Ngư Nữ Làm Giàu Ký

Chương 75: Chọn nam nhân hay hài tử (2)



 

“Hưng T.ử cái đồ đoản mệnh, một cái nhà đang yên lành bị hắn làm cho tan nát.”

Ngụy Kim Hoa c.h.ử.i thầm một câu. Bà mau nước mắt, không chịu nổi cảnh này bèn ra đứng dưới mái hiên một lúc cho bình tĩnh lại rồi mới vào.

“Ta thấy Đông Châu là lạ, con bé làm sao thế?”

Bà ngồi xuống hỏi.

Tần Kinh Nương không nói, bế Phong Bình lên hỏi nó có ngủ không:

“Nương ôm con ngủ, con dậy nương vẫn ở đây, không đi đâu.”

Phong Bình ngửi mùi hương quen thuộc ôm c.h.ặ.t lấy bà ấy, nghe giọng nói nhớ nhung đã lâu từ từ chìm vào giấc ngủ. Tần Kinh Nương kể lại chuyện lúc trước:

“Đông Châu chắc hận ta rồi. Con bé từ nhỏ tính tình đã bướng bỉnh, không dễ nghe lời khuyên đâu, phải để nó tự nghĩ thông suốt.”

Ngụy Kim Hoa trầm mặc. Hai đứa nhi t.ử của bà vừa lười vừa ham ăn lại còn khôn lỏi, thế mà vẫn là cục cưng của bà. Trong lòng bà, trượng phu cũng chẳng quan trọng bằng con cái, dù thế nào bà cũng không chịu rời xa chúng.

“Nếu ta là ngươi, ta sẽ về bên này. Hải Châu là đứa có tiền đồ, Đông Châu chăm chỉ chịu khó, Phong Bình cũng ngoan ngoãn nghe lời. Có ba đứa con như thế, ngươi về là hưởng phúc không hết.” Ngụy Kim Hoa có ý vun vào, “Bọn trẻ còn nhỏ, đều cần nương. Lúc này ngươi không về, sau này chúng nó lớn lên có thể nghĩ thông suốt không hận ngươi nữa nhưng cũng chẳng còn tình cảm với ngươi đâu.”

Sắc mặt Tần Kinh Nương tái nhợt trong nháy mắt. Cánh cửa khép hờ bị gió thổi bung ra, bà ấy cởi áo bông bọc lấy đứa trẻ trong lòng.

“Nam nhân ấy mà, tác dụng là gì chứ?” Ngụy Kim Hoa cười khẩy, nhìn ra ngoài một cái, thấy cổng sân đã đóng, bà đẩy cửa khép hờ đứng cạnh cửa hạ giọng nói: “Cần nam nhân là để sinh con, để hắn nuôi gia đình nuôi con cái, nếu không ta việc gì phải đêm nào cũng ngủ cùng hắn, ngày ngày giặt giũ nấu cơm dọn dẹp hầu hạ hắn chứ. Hải Châu kiếm được tiền, con bé là người lương thiện, đến nhị thúc nó còn tận tâm bỏ tiền chữa bệnh cho thì với nương ruột như ngươi chắc chắn không tệ đâu. Ngươi về nấu cơm giặt giũ cho bọn trẻ, chúng nó về gọi nương có người thưa, về nhà có cơm nóng ăn. Chăm sóc con mình bao giờ chẳng thoải mái hơn hầu hạ nam nhân thối tha.”

“Ta hiểu ý tẩu nhưng ta là trưởng bối, mặt mũi nào mà ngồi nhà chờ con cái chưa trưởng thành nuôi.” Tần Kinh Nương cụp mắt. Bà ấy là người không có bản lĩnh lại không chịu được khổ cực vất vả, nhưng vẫn còn chút lương tâm không muốn làm liên lụy con cái. Bà ấy nói tiếp: “Ta còn một đứa nhỏ nữa, Triều Sinh chỉ lớn hơn Triều Bình hai tháng, ăn cơm mặc quần áo đều cần người chăm sóc. Ta về nhà thêm hai miệng ăn, Hải Châu phải nuôi thêm hai người. Ăn mặc là chuyện nhỏ nhưng ốm đau bệnh tật thì tốn kém lắm. Tẩu bảo ta về làm gì? Ta ở bên kia tiêu tiền bên kia, nói khó nghe thì đó là tiền ta dùng thân xác đổi lấy, ta tiêu thấy yên tâm mà không xót ruột. Thỉnh thoảng dư dả còn có thể mua ít vải, cắt vài cân thịt gửi về cho con.”

Lời này nghe cũng có lý. Ngụy Kim Hoa nhìn phụ nhân xinh đẹp đang ôm con, đầu óc bỗng trở nên sáng suốt. Phụ nhân yếu đuối như tơ hồng này thực ra lại là người nhẫn tâm lạnh lùng. Bà ấy dùng nhan sắc đổi lấy cuộc sống an nhàn thảnh thơi, nam nhân trong mắt bà ấy có lẽ chỉ là công cụ kiếm tiền.

Phong Bình đột nhiên nói mớ một tiếng, nghe như đang gọi nương. Tần Kinh Nương vội vỗ nhẹ lưng nó:

“Nương đây, con ngủ tiếp đi.”

Có lẽ bà ta chỉ có chân tình trước mặt con cái thôi, Ngụy Kim Hoa thầm nghĩ.

“Nếu Hải Châu có đủ bạc để nuôi thêm hai người mà không phải lo nghĩ thì sao?” Ngụy Kim Hoa ướm thử: “Để ta lén dò hỏi ý con bé giúp ngươi nhé? Để Hải Châu biết suy nghĩ của ngươi? Ta thấy với sự thông minh của con bé, tiền bạc trong tay chắc chắn không ít đâu.”

Tần Kinh Nương từ chối. Không có con cái trước mặt, bà ấy cũng không cần e ngại gì:

“Vu Lai Thuận đối xử với ta không tệ, chịu dỗ dành ta, đối với Bình Sinh cũng thật lòng. Ta sống với ông ấy cũng coi như thoải mái.”

Ngụy Kim Hoa thở dài, là bà nghĩ nhiều rồi. Bà thở hắt ra đứng dậy bảo phải về xem lũ trẻ có gây rắc rối gì không. Trước khi đi bà nói:

“Hôm nay ngươi chọn nam nhân, hy vọng sau này đừng hối hận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Gió lạnh rít qua ngõ hẻm. Ngụy Kim Hoa đi ra khỏi sân, kéo c.h.ặ.t áo bông rụt cổ chậm rãi đi về nhà.

Cửa mở, Trịnh Hải Thuận quay đầu nhìn:

“Sao sắc mặt bà khó coi thế? Có chuyện gì à? Hay là Kinh nương sống không tốt?”

“Nàng ta sống tốt lắm, chọn thế nào cũng là ngày lành tháng tốt cả.” Ngụy Kim Hoa không định kể lại cuộc trò chuyện giữa bà và Tần Kinh Nương cho Trịnh Hải Thuận nghe. Bà ngồi xổm dưới mái hiên suy nghĩ hồi lâu rồi nói: “Ta quyết định rồi, sau này ít qua lại với nàng ta thôi.”

Trịnh Hải Thuận ngạc nhiên ngẩng đầu, cãi nhau rồi à? Phải biết trước đây khi Tần Kinh Nương tái giá, ông lỡ lời oán trách hai câu, mụ tức phụ này đã cãi nhau to với ông một trận, hai ngày liền không nấu cơm cho ông ấy ăn.

“Ta phát hiện nàng ta không giống như ta nghĩ.”

Ra khỏi nhà thợ mộc, Hải Châu dắt Đông Châu, chân thấp chân cao lội bùn nước đi về phía phố chợ. Gió lạnh mang theo mưa phùn, trên đường vắng tanh. Cửa tiệm vải khép hờ, một nữ chưởng quầy cùng hai tiểu nhị đang kiểm kê hàng hóa.

“Còn bán hàng không?”

Hải Châu đẩy cửa đứng ở ngạch cửa hỏi.

“Còn chứ, vào trong đi.”

Nữ chưởng quầy ra mở cửa, trong phòng sáng sủa hẳn lên.

“Có y phục may sẵn không? Áo lót quần lót cho phụ nhân mặc ấy.”

Hải Châu nhìn lên kệ hàng, ưng ý tấm vải lụa trắng in hoa mai bạc ánh hồng nhũ ở tầng hai, bảo tiểu nhị lấy xuống xem.

Nữ chưởng quầy vào buồng trong lấy hai bộ áo lót quần lót ra. Đồ lót may rộng rãi, cao thấp béo gầy đều mặc được.

Hải Châu sờ chất vải, ước lượng kích cỡ trong lòng rồi báo số đo. Nàng mua vải màu hồng bạc và bông gòn nhờ tiệm may một chiếc áo bông mỏng, vải đen may một chiếc quần bông và hai chiếc quần mỏng.

“Muội thích tấm vải nào?”

Nàng hỏi Đông Châu.

“Muội không thiếu quần áo, không may nữa đâu.”

Đông Châu lắc đầu.

“Không phải cho muội, cho nương đấy. Trời lạnh thế này mà bà ấy không có quần áo ấm mặc.”

Hải Châu vừa bảo nữ chưởng quầy tính tiền, vừa đợi Đông Châu quyết định.

--

Hết chương 39.