Mọi việc đã thương thảo xong xuôi, Thời Noãn lái xe quay lại trung tâm thương mại.
Suốt nửa tiếng đồng hồ vừa rồi, cả người cô luôn ở trong trạng thái đề cao cảnh giác, giờ phút này khi đã thả lỏng lại, bỗng cảm thấy mệt mỏi rã rời. Cô đỗ xe trước cửa trung tâm, gửi cho Giang Dật Thần một tin nhắn, sau đó nhắm mắt lại định điều chỉnh trạng thái một chút.
Cùng lúc đó, Nguyên Bảo đã chơi chán từ lâu. Thằng bé hừ hừ dính lấy Giang Dật Thần: “Khi nào Noãn Noãn mới về ạ? Con mệt rồi, còn đói nữa. Ba ơi…chúng ta đi ăn gì đó ngon ngon được không?”
Giang Dật Thần giơ tay xem giờ, thấy cũng đã sấp sỉ thời gian.
“Ừ, con muốn ăn gì?”
“Gà rán được không ạ?”
Nguyên Bảo lập tức phấn chấn hẳn lên, vẻ mặt đáng thương nói: “Đã lâu lắm rồi con không được ăn gà rán, ba là tốt nhất…gà rán gà rán!”
Giang Dật Thần nhíu mày, không nói được cũng chẳng bảo không, trước tiên cứ đi giày vào cho nhóc con đã.
Chơi liên tục mấy tiếng đồng hồ, Nguyên Bảo thực sự đã mệt, vừa ra khỏi khu vui chơi là lười nhác hẳn, mặc cho Giang Dật Thần bế trong lòng.
Xuống lầu. Ngay cạnh thang máy là cửa hàng KFC. Nguyên Bảo nhìn không rời mắt, suýt chút nữa là ch** n**c miếng ra ngoài.
Giang Dật Thần dở khóc dở cười, cuối cùng vẫn đi mua cho thằng bé một phần gà miếng, không ngờ Nguyên Bảo lại không vội ăn mà bảo phải đợi Thời Noãn.
Giang Dật Thần bế thằng bé ra khỏi cửa hàng, ngoại hình cực phẩm của hai cha con khiến người qua đường không khỏi dừng chân đứng xem.
“Hai cha con nhà này trông đẹp thật đấy.”
“Là ngôi sao à?”
“Hay là đang tham gia chương trình thực tế nào đó? Mà chẳng thấy máy quay đâu nhỉ…”
Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt, Giang Dật Thần hơi nghiêng người che chắn, đề phòng có ai chụp được mặt Nguyên Bảo. Vốn dĩ có người định chụp, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, họ liền lúng túng thu điện thoại lại, quay sang nhìn đứa trẻ đáng yêu hơn kia.
Thằng bé gục trên vai người lớn, gương mặt đỏ hồng non nớt như có thể vắt ra nước. Cậu nhóc này lại chẳng hề sợ người lạ, chỉ uể oải gọi một tiếng: “Ba ơi.”
“Ơi?”
Giọng người đàn ông dịu dàng đến không ngờ, anh nghiêng đầu nhìn đứa nhỏ: “Nhớ mẹ rồi à?”
“Vâng.”
Đứa nhỏ trông có vẻ buồn ngủ lắm rồi, mắt cứ díp cả lại.
Giang Dật Thần nhẹ nhàng xoa đầu thằng bé, trầm giọng dỗ dành: “Mẹ đang ở bên ngoài, chúng ta đi tìm mẹ nhé?”
Lúc thanh toán anh mới nhìn thấy tin nhắn Thời Noãn gửi tới, cô đang ở ngay cổng trung tâm thương mại. Đôi chân dài rảo bước nhanh hơn, loáng một cái đã biến mất khỏi tầm mắt đám đông.
Trước cửa trung tâm thương mại. Thời Noãn chống tay suýt thì ngủ quên, vừa ngước mắt lên đã thấy người đàn ông đang đi tới từ phía xa. Đứa nhỏ như một món phụ kiện được anh bế trong tay, càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn vững chãi của anh và sự nhỏ bé đáng yêu của thằng bé.
Cô không kìm được mà nở nụ cười, nhanh tay mở cửa xe trước một bước.
“Bé con ơi~”
Nguyên Bảo vốn dĩ sắp ngủ thiếp đi, vừa nghe thấy giọng nói này liền bật dậy như lò xo, lúc đầu thì cười hớn hở, nhưng lúc lại gần thì đột nhiên bĩu môi.
Thời Noãn làm theo một biểu cảm khoa trương: “Sao thế này? Sao lại không vui rồi?”
“Con cứ tưởng mẹ lại bỏ rơi con nữa…”
Nhóc con càng nghĩ càng thấy tủi thân, hốc mắt nhanh chóng ầng ậc nước.
Thời Noãn ngẩn ra, vô thức nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Lời này nói ra…sao nghe cứ như cô thường xuyên bỏ rơi thằng bé vậy? Mà đôi lông mày nhíu chặt của Giang Dật Thần cũng chứng minh rằng, anh thực sự nghĩ như thế.
Thời Noãn vội vàng bế Nguyên Bảo qua, nhỏ giọng an ủi: “Chẳng phải mẹ đã nói trước với con rồi sao? Hơn nữa mẹ bảo mẹ về nhanh, cũng đâu có nuốt lời đúng không? Mẹ nói là làm mà.”
“Nhưng con nhớ mẹ…”
Nguyên Bảo áp mặt vào vai cô, khóc lóc đầy đau lòng: “Con còn nhớ cả ba nữa…Con muốn về nhà, chúng ta về nhà đi Noãn Noãn?”
“…”
Giang Dật Thần không chỉ đơn giản là nhíu mày nữa, sắc mặt anh sa sầm xuống, đôi đồng t.ử sâu thẳm khiến người ta không tài nào đoán định được. Thời Noãn khó xử nhìn anh một cái, cũng không có cách nào giải thích, chỉ đành tiếp tục dỗ dành “tổ tông”
nhỏ trong lòng.
Đợi đến khi dỗ xong thì nhóc con cũng ngủ luôn rồi.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nói khẽ: “Trẻ con lúc gắt ngủ đều thế này cả, sẽ đem hết những chuyện buồn ra nghĩ một lượt, anh đừng để tâm.”
Giang Dật Thần không nói gì, lẳng lặng mở cửa ghế sau.
“Ý, ý anh là gì?”
“Lên xe.”
“Ồ.”
Thời Noãn chậm chạp nhận ra mình hơi phản ứng chậm, thầm thè lưỡi một cái rồi cúi người chui vào xe.
Suốt dọc đường không ai nói câu nào, người phụ nữ và đứa trẻ ở ghế sau đều đã ngủ thiếp đi. Giang Dật Thần thỉnh thoảng lại nhìn vào gương chiếu hậu, điều chỉnh điều hòa cho đến khi đạt mức nhiệt độ thoải mái nhất.
Về đến nhà, cả hai vẫn chưa tỉnh. Chu Tình ở trong nhà quan sát hồi lâu, thấy mãi không có ai xuống xe thì cảm thấy hơi lạ.
“Gia đình ba người này làm gì thế nhỉ? Đang nói chuyện thì thầm trong xe à?”
Dì Hoa nghe thấy vậy vội vàng nhắc nhở: “Phu nhân, trước mặt bọn trẻ không được nói như thế đâu.”
“Tại sao?”
“Bà nhìn xem…”
Dì Hoa đặt nắm hạt hướng dương xuống, bắt đầu phân tích rành rọt: “Noãn Noãn và Dật Thần vẫn chưa làm hòa đâu, chưa biết trong lòng con bé đang nghĩ gì, ngộ nhỡ nói toạc ra làm người ta sợ chạy mất thì sao?”
Chu Tình c.ắ.n môi: “Cũng đúng nhỉ?”
“Tất nhiên là đúng rồi!”
“Ừm…vậy tôi không nói nữa, chúng ta cứ tác hợp dần dần thôi.”
Hai người đạt thành thống nhất, định đi ra ngoài xem tình hình thế nào. Như có linh tính, Thời Noãn mơ màng mở mắt, cánh tay bị đứa trẻ đè lên đã tê rần, cô không nhịn được mà xuýt xoa một tiếng.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng người đàn ông nghe rất êm tai.
Cô ngước mắt, nghiến răng nói: “Tỉnh rồi, cho nên anh không định tới giúp em một tay sao?”
Giang Dật Thần ung dung xuống xe, sau đó mở cửa sau đón lấy đứa bé từ tay Thời Noãn. Cảnh tượng này vừa vặn rơi vào mắt Chu Tình và dì Hoa, hai người cười đến mức mắt híp cả lại: “Bà xem…Noãn Noãn vừa về một cái là Dật Thần biến thành người đàn ông ấm áp ngay, tôi chưa bao giờ thấy nó chu đáo tỉ mỉ như thế này đâu.”
Thời Noãn vung vung tay hai cái, gượng cười giải thích: “Dì Chu ơi, tay cháu bị tê ạ.”
“Tê sao?”
Sắc mặt Chu Tình thay đổi, nói: “Mau lại đây, dì xoa bóp cho.”
“…”
Thời Noãn bị kéo vào đình nghỉ mát ở vườn hoa mà chẳng kịp phản ứng, chỉ đành giương mắt nhìn Giang Dật Thần bế Nguyên Bảo về phòng.
Cô lờ mờ đoán được Chu Tình định nói gì, chắc chắn là những vấn đề mà trạng thái hiện tại của cô không thích hợp để trả lời. Vừa mới ngủ dậy, đầu óc vẫn còn hơi mơ màng, sơ sẩy một chút là lộ sơ hở ngay.
Chu Tình cũng từng lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, đâu phải hạng “bình hoa”
ngốc nghếch sống dựa dẫm vào đàn ông.
“Dì ơi, cháu thấy cháu khỏe rồi ạ.”
Để chứng minh, Thời Noãn còn đứng dậy vung vung tay: “Dì nhìn xem, không sao cả!”
“Chao ôi.”
Chu Tình lại kéo cô ngồi xuống: “Không sao thì không thể ngồi trò chuyện với dì được à?”
Bà quay đầu liếc nhìn phía sau, thần bí nói: “Nhân lúc Dật Thần không có đây, chúng ta bàn chút chuyện bí mật nhé, thấy sao?”