Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 312



Thoắt cái đã đến một giờ, người đàn ông và đứa trẻ đang chơi bên trong rốt cuộc cũng ra ngoài uống nước. Thời Noãn lau mồ hôi cho Nguyên Bảo, lại hỏi nhóc có muốn đi vệ sinh không. Làm những việc này, nhưng ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía người đàn ông.

 Có lẽ do tiêu hao quá nhiều thể lực, sắc mặt anh hơi ửng hồng, ngũ quan góc cạnh, trên trán lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng. Những sợi tóc rủ xuống che bớt một phần lông mày và đôi mắt, khiến anh càng thêm vẻ bí ẩn và quyến rũ.

 Thời Noãn l.i.ế.m môi, lề mề bước tới.

 “Cái đó, Giang Dật Thần…”

 Nhìn bộ dạng này của cô là anh biết ngay có chuyện. Giang Dật Thần cười thầm trong lòng, mặt không biểu lộ cảm xúc gì: “Sao thế, em định vào chơi với nó à?”

 “Không không không!”

Thời Noãn vội vàng lắc đầu, liếc nhìn nhóc tì đang hăm hở bên cạnh, nói nhỏ: “Có chút việc muốn nhờ anh giúp, xem anh có giúp được không, không giúp được thì em không nói nữa.”

 “Nói thử xem.”

 “Công ty em có chút việc, chiều nay anh ở đây trông Nguyên Bảo nhé?”

 Người đàn ông nhướn mày nhìn sang, không nói lời nào.

 “Là lỗi của em, em quên mất chuyện này…”

Thời Noãn c.ắ.n môi, giơ ba ngón tay lên, “Em hứa, em nhất định sẽ về nhanh nhất có thể, ba tiếng? Không! Hai tiếng thôi em đảm bảo anh sẽ thấy em, được không?”

 Ánh mắt trong trẻo sáng ngời, cực giống một chú mèo nhỏ đang làm nũng dưới chân. Tim Giang Dật Thần bỗng nóng lên, yết hầu không tự chủ được mà lăn động.

 “Được không? Hửm?”

Thời Noãn nghiêng đầu đuổi theo ánh mắt anh, “Rốt cuộc có được không?”

 Người đàn ông nhắm mắt lại, bất lực hít sâu một hơi: “Đi nhanh về nhanh.”

 “Rõ! Tuyệt quá!”

Thời Noãn nở nụ cười rạng rỡ, vớ lấy túi xách của mình rồi vội vàng rời đi. Người đàn ông này tính khí thất thường, vạn nhất anh đổi ý thì hỏng bét.

 Nguyên Bảo nhìn theo bóng lưng cô, nằm bò trên đùi Giang Dật Thần, khó hiểu hỏi: “Chú ơi, mẹ vừa bảo mẹ có chút việc phải đi giải quyết, mẹ vội thế kia là mẹ đi đi bậy ạ?”

 “…Không phải.”

Giang Dật Thần nhịn cười, “Mẹ đi đến công ty, đi thôi, chúng ta chơi tiếp.”

 ——

 Thời Noãn lái xe chạy thẳng đến quán cà phê đã hẹn.

 Trần Hiểu đã đến rồi, qua một lớp kính sát đất, anh ta mặc vest lịch lãm, trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng. Động tác uống cà phê chậm rãi tao nhã, dẫu vậy cũng không che giấu được hơi thở “phản diện”

nồng nặc trên người anh ta. Ánh mắt Thời Noãn lạnh đi vài phần, đi vòng qua cửa chính vào trong.

 Trần Hiểu vừa ngẩng đầu đã thấy bóng dáng thướt tha của người phụ nữ, mỉm cười vẫy tay.

 “Một thời gian không gặp, tiểu thư vẫn rạng rỡ như xưa.”

 “Vâng, cảm ơn.”

Thời Noãn thần sắc nhạt nhẽo, ngồi xuống nói: “Ngại quá, có chút việc riêng làm lỡ dở, khiến anh phải đợi lâu.”

 “Không sao, được đợi cô là vinh hạnh của tôi.”

Trần Hiểu gọi phục vụ, “Tiểu thư dùng gì?”

 “Nước lọc.”

 Cô đón lấy ánh mắt của người đàn ông, cố nén sự khó chịu trong lòng, khẽ nói: “Hôm nay gọi anh Trần đến, chủ yếu là muốn làm một giao dịch với anh.”

 “Ồ?”

Trần Hiểu nhướn mày, vẻ mặt đầy hứng thú, “Giao dịch gì?”

 Không đợi Thời Noãn mở lời, anh ta lại cười nói: “Theo lý mà nói, cô là cấp trên của tôi, bất kể sai bảo tôi làm gì cũng là lẽ đương nhiên, hà tất phải dùng hai chữ giao dịch?”

 Vừa lúc phục vụ bưng nước lên, Thời Noãn nhấp một ngụm, trầm giọng nói: “Sai bảo thì mang tính chất ra lệnh, rất dễ khiến người ta sinh lòng bất mãn.”

 “Nhưng giao dịch thì khác, tôi dùng quân bài của mình để đổi lấy những gì anh có thể làm được, nếu anh không muốn, tôi cũng sẽ không ép buộc.”

 Trần Hiểu không ngờ cô lại khéo léo đến vậy, sững lại một chút rồi bật cười thành tiếng.

 “Tiểu thư còn trẻ mà đã giỏi giao thiệp như thế, xem ra Chủ tịch thực sự dạy dỗ cô rất tốt.”

 “Có những thứ không phải ai dạy cũng có tác dụng đâu.”

 Trên thế giới này, thứ có thể khiến con người ta trưởng thành nhanh chóng luôn là sự việc chứ không phải là con người. Thời Noãn không muốn khách sáo với anh ta, nói thẳng luôn: “Tôi biết, anh Trần tuy làm việc cho cha tôi, nhưng chắc chắn việc gì cũng chừa lại đường lui cho mình, anh là người thông minh, sẽ không tự đưa mình vào đường cùng.”

 Ôn Khải Hàng danh tiếng bên ngoài chẳng tốt đẹp gì. Nói trắng ra là nổi tiếng tàn nhẫn. Làm việc dưới trướng người như vậy, sơ sảy một chút là tan xương nát thịt. Trần Hiểu là một kẻ gian xảo, nhưng đúng là có bản lĩnh, Thời Noãn đã phân tích kỹ, có lẽ…tin tức về Tô Lý Nam anh ta căn bản vẫn chưa nói cho Ôn Khải Hàng biết.

 Vậy nên, chỉ cần anh ta chưa c.h.ế.t, Trần Hiểu nhất định biết anh ta ở đâu.

 Người đàn ông cụp mắt, khóe miệng mang theo nụ cười như có như không. Anh ta không phản bác, cũng không thừa nhận. Biểu cảm khiến người ta không thể đoán định được.

 “Tiểu thư có gì cứ nói thẳng, hà tất phải dùng những lời này để tâng bốc tôi?”

 “Sao lại là tâng bốc được chứ.”

Thời Noãn miết nhẹ cạnh ly nước, giọng nói trong trẻo đầy uy lực, “Tôi chỉ nói sự thật thôi. Còn về giao dịch muốn làm với anh Trần —”

Cô ngẩng mắt, nơi đuôi mắt thoáng qua một tia sắc bén, “Giao Tô Lý Nam cho tôi.”

 “…”

 Động tác của Trần Hiểu khựng lại, im lặng hai giây mới bật cười.

 “Tiểu thư đang nói đùa gì vậy? Tôi nhớ tôi đã nói với cô rồi, Tô Lý Nam c.h.ế.t rồi, vận may của cô tốt hơn anh ta, không bị chia năm xẻ bảy.”

 Thời Noãn nhìn chằm chằm vào anh ta không rời mắt, “Thế à.”

 Hai chữ nhàn nhạt, không nói gì thêm.

 Sau đó là một khoảng lặng kéo dài. Trần Hiểu không ngờ có ngày lại thấy bứt rứt không yên trước mặt một cô gái nhỏ. Nghĩ lại thì, có lẽ đây chính là “hổ phụ vô khuyển nữ”

(cha hổ không sinh con chó), nếu cô thực sự là hạng vô dụng thì Ôn Khải Hàng cũng chẳng tốn công tốn sức tìm cô về.

 “Nếu tiểu thư thực sự không tin…hay là cứ sai người điều tra thêm?”

Đáy mắt anh ta lóe lên tia tinh quái, “Biết đâu thực sự có thể tìm thấy chút manh mối đấy.”

 Thời Noãn cau mày, nói: “Trần Hiểu, anh lẽ nào cam tâm cả đời làm tay sai cho cha tôi?”

 Dứt lời, cô thấy rõ biểu cảm của người đàn ông cứng đờ trên mặt. Trần Hiểu nheo mắt lại, “Tiểu thư ý là gì?”

 “Tôi đã nói là làm giao dịch với anh, tất yếu sẽ dùng thứ anh muốn để đổi lấy.”

Ánh mắt Thời Noãn lộ ra vẻ quả quyết, “Tôi có thể hứa với anh, đợi tôi kế thừa tập đoàn SW, lập tức để anh làm tổng phụ trách khu vực Hoa Đông, loại có thực quyền ấy.”

 Ôn Khải Hàng chỉ có một mình cô là con gái, còn Ôn Nhiên…tính khí thất thường lại nặng cảm tính, căn bản không phải người có thể trọng dụng. Cộng thêm việc Ôn Khải Hàng vốn dành tình cảm sâu đậm cho Thời Noãn, một khi đã tìm cô về bên cạnh thì công ty nhất định cũng sẽ giao vào tay cô.

 Trần Hiểu gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn, lộ vẻ trầm tư. Tuy tiếp xúc với Thời Noãn không nhiều, nhưng hiểu biết về cô gái này thì chẳng ít chút nào. Cô thực sự là người giữ lời hứa. Quan trọng hơn là…anh ta còn biết một bí mật mà người ngoài không ai biết. Biết đâu không bao lâu nữa, SW sẽ thật sự được giao vào tay Thời Noãn.

 Tiếng gõ giòn giã đột ngột dừng lại. Trần Hiểu ngẩng đầu, cười nhạt nói: “Tiểu thư quả thực rất biết làm ăn, tôi có thể đồng ý giao dịch này, nhưng tiểu thư…chẳng lẽ cũng nên cho tôi chút ngọt ngào trước?”

 Dù sao lời hứa suông cũng chẳng khác gì bánh vẽ.

 Thời Noãn nói: “Được.”

 Cô gọi điện thoại cho Ôn Khải Hàng ngay trước mặt Trần Hiểu, giao một trong những công ty lớn nhất trong nước cho anh ta quản lý. Ôn Khải Hàng tuy có thắc mắc nhưng cũng không hỏi nhiều, sảng khoái đồng ý ngay.

 Mọi chuyện diễn ra còn dễ dàng hơn tưởng tượng, nụ cười của Trần Hiểu càng sâu thêm, “Xem ra bình thường là tôi nông cạn rồi, làm ăn với tiểu thư sẽ là một trải nghiệm khá thú vị đây.”

 Thời Noãn nhướn mày, không nói gì.

 Trần Hiểu nói: “Ngày kia, tôi nhất định sẽ đưa người tiểu thư muốn đến tận nơi.”