Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 311



 

Giang Dật Thần vẫn luôn giữ im lặng, sắc mặt cũng không thấy có gì bất thường.

 Nhưng khi câu nói cuối cùng của Nguyên Bảo thốt ra, Thời Noãn nhìn thấy rất rõ ràng khớp xương trên bàn tay đang nắm vô lăng của người đàn ông trắng bệch ra, giống như muốn bóp nát cả cái vô lăng vậy.

 Cô thở dài không tiếng động, kiên nhẫn dỗ dành: “Nguyên Bảo, công viên trò chơi không tốt sao? Mẹ và chú cùng đi chơi với con mà, ba bận rộn công việc lắm, nếu chúng ta về tìm ba thì phải hẹn trước thời gian.”

 Nguyên Bảo chép miệng hai cái, có vẻ như đang nghiêm túc suy nghĩ ý nghĩa của đoạn hội thoại này.

 “Ý mẹ là…chúng ta về cũng không gặp được ba?”

 “Ừm.”

 “Thế bao giờ ba mới đến gặp chúng con?”

 “Ba bận xong việc sẽ đến ngay.”

 “Thế cũng được.”

Nguyên Bảo miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích này, dừng một chút rồi lại nói: “Vậy tối nay con phải gọi điện cho ba!”

 Thời Noãn nhất nhất đồng ý, lại còn hứa lát nữa sẽ cho nhóc một bất ngờ, nhóc tì lúc này mới hoàn toàn yên tĩnh trở lại.

 Cô ngồi thẳng người dậy, liếc mắt nhìn sang bên cạnh.

 “Ngại quá…trẻ con mà, cứ nghĩ ra chuyện gì là đòi chuyện đó ngay, anh đừng để tâm.”

 Khóe miệng Giang Dật Thần nhếch lên một độ cong, dáng vẻ nửa cười nửa không, chẳng rõ là cảm thấy buồn cười thật hay đang mỉa mai, anh nói: “Em mà cũng biết ngại sao?”

 “À.”

Thời Noãn trợn mắt, “Nếu anh không cần tôi giải thích thì cứ nghe vậy thôi.”

 “Cần chứ.”

 Người đàn ông này quả thực chẳng khách sáo chút nào.

 Anh nói: “Đã ngại như vậy thì lát nữa cô Thời đây cũng tặng tôi một món quà đi.”

 Thời Noãn: “…”

Đúng là mặt dày mới dám đòi quà!

 Chẳng ai nói thêm lời nào nữa, Nguyên Bảo ở phía sau ngoẹo đầu, hình như đã ngủ thiếp đi rồi.

 Bên ngoài hơi nóng hầm hập, nhưng thời tiết rất đẹp, sắc xanh thẳm trải dài một khoảng lớn, vài sợi mây mỏng manh như dải lụa bay lơ lửng trên không trung. Thời Noãn tựa một tay lên cửa sổ, nhìn cảnh vật bên ngoài mà ngẩn người.

 Chẳng bao lâu sau đã đến trung tâm thương mại. Đậu xe xong, Nguyên Bảo vẫn còn đang ngủ.

 Giang Dật Thần ngoảnh đầu nhìn một cái rồi quay lại, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nghiêng tinh tế của người phụ nữ: “Gọi nó dậy, hay là đợi một lát?”

 Thời Noãn do dự giây lát: “Để thằng bé ngủ thêm một lúc đi, không thì lát nữa dậy lại quấy.”

 Lời vừa dứt, bầu không khí bỗng trở nên ngượng ngùng lạ thường. Những ngón tay thon dài của Giang Dật Thần gõ nhẹ lên vô lăng, anh mở lời:

 “Trước đây…cũng chỉ có mình em đưa nó ra ngoài chơi thế này sao?”

 “Tôi không…”

 Thời Noãn vừa định lên tiếng đã thấy có gì đó sai sai, giọng điệu của người đàn ông này hình như là đang xót xa cho cô?

 Cô l.i.ế.m môi, gật đầu: “Ba của thằng bé ngày thường khá bận, không có mấy thời gian.”

 Nếu Cao Tường nghe được câu này, e là lại chế nhạo cô một trận cho xem. Nhưng lúc này không thể bận tâm đến chuyện đó, đáy mắt Thời Noãn lóe lên một tia ranh mãnh, cô cố tình dùng giọng điệu bất lực nhưng mãn nguyện, nói: “Cũng may là thằng bé khá ngoan, tuy có hơi mệt một chút nhưng được ở bên cạnh nó là tốt lắm rồi.”

 Bãi đậu xe dưới hầm rất tối, mái tóc xõa của người phụ nữ che khuất hoàn toàn nét mặt cô, Giang Dật Thần nhìn không rõ. Anh đưa tay ra, nắm lấy tay cô.

 Tay cô thực sự quá nhỏ, có thể nằm gọn hoàn toàn trong lòng bàn tay anh.

 “Sau này bất kể em muốn đưa nó đi đâu, muốn đưa nó đi làm gì, anh cũng sẽ đi cùng em, được không?”

 Thời Noãn quay đầu, đúng lúc va vào đôi mắt sâu không thấy đáy của người đàn ông. Cô mỉm cười: “Nếu…có cơ hội.”

 Câu trả lời này nửa thật nửa giả. “Nếu”

vốn dĩ là một giả thuyết đầy mong đợi, nhưng lại không phải là một lời hứa chắc chắn một trăm phần trăm.

 Giang Dật Thần còn muốn nói thêm gì đó, nhưng dư quang nhìn thấy nhóc tì ở phía sau đang vươn vai. Nhóc tỉnh rồi.

 Thời Noãn lập tức rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh, quay đầu lại: “Bé cưng tỉnh rồi à? Ngủ ngon không con?”

 Nguyên Bảo vẫn còn hơi mơ màng, chỉ nhìn cô mà không nói gì. Giang Dật Thần mân mê những ngón tay vừa bị hụt hẫng, nắm chặt lại một cái rồi buông ra.

 “Đã tỉnh rồi thì đi thôi.”

Đẩy cửa xuống xe.

 Thời Noãn vốn định đi bế Nguyên Bảo, vừa mở cửa ghế sau ra, người đàn ông đã nhẹ nhàng nắm lấy cánh tay cô, kéo cô sang một bên: “Để tôi.”

 Giang Dật Thần tháo ghế an toàn, bế nhóc tì từ bên trong ra. Nguyên Bảo như một chú gấu Koala, ngoan ngoãn gục đầu lên vai anh.

 Họ đi phía trước, từ góc độ của Thời Noãn nhìn lại, hai người này chẳng khác gì cha con ruột, khung cảnh ấm áp hài hòa tự nhiên ấy khiến trái tim cô không kìm được mà mềm nhũn đi. Cô lấy điện thoại ra tắt âm thanh, lặng lẽ chụp một tấm ảnh.

 “Mẹ ơi.”

Nguyên Bảo đưa tay ra, ra hiệu cho cô đi nhanh lên.

 Thời Noãn cong môi chạy bước nhỏ lên phía trước: “Mẹ đến đây.”

 Thời điểm này, khu vui chơi trong trung tâm thương mại đã có rất nhiều người, phần lớn là mẹ đưa con đến chơi, kiểu “gia đình ba người”

cùng xuất hiện như họ là rất hiếm.

 Lúc đi ngang qua cửa, không ít người đang ghé tai nhau bàn tán, còn tưởng là ngôi sao nào đó kết hôn bí mật, thậm chí có người còn lén lấy điện thoại ra chụp ảnh.

 Giang Dật Thần khẽ nhíu mày, bước về phía người đang chụp ảnh.

 “Xóa đi.”

 “À…cái đó, tôi không có chụp mà.”

 “Tôi nói lại lần nữa, xóa đi.”

 Kẻ bề trên luôn mang theo một luồng khí thế khiến người khác phải khiếp sợ, cộng thêm vẻ quý phái bẩm sinh của anh, quả thực rất trấn áp người khác. Người phụ nữ kia không dám nói gì thêm, vội vàng xóa hết ảnh trong điện thoại, miễn cưỡng giơ lên cho anh xem: “Xóa rồi!”

 Giang Dật Thần đưa mắt quét qua xung quanh một lượt rồi đi lại bên cạnh Thời Noãn. Thời Noãn tâm trạng rất phức tạp, không ngờ anh lại còn tinh ý hơn cả mình.

 “Chúng ta cũng chẳng phải người công chúng, thực ra không sao đâu.”

 “Không tốt cho đứa trẻ.”

 Nói xong câu đó bằng giọng trầm tĩnh, Giang Dật Thần bế Nguyên Bảo đi đến quầy lễ tân. Chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, động tác bế trẻ con của anh đã trở nên thuần thục và tự nhiên, lúc quay đầu nói chuyện với Nguyên Bảo, sự dịu dàng trong mắt anh gần như tràn ra ngoài.

 Thời Noãn đứng nhìn từ xa, ánh mắt lúc sáng lúc tối không rõ tâm tư.

 Rất nhanh đã mua xong vé. Lễ tân đưa cho ba chiếc vòng tay, bảo họ đeo vào. Lúc đi tới, Nguyên Bảo giơ cánh tay lên khoe: “Noãn Noãn nhìn xem, cái này có giống thiết bị biến hình của Siêu nhân Điện quang không?”

 Thời Noãn giả vờ không hiểu: “Thiết bị biến hình đeo trên tay sao con?”

 “Đúng vậy ạ, ở đây có một cái nút này, bấm một cái là có thể biến thành siêu nhân rồi!”

Nói xong đứa nhỏ liền diễn thử luôn, đâu còn vẻ ngái ngủ lúc nãy.

 Giang Dật Thần để nhóc đứng sang bên cạnh, sau đó nắm lấy tay Thời Noãn.

 “Tôi tự…”

 “Đừng cử động.”

 “…”

 Thời Noãn nhìn động tác nghiêm túc của anh, vậy mà thật sự không nhúc nhích nữa, mặc cho anh quấn vòng tay lên cổ tay mình.

 Giang Dật Thần ngước mắt lên thấy biểu cảm nửa cười nửa không của cô, nhướn mày: “Sao thế?”

 “Không có gì.”

Thời Noãn giơ tay lên nhìn, vòng tay được dán không lỏng không chặt, vừa khéo, “Chỉ là cảm thấy…chúng ta thế này thực sự rất giống một gia đình ba người, phải không?”

 Không đợi người đàn ông lên tiếng, cô quay đầu đi tìm Nguyên Bảo. Ánh mắt Giang Dật Thần thâm trầm nhìn cặp mẹ con đều có ngũ quan tinh tế trước mắt, cất bước đi theo.

 Khu vui chơi, thiên đường của trẻ thơ. Nguyên Bảo vừa vào trong là như ngựa đứt cương, chạy nhảy tưng bừng. Thời Noãn theo được một lúc đã kêu đầu hàng, xua tay lắc đầu.

 “Chịu thôi…em không chịu nổi nữa rồi, Giang Dật Thần anh đi đi, anh đi chơi với nó đi.”

 Người đàn ông bật cười, quay sang bảo người ta lấy cho cô một chai nước, sau đó đi tìm Nguyên Bảo. Có lẽ trong xương tủy đàn ông luôn có một sự trẻ con bẩm sinh, rất dễ dàng chơi đùa cùng trẻ nhỏ. Thời Noãn nhìn theo, khóe miệng bất giác nhếch lên.

 Vừa ngồi nghỉ được một lát, Chu Cẩn gọi điện đến.

 “Tiểu thư, cô có hẹn gặp anh Trần vào lúc hai giờ chiều, có cần tôi đến đón cô không?”

 Thời Noãn ngẩn người, hỏng rồi…cô quên bén mất chuyện này.