Người phụ nữ thay giày, cố ý nhẹ chân nhẹ tay đi tới thật gần. Nguyên Bảo như có cảm ứng, khoảnh khắc ngẩng đầu lên liền bốn mắt nhìn nhau với người phụ nữ trước mặt.
“…”
“…”
Nhóc tì ngược lại tỏ ra bình tĩnh hơn nhiều, giọng sữa hỏi: “Bà là ai vậy ạ?”
Chu Tình sống hơn nửa đời người rồi mà chưa bao giờ trải qua cảnh tượng thế này, đứng trước mặt một đứa trẻ mà như một tên trộm đang chột dạ. Bà nhanh chóng chỉnh đốn lại diện mạo, nở một nụ cười hiền hậu nhất.
“Chào cháu nhé, bà là bà nội.”
“Bà nội?”
Nguyên Bảo lặp lại một lần, vẫn thắc mắc: “Chẳng phải bà nội là mẹ của ba sao?”
Chu Tình gật đầu: “Đúng rồi đúng rồi!”
“Vậy bà là mẹ của người ba nào ạ?”
“…”
Hả? Người ba nào? Có thể có mấy người ba cơ chứ?
Chu Tình ngẩn người, cuối cùng nghĩ rằng mình không hiểu nổi mạch suy nghĩ của trẻ con nên đành chuyển chủ đề, đặt món quà trong tay xuống. “Bé cưng nhìn xem, đây là quà bà chuẩn bị cho cháu, xem có thích không nào?”
Xe điều khiển từ xa, máy bay điều khiển từ xa, còn có s.ú.n.g nữa. Đây hoàn toàn là những thứ mà mọi đứa trẻ đều mơ ước. Dù đã có rất nhiều rồi nhưng mỗi khi nhìn thấy, mắt Nguyên Bảo vẫn sáng rực lên, đây là màu sắc và kiểu dáng mà nhóc chưa có!
“Oa oa oa…Con cảm ơn bà, bà là nhất!”
Chẳng cần biết quen hay không, cứ cảm ơn trước đã.
Nguyên Bảo ôm lấy mấy món đồ chơi không nỡ rời tay, ánh mắt Chu Tình vẫn luôn dõi theo nhóc, càng nhìn càng thấy yêu, Dật Thần hồi nhỏ đâu có đáng yêu thế này.
Chẳng mấy chốc, dì Hoa từ trong bếp đi ra.
“Phu nhân…!”
Bà không ngờ Chu Tình lại đến nhanh thế, thận trọng liếc nhìn lên lầu, dáng vẻ như “làm việc lén lút”
chạy lon ton lại gần, nói nhỏ vào tai Chu Tình: “Dật Thần và Thời Noãn đều không biết dì gọi bà đến đâu, lát nữa bà chú ý một chút, đừng để lộ chuyện nhé.”
“Tôi hiểu mà…”
Chu Tình làm một vẻ mặt đã rõ, “Không thể để niềm tin bị đổ vỡ, nếu không sau này không làm việc được nữa.”
Nhất là công tác hoạt động ngầm.
“Đúng đúng đúng…”
Dì Hoa giơ ngón tay cái tán thành.
Hai người nói chuyện rất nhỏ, dáng vẻ vô cùng thần bí. Vừa quay đầu lại, Nguyên Bảo đang tò mò nhìn họ, đôi mắt to chớp chớp, nghiêm túc đặt câu hỏi: “Bà ơi, hai bà định làm việc xấu gì sao ạ?”
“…”
Cái này, giải thích sao đây?
Chu Tình cười gượng hai tiếng, nắm lấy bàn tay nhỏ mũm mĩm của Nguyên Bảo: “Không có, bà làm sao có thể làm việc xấu được chứ? Bà định dành cho mẹ cháu một sự bất ngờ, nên cháu cũng không được tiết lộ bí mật đâu đấy, được không?”
Trẻ con luôn thích cảm giác được tham gia vào bí mật, Nguyên Bảo lập tức bịt chặt miệng. “Vâng ạ! Con nhất định giữ bí mật!”
Cộng thêm có đồ chơi đ.á.n.h lạc hướng, Nguyên Bảo chẳng mấy chốc đã quên mất chuyện này. Đến lúc Thời Noãn và Giang Dật Thần xuống lầu, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là hai người già và một đứa trẻ đang chơi xe điều khiển ở phòng khách, một khung cảnh vô cùng hòa hợp và tràn đầy tiếng cười.
“Noãn Noãn xuống rồi à.”
Chu Tình mỉm cười đứng dậy, “Hai đứa định ra ngoài chơi sao?”
Thời Noãn hoàn hồn sau cơn ngỡ làng: “Dì Tình…sao dì lại đến đây?”
“À.”
Ánh mắt Chu Tình hơi né tránh, nhưng giọng điệu vẫn tự nhiên, “Dì không có việc gì làm, định qua thăm hai đứa, chẳng phải đã lâu rồi không gặp con sao?”
Bà bước tới nắm tay Thời Noãn: “Sao vậy, con không nhớ dì à?”
“Nhớ chứ ạ.”
Thời Noãn mỉm cười, chân thành nói: “Con rất nhớ dì.”
“Thế là đúng rồi.”
Chu Tình chuyển ánh mắt nhìn sang Nguyên Bảo bên cạnh sofa, “Dì và đứa trẻ này cũng có duyên…Dạo này thằng bé ở đây phải không? Vậy thì dì vừa hay có thể ở lại trông nó, hai đứa cứ bận việc của mình đi.”
Thời Noãn nghẹn lời, đột nhiên không biết trả lời thế nào. Xem ra không chỉ Giang Dật Thần, ngay cả Chu Tình e là cũng đã nghe lời dì Hoa mà lầm tưởng Nguyên Bảo là người nhà họ Giang rồi. Cô thầm nghiến răng, nghĩ bụng phải nhanh chóng tìm cơ hội nói rõ ràng. Giang Dật Thần thì không sao, nhưng bậc trưởng bối thì không được.
“Vâng.”
Thời Noãn cười gượng, “Hôm nay chúng con hẹn nhau đi chơi, dì có muốn đi cùng không ạ?”
“Thôi thôi.”
Chu Tình nhìn cậu con trai bên cạnh, lắc đầu nói: “Bọn trẻ các con đi chơi đi, dì không đi góp vui đâu. Đi đi, tối về sớm chút, dì sẽ đích thân vào bếp đợi các con.”
“Vâng ạ.”
Thời Noãn cười đồng ý, sau đó đưa tay gọi nhóc tì đằng kia. “Nguyên Bảo, chúng ta đi thôi.”
Nguyên Bảo lập tức quăng đồ chơi chạy lại nhào vào lòng Thời Noãn. Chu Tình thấy cảnh này, tim treo ngược lên tận cổ, nhỏ giọng dặn dò: “Bé cưng, sau này đi đứng phải cẩn thận một chút, đừng để ngã, cũng đừng va vào mẹ, biết chưa?”
Nguyên Bảo “ồ”
một tiếng: “Con biết rồi thưa bà.”
Thời Noãn nghe thấy cách xưng hô này, đồng t.ử khẽ rung lên. Xem ra dì Tình…nhập vai nhanh thật đấy. Còn cái thằng nhóc thối Nguyên Bảo này nữa — đúng là ai cho gì cũng nhận!
Cô thẫn thờ đi theo, lúc ra đến cửa suýt chút nữa va vào cửa, người đàn ông nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra chắn giúp. Thời Noãn bừng tỉnh ngẩng đầu, lúc này mới nhận ra mình vừa làm gì. Mặt cô đỏ bừng: “Cảm ơn.”
Giang Dật Thần nhìn cô đầy ẩn ý: “Đi đứng cẩn thận vào.”
Lên xe, Nguyên Bảo hát hò suốt dọc đường, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi cho hai người phía trước: “Ba ơi mẹ ơi, con hát có hay không ạ?”
Thời Noãn nghe mà muốn điếc tai luôn: “Hay, nhưng con có thể nghỉ một lát được không bé cưng?”
Giang Dật Thần nhếch môi cười, nhìn qua gương chiếu hậu thấy nhóc tì bĩu môi thật cao, rõ ràng là nghe ra ẩn ý của Thời Noãn. Anh ôn tồn: “Nguyên Bảo, con có thể ngủ một lát.”
“Nhưng con không buồn ngủ.”
“Bây giờ con ngủ đi, lát nữa mới có đủ sức mà chơi, nếu không chuyến đi công viên hôm nay sẽ phí lắm đấy.”
Nguyên Bảo nghiêm túc suy nghĩ hai giây rồi gật đầu: “Có lý.”
“…”
Nói thì nói vậy thôi, chứ không ngủ được thì vẫn là không ngủ được. Tai Thời Noãn vừa mới yên tĩnh được một lát thì lại nghe thấy giọng nói lanh lảnh từ phía sau: “Mẹ ơi, mẹ không nhớ ba sao?”
Chữ “ba”
này, rõ ràng không phải chỉ người đang ngồi cạnh đây. Thời Noãn liếc nhìn biểu cảm của người đàn ông, không lên tiếng. Nguyên Bảo hoàn toàn không nhận ra lời nói của mình khiến người khác khó xử, nhóc thở dài như một cụ non: “Con hơi nhớ ba rồi, sao ba không đến thăm chúng ta nhỉ?”
Thời Noãn thầm mắng trong lòng, mặt không đổi sắc nói: “Con mau ngủ đi.”
“Con không ngủ!”
Nguyên Bảo không hiểu sao lại bướng lên, cố chấp hừ hừ, “Con không muốn đi công viên nữa, hay là chúng ta đi tìm ba đi?”
Thời Noãn nhíu mày, quay đầu nhìn nhóc: “Sao con cứ thay đổi xoành xoạch thế? Không được nói lời không giữ lời.”
Quan trọng nhất là, dạo này Cao Tường bận đến mức nhà còn chẳng về, quỷ mới biết anh ta đang ở đâu?
Nguyên Bảo khoanh hai tay trước ngực, hậm hực nói: “Thời Noãn, mẹ định bỏ luôn cả chồng à?”