Có Thẩm Hoài đi cùng, quản sự trên thuyền sắp xếp cho họ ba gian khoang ở hạng sang. Suốt dọc đường gió không lọt vào, nói cười vui vẻ nửa ngày đã trôi qua.
Lúc trên thuyền Hải Châu đã bàn với Thẩm Hoài chuyện thuê nhà ở bên ngoài. Vừa xuống bến hắn liền phái người đi hỏi thăm, chưa đầy nửa canh giờ đã thuê được hai cái tiểu viện liền kề nhau nằm ngay con phố phía sau Thẩm gia, an ninh rất tốt.
Hải Châu chuyển hành lý vào rồi gọi Ngụy Kim Hoa và Tề lão tam đi mua đồ dùng hàng ngày. Trong nhà có nồi có bếp nhưng không có củi, củi phải mua, dầu muối tương giấm không thể thiếu, hoa tiêu, hồ tiêu, bát giác, quế và các loại hương liệu hầm thịt cũng phải sắm. Hải Châu mang theo ít đồ nên phải mua nhiều thứ, vào cửa hàng đồ gốm cứ như đi nhập hàng: bát ăn cơm, đĩa xào rau, tô đựng canh, liễn hầm thịt, cứ thấy ưng là mua. Tề lão tam cản cũng không được.
“Chúng ta chỉ ở một tháng thôi, dùng tạm bợ là được rồi.” Tề lão tam đeo cái sọt tre to tướng đi theo sau khuyên can, “Mua nhiều chậu gỗ thế làm gì? Người một cái, rùa một cái chẳng phải đủ rồi sao?”
“Rửa rau, rửa mặt rửa chân, tắm rửa, rùa ngâm tắm.”
Hải Châu đang hăng say mua sắm, cứ thế mà mua.
“Rửa mặt rửa chân hai cái là đủ dùng rồi.”
Hải Châu bỏ ngoài tai lời hắn cứ thế mà làm.
Mua cả đống đồ, trả tiền xong không xách nổi về, Hải Châu phải ra bến tàu thuê cửu vạn chở về. Sau đó nàng đuổi khéo Tề lão tam lắm mồm về trước còn mình thì thong dong dạo phố.
Về phần Ngụy Kim Hoa, thấy Hải Châu tiêu tiền như nước thì xót ruột quá đã về trước từ lâu.
Do ảnh hưởng của vụ t.h.ả.m sát ở làng chài, những người có tiền có quan hệ đều chuyển đến Vĩnh Ninh lánh nạn lại thêm sắp đến tết, đường phố náo nhiệt lạ thường, người bán hàng rong rao hàng cười đến méo cả miệng.
Hải Châu dạo từ chợ cá sang phố dài, cắt hai cân thịt, mua mười cân gạo năm cân bột, chọn một lò bánh hoa tươi mới nướng rồi về dẫn Đông Châu và Phong Bình đến Thẩm gia bái phỏng.
“Cái con bé này, đến thì đến thôi còn mang quà cáp làm gì. Bánh hoa tươi đầu bếp trong nhà cũng biết làm, lần sau đừng tiêu tiền hoang phí thế, tích cóp được chút tiền đâu có dễ.”
Thẩm mẫu kéo tay Hải Châu nhìn từ đầu đến chân. Bà rất quý cô bé vừa cứu nhi t.ử mình lại biết cư xử chừng mực này,
“Béo lên rồi, cũng cao hơn nữa, xem ra không ngược đãi bản thân. Ta cứ lo con để tâm nhiều chuyện quá áp lực đè nặng lên người.”
“Con sẽ không ngược đãi bản thân đâu, bá nương cứ yên tâm. Vốn định trước tết đến chúc tết người, ai ngờ xảy ra chuyện này lại phiền nhị ca nhị tẩu phải đi một chuyến.” Hải Châu chân thành nói, “Biết mọi người còn nhớ thương ba huynh muội chúng con, trong lòng con cảm động lắm. Không cho con mang chút quà thì con không bước nổi chân vào cửa đâu.”
Lời nói thật hay giả, có xuất phát từ thật tâm hay không, Thẩm mẫu phân biệt được ngay. Bà cười vỗ vỗ tay Hải Châu nói:
“Sau này năng đến nhà chơi, nhà ta đông tiểu hài t.ử, để chúng nó dẫn các con đi chơi.”
Hải Châu kể mấy chuyện thú vị cho bà ấy nghe. Khi trời ngả về chiều, nàng xin phép ra về:
“Hôm nào con mang ông bạn già của con đến chơi, cho người xem nó một chút.”
“Được, nhà con còn có người đang đợi, ta không giữ các con ăn cơm nữa.”
Hải Châu dắt Đông Châu và Phong Bình ra khỏi Thẩm gia, đi xa rồi nàng mới xoa xoa má, một canh giờ mà cười bằng cả mười ngày cộng lại.
Tề A Nãi ở nhà đã nấu cơm xong. Bà dùng chảo sắt không quen, thịt thái sợi xào bị cháy, cháo nấu quá đặc. Đông Châu và Phong Bình miệng ăn quen đồ ngon, ăn chưa hết bát cơm đã kêu no.
Hải Châu cũng không ép mình, ăn không vào thì thôi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bọn con ăn nhiều đồ ăn vặt ở nhà họ Thẩm rồi, không đói đâu.”
“Hải Châu?” Trịnh Hải Thuận gọi cửa, “Là ta, mở cửa chút.”
Ông ấy sang tìm Tề lão tam bàn chuyện tìm việc kiếm chút tiền, không cầu nhiều, đủ sống qua ngày là được.
“Ta định ra bến tàu bốc vác, chỉ cần có sức là được, không phải tốn công giao tiếp với người ta.”
Tề lão tam nói. Hắn làm ở ruộng muối bốn năm năm giống như đi tù, người tiếp xúc quanh đi quẩn lại chỉ có mấy người đó. Năm tháng trôi qua, nghĩ đến việc giao tiếp với người lạ là hắn ngại, chỉ có trước mặt người nhà mới nói nhiều một chút.
“Thế ta cũng đi thử xem, sáng mai hai chúng ta cùng đi.”
Đến nơi xa lạ, Trịnh Hải Thuận cũng chưa quen, ra ngoài muốn có người đi cùng cho đỡ buồn.
“Được.”
Chuyện đã quyết xong, Trịnh Hải Thuận ra về. Hải Châu khóa cửa giục Phong Bình và Đông Châu rửa ráy đi ngủ.
“Ngủ sớm đi, mai dậy sớm một chút, ta đưa các đệ muội ra phố ăn sáng.”
Tiện thể nàng cũng đi xem có tìm được nghề gì kiếm tiền không.
Tề A Nãi và Tề lão tam không muốn ra ngoài tốn tiền ăn sáng, Hải Châu bèn dắt Triều Bình đi theo. Nàng và Đông Châu mỗi người dắt một đứa, đi ra chợ sớm vào một quán ăn.
Tiểu nhị mặc áo vải thô giữa trời lạnh mà mồ hôi nhễ nhại, chạy ra chạy vào vừa bưng bê vừa lau bàn dọn bát. Thấy Hải Châu bước vào, hắn vội gọi:
“Cô nương vào đây, muốn ăn gì nào?”
Từ cửa đi đến bàn ăn, Hải Châu thấy trên bàn thực khách có hoành thánh, cháo đường, b.ún hải sản, cháo hàu, hàu chiên trứng, rau luộc, thịt hấp, cá hấp. Nàng đói cả đêm nhìn cái gì cũng muốn ăn, hỏi:
“Thịt hấp có những gì?... Vậy cho bốn cái chân vịt, một bát sườn hấp. Cơm thì cho một phần há cảo tôm, một bát hoành thánh, một phần b.ún hải sản, một phần bánh củ cải, thêm một bát cháo đường nữa.”
Nhân lúc tiểu nhị bưng cơm lên, nàng hỏi quán có tuyển người rửa bát quét dọn hay chạy bàn không:
“Ta có một người thẩm, bà ấy nhanh nhẹn lắm, người cũng thật thà không gây chuyện.”
Cuối năm đang bận rộn nên quán ăn quả thực hơi thiếu người. Tiểu nhị đi hỏi chưởng quầy, lúc mang thức ăn lên liền bảo Hải Châu mai đưa người đến thử việc hai ngày:
“Bên ta bán đồ ăn sáng, bận nhất là nửa ngày thôi, nửa ngày hai mươi văn, bao một bữa cơm.”
Hải Châu đồng ý. Ăn xong đưa Triều Bình về tiện thể dẫn Ngụy Kim Hoa đến. Chưởng quầy nói chuyện vài câu với bà ấy rồi giữ lại làm luôn.
Hải Châu dắt Đông Châu và Phong Bình tiếp tục đi dạo. Người đi chợ sớm đã vãn, người bán hàng rong quang gánh kĩu kịt đi tới. Chợ cá cũng náo nhiệt, buổi sáng bán cá mặn và đồ khô, sau khi triều rút và chạng vạng thuyền về mới có đồ tươi sống.
Hải Châu kéo lại áo bông trên người, đứng cạnh bà lão bán hàu chiên trứng nhìn một lát. Món này giá rẻ lại chắc bụng, người mua không đắn đo giá cả, thường mua bốn cái sáu cái một lúc. Nàng tính toán, bán đồ ăn vặt kiểu này kiếm tiền lẻ nhưng tích tiểu thành đại cũng khá khẩm.
Hải Châu cũng nảy ra ý định bày sạp bán đồ ăn vặt. Cả người nàng chỉ có hai thứ tài nghệ đáng kể, một là lặn biển hai là nấu nướng cũng tàm tạm.