Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 272



Hôm nay Thời Noãn chỉ mang theo mình Chu Cẩn, hai người ngồi ở vị trí phía trong phòng bao, còn bên ngoài là Tạ tổng và hai người quản lý của ông ta. Một bàn tiệc toàn đàn ông, chỉ có mình Thời Noãn là phụ nữ.

 Tạ Tùng Vũ kiêng nể thân phận của cô nên ban đầu vẫn rất khách sáo. Nhưng theo nhịp độ ăn uống, trò chuyện và rượu vào lời ra, quan hệ dường như cũng kéo gần lại đôi chút. Ông ta cầm ly rượu ngồi vào chiếc ghế trống sát cạnh Thời Noãn, mỉm cười xán lại gần: “Ôn tiểu thư, chị gái cô ở trong nước mấy năm rồi, sao tối nay không gọi cô ấy cùng đến?”

 Thời Noãn cũng nhìn ông ta cười, nhưng nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. “Sao thế, Tạ tổng muốn trò chuyện với chị tôi à?”

 “Không không không…dĩ nhiên là không.”

Tạ Tùng Vũ vội phủ nhận, “Chị cô nhìn là biết không thú vị bằng cô rồi. Tôi ấy mà, vẫn thích chơi với những cô em gái nhỏ tuổi hơn.”

 Ly rượu chạm nhau phát ra tiếng lanh lảnh. Thời Noãn nhướng mày, uống cạn chất lỏng trong ly. Thấy người đàn ông bên cạnh ngồi ngày càng sát, Chu Cẩn đứng dậy nói: “Tạ tổng, ông ngồi thế này không tiện dùng bữa, tốt nhất nên ngồi lại vị trí của mình.”

 “Ở đây có chỗ cho cậu lên tiếng sao?”

Tạ Tùng Vũ quắc mắt nhìn, ngẩng đầu ra lệnh: “Tôi và tiểu thư nhà cậu cần trao đổi sâu thêm, tất cả ra ngoài hết đi!”

 Ông ta quay sang hai người quản lý của mình, nhắc lại: “Các anh, dẫn theo vị thư ký này ra cửa canh chừng cho tôi!”

 “Anh…”

Chu Cẩn định nói gì đó, nhưng Thời Noãn âm thầm lắc đầu với anh ta.

 Tên này có gan thỏ đế, dù có ý đồ xấu nhưng nể sợ địa vị thương mại của SW, hắn cũng không dám làm gì nếu cô không đồng ý. Chu Cẩn siết chặt nắm đấm, cuối cùng vẫn cùng hai người kia đi ra ngoài. Phòng bao bỗng chốc trống trải.

 Thời Noãn cầm chai rượu trước mặt, rót đầy một ly: “Tôi nghe nói Tạ tổng định chuyển sang đường đua khác, vậy ông xem…cổ phần của Dreamer đằng nào cũng không nhiều, hay là nể mặt tôi mà bán lại cho tôi nhé?”

 Giọng cô rất chậm, khi nói mắt không rời khỏi người đàn ông trước mặt. Ánh mắt trong trẻo ấy vừa thuần khiết lại vừa mang theo vài phần quyến rũ. Cộng thêm gương mặt kinh diễm tuyệt trần, không một người đàn ông nào có thể khước từ.

 Tạ Tùng Vũ đã sớm tâm hồn treo ngược cành cây, rượu vào lại càng thêm to gan. Ông ta thậm chí còn rướn tới định ngồi chung một ghế với cô. “Ôn tiểu thư muốn cổ phần của tôi đương nhiên là được, tặng luôn cho cô cũng được, nhưng mà…”

 Hơi thở lạ lẫm đã ở ngay sát vách, Thời Noãn cố nén cơn buồn nôn, giả vờ ngây thơ hỏi: “Nhưng mà sao ạ?”

 “Nhưng mà, tôi muốn kết bạn với Ôn tiểu thư.”

Tạ Tùng Vũ vê lấy một lọn tóc bên tai cô, tùy ý nghịch ngợm. “Cô chắc cũng biết cổ phần của Dreamer đáng giá thế nào, dù tôi cứ để đó chẳng làm gì thì mỗi năm cũng mang về khoản cổ tức không nhỏ. Tặng cho Ôn tiểu thư làm quà gặp mặt, chắc là đủ thành ý rồi chứ?”

 “Hửm?”

Thời Noãn ngẩng đầu, ánh mắt lộ vẻ mơ màng, “Chẳng lẽ chúng ta không phải bạn bè sao?”

 Ý của câu này là: Vốn đã là bạn, cần gì dùng cổ phần để tỏ thành ý.

 “Giá thị trường bao nhiêu thì là bấy nhiêu, tôi trả đúng giá cho ông.”

Cô dồn sức, vỗ bốp một cái lên vai Tạ Tùng Vũ, suýt nữa đ.á.n.h văng ông ta khỏi ghế, “Tôi nhất định sẽ không để ông chịu thiệt đâu!”

 Tạ Tùng Vũ: “…”

Cái cô nàng này, đào đâu ra sức mạnh lớn thế không biết!

 Chưa kịp để ông ta định thần, Thời Noãn đã rót đầy một ly rượu mới, bưng qua như anh em kết nghĩa: “Uống! Huynh đệ tốt! Hôm nay không say không về!”

 Tạ Tùng Vũ đờ người nhìn người phụ nữ trước mặt, cảm thấy huyệt thái dương nhảy thình thịch. Ở đâu ra cái kiểu kỳ lạ này? Uống rượu mà như uống nước lã vậy? Hắn nghiến răng, đã đến nước này thì không thể bỏ dở, phải tìm cách chiếm lấy người phụ nữ này bằng được.

 Hắn nốc cạn ly rượu, bàn tay âm thầm đặt lên lưng ghế của Thời Noãn. Từ từ…trượt xuống. Chỉ còn một tấc nữa là chạm vào eo cô.

 Cô đột ngột quay đầu khiến Tạ Tùng Vũ giật b.ắ.n mình. Thời Noãn bĩu môi, vành mắt và đôi má đỏ bừng, trông không khác gì người đã say khướt: “Ông là bạn tốt nhất của tôi, chắc không bắt nạt tôi đâu nhỉ?”

 Tạ Tùng Vũ ngẩn ra: “Dĩ…dĩ nhiên rồi!”

 “Thế thì tốt.”

Đôi mắt cô nhìn chăm chằm vào hắn, đầy vẻ tin cậy, “Tôi tin ông!”

 Ngoài cửa, Chu Cẩn đứng bất động, chân mày thoáng hiện vẻ lo âu. Hai người kia thì thầm bàn tán, lời lẽ dần trở nên ph*ng đ*ng: “Thiên kim của SW thì đã sao? Chẳng phải cũng vì chút cổ phần mà phải hiến thân cho Tạ tổng nhà chúng ta à, chậc chậc…Lâu thế rồi không thấy động tĩnh, không lẽ đã…”

 Giọng Chu Cẩn lạnh thấu xương: “Anh nhắc lại lần nữa xem.”

 Hai người kia mới sực tỉnh, nhận ra bên cạnh vẫn còn người đứng đó. “Nhắc lại thì sao? Chúng tôi nói sai à? Anh không nhìn ra tiểu thư nhà anh chuẩn bị hiến thân à?”

 “Anh—!”

Chu Cẩn siết chặt nắm đ.ấ.m định ra tay. Người kia vội chạy lại can ngăn: “Thôi thôi…Trần trợ lý, chúng tôi chỉ đùa thôi mà, đừng để bụng nhé?”

 Ánh mắt Chu Cẩn sắc lẹm quét qua hai người trước mặt. “Các người tốt nhất nên cầu nguyện rằng lát nữa tiểu thư bước ra vẫn còn nguyên vẹn, nếu không thì…”

 Đúng lúc này, một trận bước chân dồn dập truyền đến. Dáng người cao lớn của người đàn ông xuất hiện, gương mặt lạnh lùng như phủ sương giá, bước chân mang theo gió lướt qua ba người, cuối cùng dừng lại trước mặt Chu Cẩn.

 “Người đâu?”

“Tiểu thư đang…”

 “Này, anh là ai thế?”

Một tên quản lý không nhận ra Giang Dật Thần, hất cằm nói: “Đi đi! Biến xa ra một chút, đừng có phá hỏng việc tốt của Tạ tổng chúng tôi!”

 “Việc tốt?”

Người đàn ông ngẩng đầu, ánh mắt sắc như d.a.o nhìn hắn một cái, rồi xoay sang nhìn cánh cửa phòng bao. Anh vung chân, một cú đá dứt khoát đạp tung cửa.

 Hai tên quản lý đứng hình nhìn cảnh tượng này, thậm chí quên cả ngăn cản. Bên trong, hai người trông như đang uống đến cao hứng, khoác vai bá cổ nhau. Cảnh tượng này rơi vào mắt Giang Dật Thần khiến anh cảm thấy chướng mắt cực kỳ. Ánh mắt anh tối sầm lại, trực tiếp vung tay đ.ấ.m một cú trời giáng.

 Thời Noãn sững sờ, trơ mắt nhìn Tạ Tùng Vũ bị đ.á.n.h ngã nhào xuống đất. Khóe môi cô lướt qua một nụ cười kín đáo, rồi nhanh chóng lùi sang một bên để tránh bị vạ lây.

 Tiếp theo là màn áp đảo đơn phương. Cảnh tượng này còn kịch tính hơn cả chương trình đấu võ trên TV. Tạ Tùng Vũ bị đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập, Giang Dật Thần phủi tay, nhìn xuống hắn với vẻ bề trên, trầm giọng nói: “Người phụ nữ này, sau này tốt nhất ông thấy cô ấy ở đâu thì tránh xa ở đó. Còn dám trêu chọc một lần nữa, tôi sẽ đ.á.n.h ông một lần, nghe rõ chưa?”

 Tạ Tùng Vũ dù có say đến mấy cũng bị đ.á.n.h cho tỉnh hẳn, ôm đầu liên tục gật đầu: “Vâng…tôi biết rồi Giang tổng!”

 Ánh mắt Giang Dật Thần thâm trầm, anh quay sang nắm chặt cổ tay Thời Noãn, sải bước kéo cô đi. Ánh mắt Thời Noãn cụp xuống, không hề có chút hơi men nào, thậm chí còn thoáng nụ cười. Khi đi qua cửa, cô kín đáo ra hiệu cho Chu Cẩn, bảo anh ta rời đi trước.

 Chu Cẩn có thấy hay không thì chưa biết, nhưng người đàn ông đang kéo cô thì thấy rất rõ. Vừa đến cửa thang máy, giọng nói lạnh lùng của Giang Dật Thần đổ xuống từ đỉnh đầu: “Ôn tiểu thư, vẫn chưa diễn đủ sao?”