Người Con Gái Trong Tim Anh

Chương 3



Ánh mắt cô gái kia lập tức trở nên đáng thương tội nghiệp, dùng giọng điệu nũng nịu thủ thỉ với Thẩm Tự.

 

"Câm miệng." Anh lạnh lùng thốt ra hai chữ, rồi đeo tai nghe vào như thể chê cô ta quá phiền phức.

 

Cô gái đỏ hoe mắt, ấm ức chạy thẳng ra ngoài.

 

Tôi nuốt nước miếng, sợ người bị mắng tiếp theo sẽ là mình nên vội vàng thoát khỏi trò chơi.

 

Thẩm Tự liếc nhìn tôi: "Không chơi nữa à?"

 

"Vâng, mắt tôi hơi mỏi, mọi người chơi tiếp đi."

 

Tôi nói dối rồi di chuyển chuột mở trang web xem phim.

 

Do cử động quá mạnh, tôi vô tình gạt chiếc điện thoại rơi xuống dưới gầm bàn.

 

Tôi cúi xuống nhặt, lúc ngẩng đầu lên suýt chút nữa thì va vào cạnh bàn, nhưng phía sau đầu lại chạm vào một sự mềm mại.

 

Tôi ngạc nhiên ngước mắt lên, là bàn tay với những ngón tay thon dài của anh đã đỡ cho tôi.

 

Ánh mắt Thẩm Tự vẫn dán c.h.ặ.t vào màn hình máy tính, tay trái gõ bàn phím, tay phải chắn ở cạnh bàn, hành động trông có vẻ tùy tiện nhưng lại khiến tim người ta đập loạn nhịp.

 

Ánh mắt tôi dời từ phần xương hàm tuyệt đẹp của anh xuống dưới, yết hầu hơi nhô ra, trên xương quai xanh còn có một nốt ruồi.

 

Thôi xong, đột nhiên tôi thấy anh ấy thực sự quá sức đẹp trai.

 

Đợi tôi ngồi ngay ngắn lại chỗ ngồi, anh mới thu tay về.

 

Nhớ lại khoảnh khắc vừa rồi, tim tôi vẫn còn đập rất nhanh.

 

Khóe mắt lén nhìn đôi bàn tay rõ từng khớp xương của anh, lòng tôi như tràn ngập kẹo bông gòn, vừa mềm vừa ngọt.

 

Đột nhiên tôi cảm thấy, thử va vào tảng băng này một lần xem sao, cũng không phải là không thể!

 

6.

 

Tôi hí hửng chia sẻ những chuyện xảy ra mấy ngày qua với cô bạn thân.

 

Cô ấy trông có vẻ như sắp ngất ngây vì phấn khích, thậm chí đến cả tên của hai đứa con sau này của chúng tôi cô ấy cũng đặt xong luôn rồi.

 

Có chút hơi quá đà rồi đấy...

 

Tôi đang tính toán xem có nên chủ động theo đuổi anh không, kết quả là chưa đầy ba giây sau, tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định đó.

 

Bởi vì khi đăng nhập vào game, tôi thấy Thẩm Tự đang kéo cô nàng "bánh bèo" kia leo hạng suốt cả đêm.

 

Đáng ghét thật!

 

Hóa ra sau chuyện đó, anh vẫn đi dỗ dành người ta sao?

 

Tạm biệt nhé, tôi quyết định khóa c.h.ặ.t trái tim mình lại rồi.

 

Đang lúc thầm mặc niệm cho rung động vừa chớm nở đã tàn của mình, thì bố mẹ tôi về.

 

Mẹ tôi cười hớn hở hỏi han đủ thứ, rồi đòi làm món ngon cho tôi ăn.

 

A, đúng là chẳng đâu bằng nhà mình.

 

Nhưng chẳng mấy chốc, chưa đầy ba ngày, tôi đã bị mẹ ghét bỏ ra mặt.

 

Mẹ chê tôi lười biếng, chẳng chịu làm gì, rồi cứ lôi con nhà người ta ra để so sánh.

 

Tôi không chịu nổi nữa, bèn ra ngoài tìm một công việc làm thêm để g.i.ế.c thời gian.

 

Đi ngang qua quán net Kim Dạ, tôi thấy trên cửa có dán thông báo tuyển người.

 

Ha, đúng là ý trời mà!

 

7.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thực ra tôi đến đây chỉ là để dùng ké mạng và điều hòa, sẵn tiện làm thêm kiếm chút tiền thôi.

 

Được rồi, thú thật là tôi đến đây để hóng hớt đấy.

 

Những lúc rảnh rỗi, tôi thường ngồi ở quầy lễ tân c.ắ.n hướng dương với Lưu Phàm – anh em của Thẩm Tự.

 

Sau khi đã tạo được mối quan hệ thân thiết, tôi không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

 

"Này, có phải ông chủ của các anh thích cô gái có giọng nói ngọt ngào kia không?"

 

"Cô nói Hạ Lâm ấy à? Dĩ nhiên là không phải rồi."

 

"Hả? Nhưng rõ ràng tôi thấy Thẩm Tự kéo cô ta leo hạng mà?"

 

Chơi cùng nhau cả đêm như thế, bảo không có gì thì tôi chẳng tin đâu!

 

Lưu Phàm vẻ mặt ngơ ngác, cố gắng nhớ lại một chút.

 

"Làm gì có chuyện đó, thường là tôi kéo cô ấy leo hạng đấy chứ, thỉnh thoảng acc của tôi hết thời gian chơi nên tôi mượn acc của anh Thẩm để chơi thôi."

 

"......Ồ." Vậy là còn hy vọng rồi!

 

Tôi cố kìm nén để khóe miệng không nhếch lên quá cao.

 

"Phương Khanh, cô hỏi chuyện này làm gì, không lẽ cô..."

 

"Tôi không có, tôi chỉ tò mò thuần túy thôi!"

 

Tôi vội vàng phủ nhận sạch trơn, giấu kín tâm tư trong lòng không để ai thấy.

 

Lưu Phàm cười cười: "Làm gì mà căng thẳng thế, không có là tốt nhất, anh Thẩm có người trong lòng rồi."

 

Tôi sững người, nụ cười trên môi lập tức tắt ngấm, nhưng vẫn phải giả vờ như không hề bận tâm.

 

"Là ai vậy?"

 

"Không biết nữa, anh ấy ít khi nhắc tới lắm, tôi chỉ biết anh ấy xăm tên người đó lên n.g.ự.c thôi."

 

Đột nhiên, mấy hạt hướng dương trên tay chẳng còn thấy ngon lành gì nữa.

 

Xăm mình chắc là đau lắm, lại còn ở vị trí da mỏng như trước n.g.ự.c nữa, chắc anh phải yêu người đó sâu đậm đến nhường nào?

 

Đang lúc tôi thẫn thờ, một giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.

 

"Đang buôn chuyện gì đấy?"

 

Thẩm Tự rũ mắt nhìn chúng tôi, gương mặt điển trai dưới ánh mặt trời càng thêm phần rạng rỡ, cuốn hút.

 

Tôi lắc đầu, thấy l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách khó thở, không muốn bị ai nhìn ra điều bất thường nên chạy tọt vào nhà vệ sinh.

 

Đột nhiên, anh ấy chộp lấy tay tôi.

 

"Cô bị làm sao thế? Sắc mặt trông không ổn lắm."

 

"Không sao, chắc tại uống nhiều Coca quá nên hơi khó chịu thôi."

 

Tôi gượng cười một cái rồi gạt tay anh ra.

 

Haizz, rung động của tôi lại một lần nữa c.h.ế.t yểu từ trong trứng nước rồi.

 

8.

 

Ngày hôm sau khi đến quầy lễ tân, lon Coca trên bàn đã được thay thế bằng một gói trà táo đỏ kỷ t.ử.

 

Tôi liếc nhìn Thẩm Tự đang kiểm tra máy tính, người này cũng biết quan tâm đến sức khỏe nhân viên đấy nhỉ.

 

Không biết có phải vì tôi quá chú ý đến anh không, mà những ngày sau đó, tôi luôn cảm nhận được anh đối xử với mình rất tốt.

 

Ví dụ như lúc ngón tay tôi vô tình bị kẹp đau, vốn dĩ tôi chẳng để tâm, nhưng anh sẽ bất thình lình ném cho tôi một tuýp t.h.u.ố.c mỡ.