“Ta sẽ không sinh thêm con nữa, chỉ có bốn tỷ đệ các con thôi.” Bà nói nhỏ. Vu Lai Thuận e là không thể sinh nở được nữa, đời này bà ấy chỉ có bốn đứa con này, “Ta vẫn là nương của các con, ta không hề bỏ rơi các con.”
“Ta vẫn là nương của các con, ta không hề bỏ rơi các con.”
Phong Bình nghe hiểu câu này. Cậu bé còn nhỏ suy nghĩ đơn giản. Nửa năm trời không gặp nương cậu rất sợ hãi. Có hai tỷ tỷ bên cạnh nhưng cậu vẫn nhớ nương. Giờ được gặp người, được ôm người là cậu bé đã thấy thỏa mãn rồi.
“Sau này con muốn gặp nương, có phải gọi một tiếng là nương sẽ ôm con không?”
Cậu bé hỏi bằng giọng trẻ thơ.
Quá đỗi đáng thương. Tần Kinh Nương ôm Phong Bình nghẹn ngào:
“Phải, con nhớ ta thì ta sẽ đến thăm con, ta không đi nữa.”
Đông Châu vui mừng quay đầu lại.
Tần Kinh Nương chú ý thấy, bà không dám nhìn vào mắt tiểu nữ nhi lí nhí bổ sung:
“Sau này ta sẽ ở thôn Hồng Thạch, không đi đâu nữa.”
Ánh sáng trong mắt Đông Châu vụt tắt. Nàng không khóc, lau khô nước mắt ngẩn ngơ ngồi một bên nhìn mưa rơi tí tách ngoài cửa.
Trong thoáng chốc kẻ vui người buồn, Hải Châu kẹp ở giữa không biết nên nói gì. Nàng nghĩ ngợi rồi đứng dậy nói:
“Con đi giúp nãi nãi nấu cơm. Lát nữa nương nếm thử tay nghề của con nhé, con kiếm được quyển sách dạy nấu ăn, giờ nấu ngon hơn nương đấy.”
Tần Kinh Nương vốn định vào bếp phụ giúp nhưng liếc nhìn Đông Châu, bà ấy lại ngồi im. Đợi cửa đóng lại, bà đến bên cạnh Đông Châu ngồi xổm xuống ôm lấy nàng, mặc cho con bé đẩy hay vùng vẫy thế nào cũng không buông tay.
Trong phòng tiếng khóc lại vang lên. Hải Châu bình tĩnh khều tro trong bếp lò, gió lùa vào, ngọn lửa bùng lên, nước canh trong nồi sôi lục bục.
“Con không nhớ nương con à?”
Tề A Nãi hỏi.
Hải Châu ngẩng đầu:
“Con sao?”
“Trong phòng này ngoài ta và con còn có người thứ ba à?”
“Nhớ chứ.” Hải Châu cụp mắt, bẻ gãy cành cây nhét vào bếp, “Chắc chắn là nhớ rồi nhưng con lớn rồi, không thể khóc lóc sướt mướt như Đông Châu và Phong Bình được.”
“Khóc một chút cũng chẳng ai cười con đâu.”
Hải Châu lắc đầu, nói:
“Nương con bảo sau này sẽ ở thôn Hồng Thạch không đi nữa. Con nhớ bà ấy thì có thể đến thăm, bà ấy nhớ con cũng có thể về thăm. Được thường xuyên gặp mặt là tốt rồi, con khóc làm gì. Con còn nhớ cha con nữa nhưng nhớ thì có ích gì đâu? Không gặp được người, con khóc ông ấy cũng chẳng nghe thấy nên thôi không khóc nữa.”
Tề A Nãi không hỏi thêm, bà chỉ xót xa vì đại tôn nữ quá hiểu chuyện. Giá như nó có thể khóc một trận thỏa thích trước mặt nương nó thì tốt biết bao.
Tiếng khóc trong phòng đã ngớt. Tề A Nãi mở vung nồi, dùng đũa chọc vào sườn, thịt đã mềm nhừ. Bà quay người thái đậu hũ thả vào nồi.
Hải Châu ra muộn, lúc nàng ra thì Tề A Nãi đã hầm thịt xong. Sườn hầm chung với măng khô và rau củ thành một nồi thập cẩm, nồi sau đồ xôi, niêu đất nấu canh rong biển tôm khô đậu hũ.
“Lão tam, dọn bàn ăn cơm thôi.” Tề A Nãi lau tay, đi đến trước cánh cửa đóng c.h.ặ.t gõ nhẹ, “Kinh nương, cơm chín rồi, đưa bọn trẻ ra ăn cơm đi.”
“Vâng, con ra ngay đây.” Tần Kinh Nương dắt tay Đông Châu và Phong Bình mở cửa bước ra: “Nương vất vả quá.”
“Nếu còn chịu gọi ta một tiếng nương thì đừng nói lời khách sáo.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bàn ăn bày ở gian nhà chính. Hải Châu bưng chậu canh thập cẩm vào, đi ngang qua Đông Châu liếc nhìn nàng một cái. Nha đầu này vẫn còn bĩu môi nhưng không còn vẻ mặt tâm như tro tàn nữa.
Tề lão tam xới cơm, bát đầu tiên đưa cho tẩu t.ử cũ. Bát thứ hai hắn xới nửa bát, gắp ít đậu hũ, hai miếng sườn, chan thêm chút canh rồi bưng sang phòng bên cạnh.
Tần Kinh Nương nhớ lại người nhìn thấy trong sân lúc mới đến. Khi Tề A Nãi bưng cơm vào, bà hỏi:
“Lão nhị giờ thế nào rồi, sao không ra ăn cơm?”
“Chỉ cử động được đầu và tay, tay cử động cũng không linh hoạt, ăn cơm rơi vãi nhiều nên nó thường ăn một mình trong phòng.” Tề A Nãi dắt Triều Bình ngồi xuống, nói: “Chúng ta ăn thôi, trời mưa không tiện đi mua thức ăn, hầm tạm một nồi thập cẩm vậy.”
Có thịt có rau có canh, thế này đã là thịnh soạn rồi. Tần Kinh Nương ăn ít, một lòng chăm sóc ba đứa con.
“Tối nay ở lại đi. Ta nghe Hải Châu bảo con từ giờ đến tết không định về, vậy thì cứ ở lại nhà, ngủ cùng Hải Châu và Đông Châu.” Tề A Nãi chủ động đề nghị, “Lão đại mất rồi, con tái giá, con không còn là nhi tức của ta nhưng vẫn là nương của các cháu ta, cái nhà này cũng là nhà của con. Cứ yên tâm ở lại đừng về thôn Hồng Thạch nữa, một thân một mình con ở đó không an toàn.”
Tần Kinh Nương nhận lời ngay, bà ấy cũng muốn nhân cơ hội này ở bên ba đứa con nhiều hơn.
Khi Ngụy Kim Hoa sang, mấy nương con Hải Châu vừa buông đũa. Ngày mưa không đi đâu được, mọi người ngồi trong nhà có chút gượng gạo, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, nói dăm ba câu chuyện nhạt nhẽo.
“Đệ đi tìm Hải Thuận huynh nói chuyện đây.”
Tề lão tam tìm cớ chuồn đi.
“Hai nương con cứ nói chuyện trong phòng đi, ta đi lật người đ.ấ.m bóp cho lão nhị.” Tề A Nãi dắt Triều Bình đi, nói với Ngụy Kim Hoa: “Kim Hoa, Kinh nương về một chuyến không dễ, đợi mưa tạnh ta đi mua thức ăn, tối nay cháu và Hải Thuận đưa hai đứa nhỏ sang đây ăn cơm nhé.”
“Thôi, không cần phiền phức thế đâu, chúng ta gặp nhau hàng ngày mà...”
“Bữa này không phải mời cháu, nếu Kinh nương không về thì ta cũng chẳng mời đâu.”
Tề A Nãi nói đùa.
Phòng bên cạnh vang lên tiếng đóng mở cửa. Ngụy Kim Hoa kéo tay Tần Kinh Nương ngắm nghía kỹ càng, thấy bà ấy không có vẻ gì là chịu khổ mới vỗ mạnh vào mu bàn tay bà ấy một cái:
“Cái người này, đi cũng chẳng để lại tin tức gì, làm chúng ta lo muốn c.h.ế.t.”
Tần Kinh Nương cười khổ:
“Thôi, đừng nhắc chuyện cũ nữa. Lần này ta về không đi nữa đâu, ở ngay thôn Hồng Thạch ngoài trấn, sau này gặp nhau cũng tiện.”
Ngoài trời mưa ngớt dần. Hải Châu ra đứng dưới mái hiên thấy mưa rào chuyển thành mưa phùn, nàng vào phòng lấy năm lượng bạc, đứng ngoài ngạch cửa nói:
“Nương, con ra ngoài có việc, tìm thợ mộc đóng chiếc xe đẩy tay. Nương và Ngụy thẩm cứ nói chuyện, con đi một lát rồi về.”
“Vẫn đang mưa mà...”
“Tạnh rồi.” Hải Châu bước xuống thềm, gọi với vào trong: “Nãi nãi, con đi mua thức ăn về, nãi nãi đừng ra ngoài nhé.”
“Gọi tam thúc con đi cùng, bảo nó xách đồ cho.”
Nương về, con bé mua đồ chắc chắn không ít.
Đông Châu chạy từ trong phòng ra, dáng chạy như bị sói đuổi:
“Tỷ đợi muội với, muội đi xách đồ giúp tỷ.”
Phong Bình theo bản năng cũng đứng dậy, chân bước ra rồi lại thu về:
“Nương, con về nương còn ở nhà không?”
Giọng điệu dè dặt khiến không chỉ Tần Kinh Nương mà cả Ngụy Kim Hoa nghe cũng xót xa muốn rơi nước mắt.
Thấy nương lại khóc, Phong Bình xắn tay áo lau nước mắt cho bà ấy:
“Nương đừng khóc, con không đi nữa, con ở nhà với nương.”