Hải Châu không chần chừ nữa, nàng rảo bước sang nhà nhị thúc nói một tiếng, ra khỏi đó liền đi tìm thôn trưởng, bảo ông nói cho người trong thôn biết để mọi người đề phòng.
Thôn trưởng nghe tin thì hoảng hốt vội vàng đi tìm các bô lão trong tộc bàn bạc.
Hải Châu lại sang nhà Ngụy Kim Hoa:
“Trịnh thúc, Ngụy thẩm, hai người có muốn đi Vĩnh Ninh cùng ta không? Ta sang đó mượn danh nghĩa Thẩm gia thuê nhà ở bên ngoài. Nếu hai người đi cùng, chúng ta thuê hai cái sân liền kề nhau.”
Chuyển đi nơi khác ở thì tốn kém lắm, Ngụy Kim Hoa do dự:
“Chưa chắc bọn cướp đã đến đâu.”
“Đến là mất mạng đấy. Bà thu dọn đồ đạc đi, ta gọi người khiêng thuyền dưới sông về khóa trong nhà, mai đi cùng Hải Châu.”
Trịnh Hải Thuận lên tiếng. Còn sống mới có tiền tiêu, giờ không phải lúc keo kiệt, ông không dám đ.á.n.h cược.
“Mai còn phải chèo thuyền ra bến tàu, đừng cất thuyền vào vội, ra bến tàu gửi thuyền mất chút tiền là được.”
Hải Châu ngăn ông ấy lại.
Dặn dò xong xuôi, nàng về nhà thu dọn đồ đạc. Năm mươi lượng vàng chôn dưới chum gạo được đào lên mang theo, quần áo chỉ mang đơn giản hai bộ dày hai bộ mỏng.
“À đúng rồi, nhị tẩu, Lục ca trước đây có đưa một cô nương tên Châu Nữ đến thôn này, hai người biết chứ?”
Hải Châu hỏi.
Thẩm Hoài lập tức sầm mặt.
Thẩm nhị tẩu cũng thấy đau đầu.
“Có đưa nàng ta đi cùng không?” Hải Châu ném củ khoai nóng này ra, “Huynh trưởng c.ờ b.ạ.c nát rượu của nàng ta còn sống không?”
“Ai mà rảnh hơi quan tâm đến chuyện ô uế đó.” Thẩm nhị tẩu xua tay, “Ta mặc kệ, Tiểu Lục gây chuyện thì để đại ca nó lo.”
“Tiểu Lục cứu nàng ta một mạng chẳng lẽ còn phải lo cho cả đời sao? Có phải bán thân cho nhà ta đâu.” Thẩm Hoài từ chối ôm rơm rặm bụng, “Mỗi người có số mệnh riêng. Muội đừng bận tâm, lo cho nàng ta thà lo cho tộc muội của muội còn hơn.”
“Tiểu Lục đúng là chẳng bao giờ khiến người ta bớt lo, nha hoàn trong nhà quá nửa là do nó cứu về. Nói nó hiệp nghĩa nhưng nó lại chẳng biết giải quyết hậu quả, cứu người xong vứt ở nhà rồi mặc kệ.” Thẩm nhị tẩu ôm vai Hải Châu nói đùa: “Tiểu thúc của ta cái gì cũng tốt, tâm địa tốt nhất, chỉ tội thương người quá mức không phân biệt tốt xấu. Loại nam nhân này làm huynh trưởng thì tuyệt vời, chứ ai vớ phải làm trượng phu thì khổ cả đời.”
Hải Châu vội vàng phủi sạch quan hệ:
“Muội không có ý gì với huynh ấy đâu, cảm ơn nhị tẩu đã nhắc nhở.”
“Đúng là cô nương thông minh.”
Thẩm nhị tẩu cười ha hả.
Thẩm Hoài ở bên cạnh ho khan thật to, chẳng ai thèm để ý đến hắn.
Sau đó hắn trách nương t.ử lắm mồm, vạch áo cho người xem lưng:
“Lục đệ giờ chưa thông suốt thì thôi, nhỡ hai năm nữa nó động lòng với Hải Châu, lúc đó biết chuyện này nó hận c.h.ế.t nàng đấy.”
“Hận ta làm gì, ta nói sự thật mà. Hải Châu cũng đâu có mù, Tiểu Lục mà không sửa cái tật này thì cẩn thận sau này chẳng cô nương tốt nào thèm lấy đâu.”
Cách bức tường, nàng nghe thấy người trong thôn bàn tán chuyện cướp bóc, những người có nhà mẹ đẻ ở thượng nguồn con sông đều tính toán đưa cả nhà về ngoại lánh nạn. Nàng nghĩ đến bà bà khó tính ở nhà, nếu Hải Châu mà ưng Tiểu Lục thì chắc chắn sẽ chịu khổ không ít.
Nể tình Hải Châu cứu trượng phu mình, nàng ấy phải nhắc nhở một chút.
Hải Châu đang nói chuyện đào hầm ngầm với ngũ đường thúc thì ông hất cằm bảo:
“Có người tìm con kìa.”
Là Châu Nữ, nàng ta muốn xin đi nhờ thuyền cùng Hải Châu về Vĩnh Ninh.
“Thương thuyền về Vĩnh Ninh ngày nào cũng có, cô nương đi nhờ thuyền trong thôn ra bến tàu là được mà.”
Hải Châu thắc mắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Huynh trưởng ta...”
“Haizz, chúng ta không thân không thích, ta không thể lo thêm cho một người nữa đâu.” Hải Châu chỉ vào đám người trong tộc đang lo âu bàn tán, “Những người có huyết thống với ta đây ta còn chưa lo nổi. Cô có nhà thì về, không muốn về thì thuê nhà mà ở.”
“Nhưng Lục ca bảo muội chăm sóc ta.”
“Ai bảo thì ngươi đi tìm người đó.”
Nàng thầm nghĩ lần sau gặp lại Thẩm Toại nhất định phải đ.á.n.h cho hắn một trận.
Thủ tục trong thôn giải quyết thế nào Hải Châu không rõ. Sáng sớm hôm sau, nàng thu dọn gia sản, chèo thuyền đưa Đông Châu, Phong Bình và lão rùa ra bến tàu trước. Để Tề A Nãi ở bến tàu trông chừng, nàng cùng Tề lão tam và Trịnh Hải Thuận quay lại đón chuyến thứ hai.
Khóa cửa xong, trước khi chèo thuyền đi, Hải Châu ngoái lại nhìn lần cuối.
“Không nỡ à?”
Thẩm nhị tẩu hỏi.
“Cũng hơi không nỡ.”
Dân phong trong thôn tốt, tộc nhân thân thiện, nếu không vì nguy hiểm thì Hải Châu chẳng muốn chuyển đi. Rời xa dòng tộc, ra ngoài làm gì có ai nhường nhịn mình mọi chuyện như ở đây.
Người dân vùng biển sống bằng nghề đ.á.n.h cá đặc biệt đoàn kết. Trừ khi liên quan đến sống c.h.ế.t còn mâu thuẫn miệng lưỡi chẳng ai để trong lòng. Bởi vì ra khơi, mạng sống ngoài nắm trong tay mình còn nắm trong tay bạn đồng hành, biết đâu lúc nào đó lại cần người ta cứu giúp, kết thù kết oán chính là tự hại mình. Vì lẽ đó ngày thường trong thôn rất hòa thuận, cãi vã đ.á.n.h nhau hầu như không có, vừa mới to tiếng thì người trong tộc đã đứng ra hòa giải rồi.
Đối nội đoàn kết, đối ngoại nhất trí. Nếu nàng dọn ra ngoài, sau này có mâu thuẫn với người khác, nàng sẽ phải một mình chống lại số đông.
“Sang năm lại về mà.” Thẩm nhị tẩu an ủi rồi lảng sang chuyện khác: “Sao muội lại mang cả con rùa biển đi thế? Thả về biển không phải được rồi sao?”
“Thả đi thì đợi sang năm muội về sao tìm được nó nữa. Lúc muội ra khơi nó toàn đi cùng canh gác cho muội đấy.” Thuyền rẽ ra khỏi sông nội địa, Hải Châu kéo buồm lên, không cần chèo nữa nàng thu mái chèo ngồi vào khoang thuyền nói: “Lão rùa cũng là một thành viên trong nhà muội mà.”
Thẩm Hoài cảm thấy cô nương này rất thú vị, lúc thì già dặn lúc lại ngây thơ có nét giống Tiểu Lục, trong đầu cả ngày suy nghĩ những điều khác người, sống với người như thế sẽ không bao giờ nhàm chán.
Thuyền của Tề lão tam đi cuối cùng, hắn ngồi trong khoang nói với nhị ca:
“Sau này chúng ta đi theo đại chất nữ lăn lộn thôi.”
“Thế thì đệ phải nghe lời con bé đấy.”
Tề nhị thúc cười.
Tề lão tam lườm huynh trưởng một cái. Nói thế mà nghe được à? Hắn là trưởng bối cơ mà.
Ba con thuyền cập bến tàu. Trịnh Hải Thuận xuống thuyền giúp đỡ Tề lão nhị lên lưng Tề lão tam, rồi cùng Hải Châu đi gửi thuyền.
Quan binh trên bến tàu kiêm luôn việc trông coi thuyền bè neo đậu, một ngày mười văn tiền. Hải Châu đóng tiền gửi thuyền một tháng, Trịnh Hải Thuận cũng đóng theo một tháng.
“Cùng đi thì cùng về.”
Ông nói.
“Trịnh thúc, thúc có nghĩ đến chuyện đổi chỗ ở không?”
Hải Châu hỏi.
Trịnh Hải Thuận cười:
“Không nghĩ tới. Sao? Ngươi muốn chuyển đi à?”
Thương thuyền đã đến, Hải Châu lắc đầu:
“Đi thôi, xếp hàng lên thuyền.”
Con rùa già nặng hơn mười cân được hai người đàn ông khiêng lên, lính canh kiểm tra hộ tịch nhìn họ chằm chằm với vẻ mặt vô cảm.
--
Hết chương 34.