Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 273



 

Cơ thể người phụ nữ cứng đờ, sau đó vờ vịt ôm trán: “A…em chóng mặt quá.”

 “…”

 Chu Cẩn nhìn thấy ý cười thoáng qua trong mắt Thời Noãn, anh biết ý rời đi trước một bước.

 Thời Noãn như thể người không xương, đầu nghiêng một cái liền tựa vào người Giang Dật Thần: “Cảm ơn Giang tổng đã đến cứu tôi, anh đã làm người tốt rồi thì làm người tốt cho trót luôn được không? Đưa tôi về nhé?”

 Cái giọng điệu mềm mỏng nũng nịu này, tuyệt đối không thể phát ra từ một Thời Noãn sau ngày tái ngộ.

 Giang Dật Thần cúi đầu, ánh mắt thâm trầm rơi trên người cô. Sâu sắc, phức tạp. Yết hầu anh trượt lên xuống, dáng vẻ nhẫn nhịn kìm nén toát ra một sức hút nam tính khác biệt.

 “Được, tôi đưa Ôn tiểu thư về.”

Anh nói.

 Thế là Thời Noãn được anh nửa dìu nửa ôm đưa lên xe.

 Dương Dương ngồi ở ghế trước, ánh mắt không kìm được mà liếc qua gương chiếu hậu — Sếp và Thời tiểu thư…sao cứ như đang chơi trò gì thế này, rõ ràng trước đó còn đối đầu gay gắt, vậy mà loáng cái đã làm hòa rồi?

 “Đứng hình cái gì? Lái xe đi.”

 “…”

 Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, Dương Dương vội vàng thu hồi suy nghĩ, nhẹ giọng hỏi: “Sếp…chúng ta đi đâu ạ?”

 Ánh mắt người đàn ông khẽ động, anh cúi đầu: “Ôn tiểu thư?”

 Thời Noãn mơ màng hé mắt, có lẽ vì đã uống chút rượu nên đuôi mắt cô ửng hồng, đôi mắt vốn đã long lanh nay càng thêm phần quyến rũ. Cô lầm bầm đọc địa chỉ khách sạn, rồi đầu nghiêng một cái, tựa hẳn vào vai Giang Dật Thần.

 Xe bắt đầu lăn bánh, khi rẽ khúc cua cô không khống chế được mà nghiêng sang một bên — cú nghiêng này khiến cô ngã thẳng vào lòng anh.

 “Giang Dật Thần…anh không biết em ghét anh đến nhường nào đâu.”

Một giọng nói rất khẽ vang lên, vừa vặn lọt vào tai người đàn ông: “Chẳng phải anh bảo Dreamer là món quà dành cho em sao? Sao không tặng cho em đi?”

 “Đồ nói dối!”

“…”

“Đồ khốn!”

“…”

“Đồ tồi!”

 Nói đến mức xúc động, Thời Noãn đột nhiên rướn người lên rồi lại đổ ập xuống, vừa vặn gục vào…g*** h** ch*n người đàn ông.

 Giang Dật Thần rên khẽ một tiếng, định ra tay nhấc người phụ nữ trong lòng dậy thì thấy cô tự xoay đầu hướng về phía trước, làn tóc xõa xuống che khuất đôi mắt.

 Giọng cô mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: “Em không muốn làm gì cả, em chỉ…chỉ muốn Dreamer thôi. Ở đó có nhiều kỷ niệm lắm, ngoài cái đó ra, những thứ khác em đều không còn nữa…không còn nữa rồi, Giang Dật Thần.”

 Yếu đuối và động lòng người. Trái tim Giang Dật Thần như bị ai đó bóp nghẹt rồi nhào nặn liên hồi. Anh nhíu chặt mày, không kìm được mà đưa tay đặt lên mái tóc mềm mại của cô. Cô dường như đã thực sự say, vô thức dụi dụi vào lòng bàn tay anh đầy vẻ ỷ lại và tin tưởng.

 Một lúc sau, tiếng nức nở nhỏ dần. Cô đã ngủ thiếp đi.

 Trong xe im lặng không một tiếng động, thi thoảng chỉ nghe thấy tiếng thở đều đặn. Giang Dật Thần nhẹ nhàng vén tóc bên tai cô, ngẩng đầu hỏi trầm giọng: “Chuyện là thế nào?”

 Dương Dương nhanh chóng liếc gương chiếu hậu, nhỏ giọng đáp: “Thời tiểu thư muốn thâu tóm Dreamer, ngoài Tạ Tùng Vũ ra, cô ấy còn hẹn gặp hai cổ đông khác nữa.”

 Nghe vậy, người đàn ông lại khẽ cười một tiếng. Dương Dương không đoán được ý sếp là gì, ướm lời: “Sếp, có cần ngăn cản không ạ?”

 “Tại sao phải ngăn cản?”

 “…”

Hả? Nếu thực sự để Thời tiểu thư thuyết phục được mấy cổ đông đó, mua hết cổ phần thì cổ phần của cô ấy sẽ vượt qua sếp, chẳng phải Dreamer sẽ thực sự đổi chủ sao? Mặc dù vừa rồi Thời tiểu thư nói đúng, Dreamer được sinh ra là vì cô ấy, nhưng tình hình bây giờ khác rồi mà?

 Giang Dật Thần không giải thích thêm, anh cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lòng, ánh mắt thâm sâu như muốn hút hồn cô vào trong: “Em thà cùng những kẻ đó giả vờ thân mật, cũng không nguyện ý tìm tôi sao?”

 Chẳng mấy chốc đã đến khách sạn, Giang Dật Thần bế cô xuống xe. Dương Dương vội vàng tiến lên giữ cửa xe: “Sếp, hay là để tôi giúp?”

 Người đàn ông liếc anh ta một cái, lạnh lùng nói: “Không cần.”

 Dương Dương nhìn hai người lướt qua mình, tự tát vào miệng một cái. Đó là bà chủ mà sếp cầu còn không được, việc gì đến lượt anh ta bế chứ? Đúng là đầu óc có vấn đề!

 Đi đến quầy lễ tân, ánh mắt cô nhân viên định trụ trên gương mặt của Giang Dật Thần. “Chào anh, tôi có thể giúp gì cho anh?”

 Giang Dật Thần đặt túi xách của Thời Noãn lên bàn: “Thẻ phòng ở bên trong, kiểm tra xem phòng nào.”

 “Dạ…”

Theo quy định, người không làm thủ tục lưu trú thì không được lên lầu, hơn nữa vị tiểu thư này trông đã say khướt không biết gì rồi, liệu có thể để người này đưa lên không?

 Lễ tân dù bị nhan sắc làm mê hoặc nhưng vẫn đủ tỉnh táo: “Thưa anh…vị tiểu thư này say rồi phải không ạ? Chúng tôi có thể sắp xếp nhân viên phục vụ đưa cô ấy lên phòng.”

 Giang Dật Thần thấy cô ta không động đậy, mày nhíu lại: “Tôi tự đưa đi, cô cứ kiểm tra đi.”

“Thưa anh, anh…không thể lên lầu.”

 Huyệt thái dương của Giang Dật Thần nhảy thình thịch: “Tôi là chồng cô ấy!”

“Vậy anh có thể xuất trình giấy đăng ký kết hôn không ạ?”

“…”

 Cô nhân viên lễ tân vẻ mặt vô tội. Thấy sắc mặt người đàn ông thay đổi, cô càng thêm kiên định với suy nghĩ của mình: Thời buổi này biết mặt không biết lòng, đẹp trai thì sao chứ? Cũng đều là ý đồ xấu thôi! Cô nhớ vị tiểu thư này, xinh đẹp lắm luôn!

 Nghĩ đến đây, lễ tân thu lại nụ cười: “Thưa anh, nếu anh không xuất trình được giấy đăng ký kết hôn thì phiền anh giao vị tiểu thư này cho tôi, chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm đưa cô ấy lên lầu an toàn.”

 Nói xong, cô ta nháy mắt với đồng nghiệp bên cạnh. Hai người cùng bước ra khỏi quầy, nửa mạnh mẽ nửa lịch sự kéo Thời Noãn từ trong vòng tay Giang Dật Thần ra.

 Sắc mặt Giang Dật Thần đã đen như đ.í.t nồi, nhưng nhìn sự đề phòng của hai cô gái, anh biết hôm nay mình không thể lên lầu được rồi. Nhắm mắt hít một hơi sâu, anh lạnh giọng nhắc lại: “Tôi, là chồng cô ấy.”

 “Vâng.”

— Ai mà chẳng nói được, quan trọng là có bằng chứng không.

 Giang Dật Thần tức đến bật cười, giơ tay lên rồi lại hạ xuống, xoay người sải bước rời đi.

 “Nhìn người ngợm đàng hoàng mà không ngờ lại là yêu râu xanh.”

Cô nhân viên lễ tân hậm hực lầm bầm, rồi chuẩn bị đưa Thời Noãn lên lầu.

 Vừa đi qua góc rẽ, Thời Noãn vốn đang say khướt đột nhiên ngẩng đầu dậy. Cô vuốt lại mái tóc, mỉm cười rạng rỡ nhìn hai người đang ngây người ra: “Vất vả cho hai em rồi, cảm ơn nhé.”

 Đôi mắt ấy sáng trong tinh tường, nào có nửa điểm say xỉn. Lễ tân hoàn hồn, chỉ tay ra ngoài rồi lại chỉ vào cô: “Tiểu thư…cô…anh ấy…”

 “Không sao, anh ta đúng là không phải người tốt lành gì.”

Thời Noãn cười, nhận lấy túi xách từ tay lễ tân: “Cảm ơn hai em đã giúp chị đỡ được bao nhiêu rắc rối, chị sẽ phản hồi tốt với quản lý của các em.”

 Tạm biệt xong, Thời Noãn một mình về phòng. Trên điện thoại có mấy cuộc gọi nhỡ, đều là của Chu Cẩn. Cô gọi lại: “Tôi không sao, anh về nghỉ ngơi sớm đi.”

 “Vâng.”

Chu Cẩn lại hỏi: “Tiểu thư, phía Giang tổng…”

 Thời Noãn cong môi, đầy tự tin nói: “Không quá ba ngày, anh ta sẽ đích thân mang Dreamer đến tận tay tôi.”