“Thế sao muội ấy bảo từng gặp huynh? Thôi kệ, về hỏi Tiểu Lục gia xem sao.”
“Thế chúng ta về luôn à?”
“Không về thì ở đây làm gì, đợi muội ấy lên kéo chúng ta xuống biển chắc?”
Đợi khi Hải Châu ngoi lên mặt nước lần nữa, trên biển chỉ còn lại con thuyền của nàng. Nàng lôi con cá điêu đen trong túi lưới ra, nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u cá dùng kim bạc chọc thủng bong bóng, ném vào khoang chứa nước rồi nắm lấy sợi dây thừng thả dưới biển bơi về phía trước bên trái, lão rùa bám theo sau thuyền.
Đổi chỗ lặn xuống lần nữa, đáy biển lại là một khung cảnh khác. Vùng này nhiều cá biển, rong biển dưới đáy đều sắp bị gặm trụi, san hô cũng không nhiều như chỗ khác e là san hô con bị tôm cá ăn sạch rồi.
Hải Châu bơi theo đàn cá dẹp, khi chúng định rẽ ngoặt, nàng mở rộng túi lưới lao vào giữa đàn cá, như xúc cát xúc được nửa túi rồi buộc miệng túi lại.
Đàn cá hoảng sợ bỏ chạy tán loạn. Nàng dẫm lên túi lưới đang giãy giụa không ngừng ngồi xuống đáy biển. Cánh tay mặc áo dài tay không bị vây cá cứa rách nhưng cổ không có gì che chắn bị cứa vài vết xước.
Đợi túi lưới bớt động đậy, Hải Châu đứng dậy xách túi lưới lên rồi đẩy lão rùa một cái, đi đầu bơi về phía mặt biển. Túi cá giãy giụa kéo trì xuống dưới, cộng thêm lực cản của nước nên lần này nổi lên khó khăn hơn mọi khi. Lên đến nửa đường nàng còn phải đổi tay, lão rùa bơi phía trên thỉnh thoảng lại phải đợi nàng một lát.
Cuối cùng cũng lên khỏi mặt nước, Hải Châu mệt rã rời. Nàng nằm bò trên mũi thuyền nghỉ một lúc lâu mới leo lên được, hì hục kéo túi cá lên thuyền như kéo co rồi lại thở hồng hộc dùng kim chọc bong bóng cá.
Lão rùa bơi dưới đáy thuyền, thỉnh thoảng dùng mai rùa húc vào boong thuyền.
“Sắp xong rồi, còn hai c.o.n c.uối cùng thôi.”
Hải Châu mặc kệ nó có nghe hiểu hay không, cứ mỗi lần nó húc một cái là nàng lại nói một câu.
Con cá dẹp cuối cùng được ném vào khoang chứa nước, nàng tung lưới kéo lão quy lên. Nhìn quanh một vòng thấy không có thuyền đ.á.n.h cá nào tới gần, Hải Châu ngồi xổm xuống thay bộ quần áo ướt trên người ra.
Hoàng hôn chưa kịp chìm xuống mặt biển, nàng đã chèo thuyền về bến.
Chưa đến giờ thuyền đ.á.n.h cá trở về, bến tàu vắng tanh. Phu kiệu cửu vạn ngồi dưới bóng cây ngủ gà ngủ gật, lính canh chống đao thì thầm tán gẫu. Khi Hải Châu chèo thuyền vào vịnh, họ đồng loạt nhìn sang.
“Hôm nay về sớm thế.” Đỗ Tiểu Ngũ ngáp một cái đi ra mép nước nhìn vào thuyền nàng, “Hôm nay bắt được bao nhiêu?”
“Chẳng được bao nhiêu đâu, vận may kém, toàn thứ không đáng tiền.”
Hải Châu thả neo, nửa đẩy nửa khiêng lão quy xuống thuyền trước, sau đó vớt cá trong khoang chứa nước vào thùng mang đi cân cho quan thu thuế, bạch tuộc và sò biển đổ vào túi lưới mang đi cân.
Quan thu thuế định giá theo giá cá hiện hành, Hải Châu đếm tám mươi ba đồng tiền từ túi tiền đưa cho hắn.
“Hôm nay bắt toàn cá nhỏ, xem ra lặn biển cũng không phải lúc nào cũng bội thu nhỉ.”
Quan thu thuế nói.
Hải Châu gật đầu:
“Hôm nay đổi hai chỗ mà cũng chẳng gặp được mẻ nào ngon.”
Sau đó nàng đẩy xe gỗ chở bạch tuộc và cá dẹp về.
Tiếng bánh xe gỗ lộc cộc vang lên trong ngõ, Đông Châu nghe tiếng chạy ra cửa:
“Tỷ về rồi! Nãi nãi, đại tỷ con về rồi!”
“Mở cổng ra.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hải Châu đẩy thẳng xe gỗ vào sân. Dưới chân tường sân bày hai cái ghế dài, trên ghế đặt năm cái rổ tre đựng hẹ đã rửa sạch.
“Tỷ, trong nồi đun sẵn nước ấm rồi, tỷ đi gội đầu đi, đồ trên xe để muội lo.”
Đông Châu nói.
“Nãi nãi, con vớt được một túi cá về, mọi người đ.á.n.h vảy giúp con, tối nay con ra sạp bán cá nướng.” Hải Châu nói, “Phong Bình và Triều Bình đâu rồi?”
“Đi đốn củi với tam thúc con rồi.”
Hải Châu còn tưởng Phong Bình đi thôn Hồng Thạch tìm nương. Nàng múc nước ra rãnh nước trước cửa giội sạch nước biển trên đầu, lau khô rồi đi tắm sau đó đẩy xe đến chỗ thợ rèn lấy tấm sắt và giá sắt.
Lúc về gặp Thẩm Toại, nàng nói:
“Cơm tối ăn ít thôi, ta mời huynh ăn cá nướng.”
“Hôm nay ra khơi có người chặn đường muội à? Lũ khốn kiếp.” Thẩm Toại đẩy nàng ra, một tay hắn kéo xe gỗ đi, “Mấy tên khốn đó tìm đến ta, ta cho chúng một trận rồi. Sau này có kẻ nào chặn đường muội cứ bảo ta, Lục ca sẽ xử lý chúng.”
Hải Châu cười ranh mãnh:
“Ta biết ngay họ sẽ tìm đến huynh mà. Đánh hay lắm, tối nay ta nướng con mực to nhất cho huynh ăn.”
“À đúng rồi, Hàn nhị ca còn ở Vĩnh Ninh không?”
Hải Châu hỏi.
“Còn, huynh ấy nghỉ ở doanh trại quân đội, chính là cái đảo hoang hôm nọ ấy.”
Cái đảo hoang đó thế mà lại thành doanh trại quân đội? Hải Châu không ngờ tới. Nàng từng nghe Hàn Tễ nhắc đến doanh trại nhưng ở trên trấn chưa từng thấy qua, cứ tưởng quân đội đóng ở nơi bí mật nào đó, trước giờ vẫn giữ ý tứ không hỏi nhiều.
“Thế thì thôi vậy, vốn định mời huynh ấy ăn cá nướng.”
Hải Châu nói.
“Không sao, ta ăn hộ huynh ấy. Khi nào muội đi dọn hàng?”
Vào ngõ nhỏ, Thẩm Toại liếc nhìn những người đang ngồi hóng mát nói chuyện trước cửa, tỏ rõ thái độ thân thiết với Hải Châu để dằn mặt những kẻ không có mắt muốn gây sự.
“Chuẩn bị xong đồ đạc là đi ngay.”
Đến cửa, chưa vào nhà đã ngửi thấy mùi cá tanh nồng. Thẩm Toại bịt mũi không vào, đứng dưới chân tường hỏi:
“Giả Khánh bảo muội từng gặp hắn? Muội gặp hắn bao giờ?”
“Ta từng thấy hắn nói chuyện với Mao nhị ca, Mao nhị ca lại giao hảo với huynh, ta đoán tám phần mười là hắn quen huynh nên lừa hắn thôi.” Hải Châu mang tấm sắt và giá sắt vào sân rồi lại đẩy xe ra cửa chuẩn bị đi mua đồ, “Lục ca, nếu huynh rảnh thì đi xách đồ giúp ta đi?”
Thẩm Toại không ý kiến, hắn kéo xe gỗ đi ra phố. Gặp người quen chào hỏi, hắn chủ động giới thiệu Hải Châu là muội t.ử của mình, loại muội t.ử có ơn cứu mạng ấy.
Mua hai cái bàn dài và tám cái ghế dài, lại ghé tiệm gốm mua bát đĩa loại thô nhất, cứ như đi nhặt đồng nát vậy, nàng gom hết hàng rẻ tiền trong tiệm.
“Muội mua mấy thứ này...” Thẩm Toại không biết nên nói thế nào, “Hay là ta tặng muội một bộ nhé? Chúc muội buôn may bán đắt?”
Hải Châu xua tay lại sang tiệm đồ tre đối diện mua đũa. Mua đũa thì không ham rẻ, nàng chọn loại không có xước.
--
Hết chương 49.