Thẩm Hoài nói.

“Vậy được, để muội đi bảo nãi nãi và tam thúc thu dọn đồ đạc.”