Vừa nói xong, Chu Tĩnh đi tới, trên tay cầm một hộp y tế đơn giản. Thời Noãn quay đầu nhìn lại, rồi xoa xoa vai cậu bé: “Cô biết rồi, nếu ngày mai cảnh sát đến hỏi, cháu cũng có thể nói thật với họ như vậy được không? Cảnh sát cũng là người tốt, cô sẽ cử người đi cùng cháu, được không nào?”
Cậu bé gật đầu: “Vâng ạ.”
Vì thái độ trước đó không được tốt lắm nên mẹ cậu bé cảm thấy hơi ngại ngùng. Bà nở một nụ cười thiện chí với Thời Noãn rồi dắt con rời đi. Thời Noãn nhìn theo bóng lưng họ, dặn dò: “Liên hệ một luật sư, tốt nhất là nữ luật sư có tính cách ôn hòa một chút, ngày mai đi cùng đứa trẻ này đến đồn cảnh sát làm bản khai.”
Chu Tĩnh gật đầu, ánh mắt rơi trên cổ tay cô. “Để tôi bôi t.h.u.ố.c cho cô trước.”
“Cái gì cơ?”
Thời Noãn chưa kịp phản ứng, nhận ra ánh mắt của anh mới giơ tay lên xem, cười nói: “Vết thương nhỏ này thực ra không sao đâu…nhưng vẫn cảm ơn anh, để tôi tự làm cho.”
Cô nhận lấy hộp y tế mở ra, bên trên là một loại t.h.u.ố.c mỡ. Chắc hẳn Chu Tĩnh đã xem qua từ trước, xác định có hiệu quả mới mang tới. Cô nặn một ít ra ngón tay, khoảnh khắc bôi lên đau đến mức phải hít hà một tiếng. Chân mày Chu Tĩnh siết chặt, theo bản năng định đưa tay ra giúp.
Nhưng chưa kịp làm gì, người phụ nữ đã nhanh chóng thoa đều thuốc, rồi đóng hộp y tế lại: “Đây, anh mang trả lại cho người ta đi.”
Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung của Chu Tĩnh hơi nắm lại, rồi tự nhiên nhận lấy chiếc hộp.
“Được.”
Anh mỉm cười, “Đi thôi, cô cũng về nghỉ ngơi sớm đi.”
Thời Noãn gật đầu. Chuyện đã tạm lắng xuống, người trong nhà máy này chắc sẽ không còn bài xích họ như trước, nhưng những việc cần xử lý vẫn chưa xong xuôi, đêm nay vẫn phải ở lại đây.
Một đêm sóng yên biển lặng trôi qua. Ngày hôm sau, Thời Noãn tỉnh dậy mở cửa, suýt chút nữa bị đám đông đứng trước cửa làm cho giật mình. “Mọi người…có chuyện gì vậy?”
“Chúng tôi đến tìm cô.”
Người dẫn đầu là mẹ của cậu bé da đen, bà nhìn cô với ánh mắt hiền từ: “Tiểu thư…hôm qua là chúng tôi không đúng, chúng tôi đến để xin lỗi cô.”
“Đúng vậy, chúng tôi cứ ngỡ cô và Marshall là một giuộc, cô không biết đâu, hắn ta thực sự chẳng ra gì.”
“Tiểu thư, cô có thể tha thứ cho chúng tôi không?”
Thời Noãn chỉ dùng một ngày đã tống được Marshall vào đồn cảnh sát. Đối với những người khác, đây là chuyện mà họ chưa từng dám mơ tới. Thời Noãn xua tay liên tục: “Là do hắn tự làm tự chịu thôi, dù có tôi hay không thì hắn cũng không thể một tay che trời mãi được, huống hồ đây là phận sự của tôi, mọi người đừng khách sáo quá.”
Khi mọi chuyện đã được nói rõ, hiềm khích cũng tan biến. Họ lập tức đưa Thời Noãn đến văn phòng xưởng trưởng, cho cô xem sổ sách và đơn xuất kho của cả năm nay. “Tiểu thư chắc không biết, trong suốt một năm qua, Marshall luôn bắt chúng tôi làm các đơn hàng cá nhân cho hắn, mọi người phải tăng ca ngày đêm, nhưng tiền tăng ca đã hứa trước đó chưa bao giờ được thanh toán.”
“Không chỉ vậy, có hai người đã c.h.ế.t vì làm việc quá sức, hắn đã âm thầm bưng bít chuyện này, không hề bồi thường, thậm chí còn muốn ‘xử lý’ cả những người biết chuyện.”
Đây là điều Thời Noãn hoàn toàn không ngờ tới. “Xử lý thế nào?”
Người phụ nữ im lặng hai giây, gương mặt lộ ra vài phần đau đớn: “Chúng tôi không biết hắn sẽ xử lý thế nào, nhưng…đã có hai người biến mất một cách kỳ lạ rồi.”
Kiểu biến mất không tăm hơi này là điều đáng sợ nhất. Bị đưa đi nơi khác, hay là đã c.h.ế.t? Không ai biết. Vì thế họ mới phong tỏa nhà máy, đối đầu gay gắt với Marshall. Lòng Thời Noãn lạnh toát, với sự nham hiểm của Marshall, cô cảm thấy hắn làm ra chuyện gì cũng có thể. Và còn nữa…về việc Marshall bị bắt lần này, cô đột nhiên cũng có một dự cảm không mấy tốt lành.
Đến văn phòng xưởng trưởng, lần này ông không còn giấu giếm, giao ra tất cả các báo cáo số liệu. “Tiểu thư.”
Ông cung kính cúi chào, “Chúng tôi trông cậy cả vào cô.”
Thời Noãn vội vàng đỡ ông dậy: “Ông nói quá lời rồi.”
Vị xưởng trưởng này trông đã có tuổi, bộ râu quai nón bạc trắng khiến gương mặt càng thêm vẻ phong sương. Cô quay sang lật xem những báo cáo này, càng xem càng thấy kinh hãi. Trên sổ sách, thâm hụt thậm chí còn kinh khủng hơn bên phía công ty chi nhánh. Nhưng đơn hàng lại đầy ắp. “Những món hàng này đều đã xuất đi hết rồi sao?”
“Tất nhiên.”
Xưởng trưởng gật đầu, “Khung xe và bộ bánh xe của xưởng chúng tôi sản xuất đều là hàng cực phẩm đẳng cấp thế giới, rất nhiều thương hiệu xa xỉ tìm đến chúng tôi để gia công, công nghệ của chúng tôi không xưởng nào dễ dàng thay thế được.”
Vậy thì vấn đề nằm ở Marshall rồi. Thời Noãn đóng sổ sách lại, lật xem đơn xuất kho bên cạnh. Đúng như lời xưởng trưởng nói, tính theo công nghệ thủ công thì lượng xuất kho này đã vượt quá ngưỡng cho phép. Với đơn giá cao như vậy, tiền đã đi đâu hết rồi? Thậm chí còn nợ lương công nhân…
Thời Noãn thần sắc lạnh lẽo: “Chu Tĩnh!”
“Tiểu thư.”
“Tìm người đến quyết toán rõ ràng mọi khoản thu chi, tôi muốn xem thử xem. Bảo người của Marshall hợp tác toàn lực, nếu họ không muốn, anh cứ hỏi Chủ tịch xem có phải ông ấy không phiền khi Marshall biến công ty tập đoàn thành công cụ vơ vét tiền bạc không, và lỗ hổng này ai sẽ là người bồi thường?”
Tính đi tính lại, đây không phải là một con số nhỏ. Chu Tĩnh đáp lời, lập tức đi sắp xếp. Nhưng những chuyện xảy ra tiếp theo đã chứng thực dự cảm bất an trong lòng Thời Noãn. Dù đã làm mọi cách có thể, Marshall vẫn được thả tự do ngay ngày hôm sau với lý do không đủ bằng chứng, không khởi tố.
“Không đủ bằng chứng?”
Thời Noãn cười vì tức giận, “Nhân chứng vật chứng đều có đủ, thiếu ở chỗ nào?”
“Phía cảnh sát địa phương nói rằng, đoạn ghi âm là quay lén nên không thể làm bằng chứng, và hơn nữa…họ không tra ra được bất kỳ khoản thu nhập bất hợp pháp nào của Marshall.”
“Làm sao có thể!”
Vậy tiền đã đi đâu? Bị quỷ ăn rồi sao? Thời Noãn nghiến răng, một lúc sau mới trầm giọng nói: “Đi điều tra đi, đừng đ.á.n.h động bất kỳ ai bên phía họ, tiền bẩn của Marshall chắc chắn phải để ở một nơi an toàn, có thể bắt đầu từ những người thân cận của hắn.”
“Ngoài ra, tìm cách thanh toán lương cho công nhân trong nhà máy trước đã.”
Chu Tĩnh ngẩng đầu, suy nghĩ một lát rồi nói: “Tiểu thư, Marshall đã nợ một năm nay, mọi vận hành bình thường của nhà máy đều do người trong xưởng tự bỏ tiền túi ra, số tiền này…”
“Bất kể bao nhiêu, cứ thanh toán hết.”
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng nhị gì hết.”
Thời Noãn đã hạ quyết tâm, “Nhà máy đối với họ rất quan trọng, thế nên họ mới sẵn sàng dốc hết vốn liếng để duy trì hoạt động, nhưng còn họ thì sao?”
Tiền đều đã tiêu hết rồi, họ lấy gì để sống? “Không có tiền thì tìm Ôn Khải Hàng mà đòi.”
Thời Noãn hừ lạnh, “Nói thẳng ra, chuyện này ông ta cũng không thoát khỏi can hệ đâu.”
Marshall ngông cuồng không sợ gì như vậy, chẳng phải là do được dung túng mà ra sao, cá mè một lứa cả thôi. Chu Tĩnh vừa đi, cửa văn phòng lại một lần nữa bị đẩy ra. Gã đàn ông nghênh ngang bước vào, thuận tay vỗ vào chậu cây cảnh ở cửa, huýt sáo nói: “Tiểu thư thân mến, hai ngày không gặp, có nhớ tôi không?”