Người Ấy Đã Về Còn Tôi Đã Có Chồng, Anh Phát Điên Cái Gì?

Chương 338



Thời Noãn nhìn người đàn ông tóc vàng mắt xanh ngày càng tiến lại gần, tận đáy lòng cảm thấy vô cùng buồn nôn. “Ông đến đây làm gì?”

“Câu hỏi hay đấy.”

Marshall thong dong tựa người vào bàn làm việc, tự nhiên như đang ở nhà mình, “Tiểu thư tặng tôi một món quà lớn như vậy, tôi chẳng lẽ không nên qua đây nói lời cảm ơn?”

Hắn ghé sát lại gần hơn một chút, “Dù sao thì, cô cũng suýt chút nữa đã trở thành người đàn bà của tôi rồi mà.”

 Mí mắt Thời Noãn giật giật: “Đừng dùng những lời đó để làm kinh tởm tôi.”

“Kinh tởm?”

Sắc mặt Marshall đột nhiên thay đổi, “Chẳng phải cô cũng thấy sự sắp xếp của cha cô rất hợp lý sao? Tôi nói cho cô biết, tôi chưa bao giờ bị bất kỳ người đàn bà nào tính kế cả!”

“Cái gì cũng có lần đầu tiên, vậy thì ông phải tập cho quen đi.”

Thời Noãn sắc mặt không đổi, “Tôi còn có việc phải làm, xin cứ tự nhiên.”

 Marshall đương nhiên sẽ không đi. Hắn đến đây hôm nay là để xem người đàn bà này rốt cuộc lợi hại đến mức nào mà dám tống hắn vào đồn cảnh sát. Nhưng thì sao chứ? Trước đây không có chuyện gì, sau này đám cảnh sát đó cũng chẳng thể làm gì được hắn!

 “Nghe nói cô đang điều tra việc thâm hụt sổ sách của nhà máy.”

Giọng điệu Marshall dịu đi không ít, nghe qua thì có vẻ khá nghiêm túc, giống như chuẩn bị đàm phán t.ử tế vậy. Thời Noãn không ngẩng đầu lên mà đính chính: “Không chỉ nhà máy, mà còn cả công ty chi nhánh nữa.”

“Vậy tra được gì rồi?”

Marshall không hề che giấu sự đắc ý của mình, cười giả tạo. “Nghe nói công ty lỗ nhiều tiền như thế, tôi thực sự thấy vô cùng nuối tiếc, may mà sản nghiệp của SW trải khắp toàn cầu, giàu nứt đố đổ vách, tùy tiện bỏ ra chút đỉnh là lấp đầy ngay, đúng không tiểu thư?”

 Bàn tay đang lật tài liệu của Thời Noãn khựng lại, cô ngước mắt lên. “Ông rốt cuộc là có mấy người mẹ hả? Mà sao hống hách vậy?”

(Ý nói dựa hơi, có nhiều người bảo kê). “Cô…!”

Marshall mặt hết đỏ lại trắng, giận dữ nói: “Dù sao cô cũng không có bất kỳ bằng chứng nào, cô không thể tố cáo được tôi đâu. Nhưng tôi nói cho cô biết, chuyện cô vu khống tôi, tôi cũng không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được!”

Nói xong, hắn phẩy tay áo bỏ đi, đóng sầm cửa văn phòng một tiếng thật mạnh.

 Đúng là…ngông cuồng đến cực điểm. Thời Noãn đột nhiên cảm thấy phiền muộn không thôi, cô quẳng cây bút trong tay sang một bên, ngả đầu ra ghế văn phòng, nhắm mắt lại. Cô mơ màng ngủ một giấc, đến khi tỉnh lại đã là buổi chiều.

 Trên điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ từ trong nước. Lúc này cô mới nhớ ra, mấy ngày nay mình chưa hề gọi điện cho Giang Dật Thần. Đưa tay lau mặt, Thời Noãn lấy lại tinh thần, gọi điện lại. Lúc này bên phía trong nước đã là buổi tối. Giang Dật Thần vẫn đang ngồi trong văn phòng, bên cạnh chỉ thắp một ngọn đèn bàn màu vàng nhạt, khiến không khí càng thêm vẻ thâm trầm. Anh nghe máy, trầm giọng “Alo”

một tiếng.

 “Nhớ em rồi à.”

Thời Noãn chính mình cũng không nhận ra, lúc cô mở miệng khóe môi lại mang theo nụ cười vô thức, “Xin lỗi anh nhé, hai ngày nay em thực sự quá bận, lại sợ làm phiền anh nghỉ ngơi, nên…không gọi điện cho anh.”

“Tôi giận thì có tác dụng gì không?”

“…”

Cũng không có tác dụng lắm.

 Giọng điệu Giang Dật Thần không nghe ra cảm xúc gì: “Thời tiểu thư giỏi giang như vậy, tôi nên cảm thấy vui mừng mới đúng.”

Thời Noãn hì hì cười hai tiếng, dịu giọng nói: “Đợi em giải quyết xong chuyện này em sẽ về ngay, anh đợi thêm một chút nữa nhé.”

“Ừm.”

 Ừm? Chỉ vậy thôi sao? Cô bĩu môi hỏi: “Dạo này anh bận việc gì thế?”

“Cũng chỉ là việc công ty thôi.”

Giọng nói trầm ấm đầy từ tính của người đàn ông trong không gian trống trải nghe càng thêm êm tai, “Em không ở đây, ngày nào cũng chẳng có gì khác biệt.”

Thức dậy, ăn cơm, làm việc. Tan làm, về nhà, đi ngủ. Cứ thế lặp đi lặp lại.

 Trò chuyện vài câu như vậy, bầu không khí bỗng dưng trầm xuống. Thời Noãn nằm bò ra bàn làm việc, trong ánh mắt lần đầu tiên lộ ra vài phần mờ mịt, cũng chỉ khi không có ai, cô mới dám để lộ cảm xúc này. Không ai nói gì, nhưng cả hai đều biết đối phương vẫn đang lắng nghe.

 Một lúc lâu sau, cô lầm bầm nhỏ nhẹ: “Buồn ngủ quá.”

Thực ra cô vừa mới ngủ dậy xong. Giang Dật Thần nhìn thời gian, nói: “Sắp đến giờ ăn cơm rồi.”

 Nhắc đến chuyện này, Thời Noãn lập tức hào hứng hẳn lên: “Em nói anh nghe, đồ ăn của người nước ngoài thực sự rất khó nuốt, cũng may em có ‘vũ khí bí mật’ của dì làm cho mang theo, nếu không chắc chẳng ăn nổi miếng nào.”

Giang Dật Thần: “Vậy chẳng phải là bị bỏ đói nhiều lắm sao?”

“Đúng thế.”

Cô r*n r* làm nũng, “Gầy đi rồi đây này.”

 Tiếng cười trầm thấp từ đầu dây bên kia truyền đến, giống như mang theo ma lực, làm tê liệt thần kinh của Thời Noãn. Cô khẽ mỉm cười, chân thành nói: “Em nhớ anh.”

Nói xong, lại thấy lời này dường như không hợp lúc lắm. “Chu Tĩnh gọi em đi ăn cơm rồi, anh đi ngủ sớm đi nhé, cúp đây bye bye.”

 Sau khi gúp máy, Thời Noãn nhẹ nhàng thở hắt ra, tình hình ở đây quá phức tạp, cô không cần thiết phải kể cho Giang Dật Thần nghe, tránh làm anh lo lắng thêm. Chỉ là…quan hệ của hai người vừa mới xích lại gần nhau một chút. Nếu không sớm giải quyết xong việc ở đây, khoảng cách sinh ra ngăn cách, biết đâu lại “trở về thời kỳ đồ đá” mất.

 Thời Noãn vỗ vỗ mặt, tiếp tục làm việc. Ở bên kia, Giang Dật Thần nhìn chằm chằm vào điện thoại hồi lâu, đôi mắt đen sâu thẳm như có thể nhỏ ra mực. Dương Dương gõ cửa văn phòng, đưa cho anh chiếc máy tính bảng. “Tổng giám đốc, đây là ảnh phối cảnh bộ váy cưới do nhà thiết kế làm dựa trên bản thảo anh vẽ, anh xem qua đi.”

 Bộ váy cưới trên ảnh nhìn qua có vẻ đơn giản nhưng từng chi tiết đều vô cùng tinh xảo, chất liệu độc đáo khiến nó tỏa sáng dù nhìn từ góc độ nào. Giang Dật Thần tưởng tượng ra cảnh Thời Noãn mặc bộ váy này, khóe môi hiện lên một tia dịu dàng: “Cứ thế đi, bảo họ bắt đầu thực hiện.”

“Vâng.”

“Vé đặt xong chưa?”

“Xong rồi ạ, chuyến bay 8 giờ tối mai.”

Người đàn ông “ừm”

một tiếng, trầm giọng nói: “Mang toàn bộ nội dung công việc tuần tới qua đây cho tôi, việc quan trọng tôi sẽ xử lý trước, việc không quan trọng thì để lại cho cậu.”

 Dương Dương sờ sờ mũi: “Tư Nghiêu đi cùng anh đến Ý à?”

“Ừm. Sao vậy?”

“…Không có gì.”

Anh cũng muốn đi! Nhưng Tư Nghiêu lại không rành công việc ở Bắc Thành, sự sắp xếp của ông chủ lại vô cùng hợp lý, anh đến cơ hội để vòi vĩnh cũng không có. Dương Dương thầm thở dài, quay về văn phòng của mình.

 Thời Noãn không hề biết về điều bất ngờ mà Giang Dật Thần sắp mang đến, cô mải mê làm việc cho đến tối, khi Chu Tĩnh đến nhắc cô lần thứ ba về việc ăn cơm. “Chuyện tiền nong giải quyết được chưa?”

“Tạm thời…vẫn chưa.”

Chu Tĩnh cúi đầu, cũng là lần đầu tiên cảm thấy công việc hóc búa đến thế, “Ý của Chủ tịch là phải đợi bên tài chính thẩm định xong mới có thể giải ngân.”

“Thẩm định cái gì?”

Thời Noãn cười lạnh, “Thẩm định đống tiền thâm hụt này à?”

 Cô không tin Ôn Khải Hàng thực sự hoàn toàn không hay biết gì, hoặc là có điểm yếu gì đó nằm trong tay Marshall, nên mới chọn cách mắt nhắm mắt mở. Chu Tĩnh im lặng giây lát, đề nghị: “Có lẽ…tiểu thư đích thân gọi điện cho Chủ tịch sẽ có chút tác dụng đấy.”

Dù sao Chủ tịch cũng thực sự rất để tâm đến cô con gái này.

 “Được rồi, đi ăn cơm trước đã.”

Thời Noãn vừa đứng dậy, chân còn chưa bước đi đã đột nhiên cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến, suýt chút nữa ngã xuống đất. “Tiểu thư!”

Chu Tĩnh nhanh tay nhanh mắt đỡ lấy eo cô. Cúi đầu nhìn, người phụ nữ trong lòng đã mất đi ý thức. Chân mày anh lập tức siết chặt, vội vàng bế cô lên đưa đến bệnh viện.