Đứng trên phố suy nghĩ một lát nàng lại đi mua bốn chiếc đèn l.ồ.ng, đong một hũ dầu thắp. Nàng định mua mỡ cá voi làm dầu thắp nhưng cửa hàng hết hàng, bảo là đã sớm bị tranh mua hết sạch rồi.
“Nhà ta có đấy, ta biếu muội một hũ.”
Thẩm Toại đi theo phía sau nói.
“Ta trả huynh tiền.”
“Thôi đi, ta thiếu gì chút tiền ấy.” Thẩm Toại còn đang canh cánh chuyện đống bát đĩa thô kệch kia bèn nói: “Tiện thể tặng muội luôn một sọt đĩa nhé.”
“Ta mua đống đĩa này chỉ để dùng tạm mấy ngày thôi. Ta định đi nhặt vỏ sò và mai rùa về làm bát đĩa. Vỏ sò trên bãi biển nhiều lắm, nhặt về rửa sạch luộc lên là dùng được. Khách mua cá nướng hay đậu hũ chiên có thể cầm đi luôn, ta đỡ mất công rửa bát đĩa.”
Nhắc đến đậu hũ, Hải Châu đi qua sạp đậu hũ quen hay mua, mua luôn năm khay đậu hũ coi như mua đủ rồi.
Thẩm Toại lại giúp nàng đưa đồ về, trên đường nói:
“Mai ta đi tìm Hàn Tễ nói chuyện. Người nắm binh quyền như hắn nói một câu là có sức nặng nhất, hắn chỉ cần đ.á.n.h tiếng ra ngoài thì trên trấn không ai dám gây phiền phức cho muội đâu.”
Hải Châu không ngờ hắn vẫn còn để tâm chuyện này, trong lòng thấy cảm động lạ lùng chân thành nói:
“Lục ca, huynh tốt thật đấy, được quen biết huynh là may mắn lớn nhất đời ta.”
Được khen ngợi, Thẩm Toại chẳng khiêm tốn chút nào, hắn cười đắc ý:
“Ta bảo sẽ che chở muội đâu phải nói để dỗ muội vui? Yên tâm đi, chuyện nhỏ này cứ để ta lo, sau này gặp chuyện gì cứ đến tìm ta.”
Giọng nói âm dương bổng trầm, bước chân đi đường lâng lâng như bay, cộng thêm cái khí thế nghĩa bạc vân thiên ấy khiến người đi đường cứ ngoái lại nhìn hắn.
Hải Châu: ...
Nàng coi như biết cách làm cho tên này phấn khích đến mụ mị đầu óc rồi. Cứ cái đà này, nàng có bảo hắn ngày nào cũng đến đứng gác sạp hàng đêm cho nàng e là hắn cũng gật đầu cái rụp không chút do dự.
“À này... Chiều nay có một lão hán gọi ta lại ở bến tàu, bảo muốn giới thiệu cho ta một công việc kiếm tiền là xuống biển mò ngọc trai, một ngày năm lượng bạc.”
“Việc này không được làm.” Thẩm Toại lập tức tỉnh táo lại, “Nếu muội mò được ngọc trai có thể bán trực tiếp cho quan phủ, mua bán chui lủi dễ bị lừa gạt lắm.”
“Không phải, là đi mò ngọc trai, dù có mò được hay không thì nửa ngày cũng được trả năm lượng bạc.”
“Thế cũng không được. Không phải đản dân có tên trong sổ sách thì không được quan phủ bảo hộ, c.h.ế.t một hai người trên biển đơn giản lắm, còn chuyện sống c.h.ế.t thế nào thì toàn do miệng người ta nói thôi.”
Thẩm Toại nhíu mày nhìn chằm chằm Hải Châu, nàng đâu giống người hồ đồ sao lại tin vào cái bẫy này?
Hải Châu giả vờ như bừng tỉnh đại ngộ, lại nói:
“Hồi trước ở Tề Gia Loan, Châu Nữ cũng bảo muốn dạy ta mò ngọc trai, may mà ta không đồng ý.”
Nàng chỉ điểm đến đó rồi dừng lại, nói toạc ra quá lại khiến người ta chán ghét.
Nếu không phải thấy Thẩm Toại làm việc tốt mà không vụ lợi, nàng thật sự không muốn dây dưa vào mấy chuyện thị phi này.
Thẩm Toại không phải kẻ ngốc, nghe là hiểu ngay ý tứ trong lời nói cũng nhận ra nàng đang giả vờ hồ đồ để nhắc nhở hắn. Hắn muốn cười nhưng lại thấy buồn lòng, thất vọng tràn trề. Ban đầu hắn cứu giúp Châu Nữ là vì nàng ta bị huynh trưởng ép xuống biển mò ngọc trai, nàng ta coi đó là nghề bán mạng vậy mà sau khi được giải vây lại xúi giục người khác nhảy vào vũng bùn đó.
“Ta nhớ ra tối nay có hẹn người đi uống rượu, không đi dọn hàng cùng muội được.” Thẩm Toại không còn tâm trạng ăn uống, hắn muốn đi uống rượu giải sầu, “Mai ta sẽ đi tìm Hàn Tễ, muội cứ yên tâm buôn bán.”
Hải Châu liếc nhìn hắn rồi nhận lấy xe gỗ để hắn đi.
Hai người chia tay ở đầu ngõ. Hải Châu đẩy xe gỗ về thì gặp Tề lão tam đi đốn củi về. Thấy nàng mua đầy một xe đồ đạc hắn hơi lo lắng, con bé này bày vẽ nhiều quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cá đ.á.n.h vảy xong hết rồi, con muốn làm thế nào thì làm nhanh lên, để lâu không còn tươi nữa đâu.”
Tề A Nãi nói. Bà giờ cũng mặc kệ đại tôn nữ muốn làm gì thì làm, không thiếu tiền thì cứ để nó thỏa sức vùng vẫy.
“Tam thúc, thúc tìm cho con bốn cành cây to có nhiều nhánh, con muốn treo đèn l.ồ.ng. Đông Châu và Phong Bình rửa sạch đống đĩa này đi, rồi dùng khăn sạch lau khô nhé.”
Hải Châu bắt đầu phân việc.
Cá biển có sẵn vị mặn không cần ướp muối. Nàng chuyển hũ đậu phộng rang, vừng rang, tương đậu nành đã làm trước đó lên xe. Dầu hành tỏi gừng và hoa tiêu đựng trong niêu đất, đậu hũ đựng trong chậu, xách thêm hai thùng nước sạch đặt lên xe gỗ rồi kéo xe đi dọn hàng trước.
Chân trời vẫn còn ráng chiều, trên biển vẫn còn thuyền về bến. Chạng vạng mát mẻ, mọi người đổ ra đường hóng gió, trong ngõ ngoài phố đều náo nhiệt.
Quán ăn đêm vẫn bày ở đầu ngõ bên ngoài quán rượu Trường Minh. Bàn ghế dài được bày ra trước, rồi vào quán rượu lấy bàn ghế gửi nhờ ra. Nguyên liệu bày biện xong xuôi thì lấy giá sắt, tấm sắt và dụng cụ nhóm lửa ra.
“Bán món gì thế này? Đậu hũ chiên à?”
Người qua đường hỏi.
“Không chỉ thế đâu, còn có cá nướng và bạch tuộc nướng nữa.”
Tề lão tam gánh củi, vác đèn l.ồ.ng tới, Phong Bình lập tức chuẩn bị nhóm lửa.
Lửa vừa bén vào củi thì khói đặc bốc lên, người đi đường phải tránh đi vòng. Hải Châu lấy nắp vung che chậu cá và chậu hẹ lại cho khỏi bụi.
“Đại tỷ, lửa cháy rồi.”
Phong Bình nói.
“Tỷ, muội làm gì bây giờ?”
Đông Châu thấy mình chẳng làm được gì.
“Muội cứ đợi đấy đã. Tam thúc cũng đừng đi vội.”
Hải Châu bận tối mắt tối mũi, không rảnh nói nhiều.
Ngọn lửa l.i.ế.m vào tấm sắt, tấm sắt mới mua bốc lên mùi rỉ sét. Hải Châu dội nước rửa liên tục, bảo Đông Châu đi cắt miếng mỡ heo có cả bì về chà lên, mùi rỉ sắt lập tức biến mất.
Một muôi dầu cải đổ lên tấm sắt, xèo một tiếng khói trắng bốc lên. Hải Châu đặt bốn con cá dẹp đã mổ phanh sống lưng lên làn khói trắng. Hai bên mình cá gặp dầu nóng, trong nháy mắt chuyển sang màu vàng ruộm.
Người qua đường dừng bước, ông chủ quán rượu cũng đi tới.
Hải Châu cắt đậu hũ đặt vào giữa tấm sắt, chỗ trống còn lại đặt bạch tuộc lên. Dầu cải sôi xèo xèo, nàng lại múc một muôi dầu hoa tiêu rưới lên.
“Khụ khụ—”
Mùi hăng nồng khiến người ta ho sặc sụa.
Có người bỏ đi lại có người đến, định bụng nếm thử nên đã chiếm chỗ ngồi trước.
“Lấy cho ta một bát hẹ.”
Hải Châu gọi.
Đông Châu lập tức đi làm.
Cá nướng bên mép tấm sắt được lật mặt. Hải Châu dùng b.út lông chấm dầu hoa tiêu quét một lượt lên bụng cá, lại gọi:
“Múc cho ta nửa bát tương.”