Lúc đặt đồ ăn bên ngoài, anh dường như đã nắm rõ sở thích của tôi, lần nào cũng ghi chú là thêm thật nhiều hành và rau thơm.
Và cả đêm hôm đó khi tôi trực ca đêm thấy đói, anh đã xuống bếp làm cho tôi một bát mì trộn mỡ hành.
Tôi chưa từng thấy anh làm bữa khuya cho ai khác bao giờ.
Như thế này mà bảo không có ý gì với tôi sao?
Tôi ăn một miếng mì, nhân cơ hội hỏi anh.
"Thẩm Tự, anh nấu ăn ngon thế này, chắc bạn gái anh yêu anh lắm nhỉ?"
Những ngón tay đang gõ bàn phím của anh khựng lại, anh khẽ cười một tiếng, như thể đã nhìn thấu sự dò xét của tôi.
"Tôi chưa bao giờ có bạn gái."
Hả? Vậy là anh ấy đang yêu đơn phương sao?
Tôi đang định rèn sắt khi còn nóng, bồi thêm một câu "tôi cũng chưa từng có bạn trai".
Kết quả là có khách đến, làm gián đoạn cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Đêm khuya, tôi lén lút nhắn tin kể cho cô bạn thân nghe, nhờ cô ấy phân tích giúp mình.
Khác với vẻ phấn khích thường ngày, lần này bạn thân tôi bỗng hóa thân thành thám t.ử Sherlock Holmes.
Tương: Này, có khi nào người anh ấy thích chính là cậu không?
Tôi ngẩn người ra, một hướng suy nghĩ mà tôi chưa từng dám nghĩ tới nay đã được mở ra.
Kể từ khi có giả thuyết này, tôi càng để ý đến từng hành động cử chỉ của Thẩm Tự hơn.
9.
Thứ Ba, nhân viên quán net tổ chức liên hoan.
Buổi tối sau khi ăn xong, chỉ để lại hai người trông quán, còn lại tất cả đều đi uống rượu hát karaoke.
Mấy người anh em cứ liên tục mời rượu Thẩm Tự, cố tình muốn chuốc say anh.
Trong lúc đó, còn có mấy cô gái chủ động đến xin phương thức liên lạc của anh.
Tôi cũng chỉ biết giương mắt nhìn, thầm cầu nguyện trong lòng mong anh đừng để mắt đến ai khác.
Đột nhiên, Lưu Phàm khoác vai tôi.
"Phương Khanh, sao mấy ngày nay cô im hơi lặng tiếng thế? Nào, làm một ly chứ?"
"Làm gì có, uống thì uống." Tôi bưng ly rượu lên.
"Cầm lên rồi là phải uống cạn một hơi đấy nhé."
Anh ta cố ý trêu chọc tôi rồi cụng ly.
Gớm, tôi có phải là chưa uống rượu bao giờ đâu.
Môi vừa chạm vào vành ly thì Lưu Phàm đã bị Thẩm Tự gọi đi mất.
Thẩm Tự chơi trò chơi bị thua, nên chọn anh ta qua phối hợp chịu phạt cùng mình.
Nhìn bọn họ đùa giỡn náo nhiệt, tôi đành phải đặt ly rượu xuống.
Lúc tàn cuộc vào rạng sáng, mấy người anh em nằm ngủ la liệt trong phòng bao.
Tôi thì vẫn tỉnh táo lạ thường, nhìn chằm chằm vào Thẩm Tự đang tựa lưng vào sofa nghỉ ngơi, trái tim đập loạn xạ.
Mặc kệ vậy, hôm nay tôi nhất định phải làm cho ra lẽ.
Vạn nhất anh ấy thực sự thích tôi thì sao?
Tôi rón rén tiến lại gần, gọi khẽ một tiếng nhưng anh không đáp lại.
Tôi cẩn thận vạch cổ áo anh ra, cách xương quai xanh vài phân chính là hình xăm, nằm ngay trên n.g.ự.c trái.
Nơi đó, là vị trí của trái tim.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy hình thù đó, tôi sững sờ cả người.
Đó không phải là tên tôi.
Mà cũng chẳng phải tên của bất kỳ ai, nó chỉ là một đoạn đường sóng nhấp nhô.
Cái quái gì thế này, chẳng lẽ là một mật mã chờ giải đáp sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đột nhiên, cổ tay tôi bị nắm c.h.ặ.t lấy.
Tôi giật mình, ngước lên chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của anh.
"Chủ động thế cơ à?"
Giọng anh cao lên một chút, mang theo chút vị say đầy vẻ trêu chọc.
Tôi khẽ ho một tiếng, lập tức ngồi thẳng người dậy.
"Tôi chỉ nhìn bừa thôi."
"Bừa đến mức nào?"
"……"
Anh giơ tay kéo lại cổ áo, như thể đang che giấu thứ bảo bối trân quý nhất của mình.
Tôi hụt hẫng thu tay về, thôi thì đành đ.á.n.h liều một phen vậy.
"Họ nói chỗ đó anh xăm tên người anh yêu, nên tôi muốn xem thử."
"Tại sao lại muốn xem?"
Anh lười nhác nhìn tôi, như thể đã đọc thấu tâm tư của tôi rồi vậy.
Tôi lo lắng vô cớ, quên mất cả cách phải che giấu thế nào.
"Thì... thì là tò mò thôi."
Anh nhìn tôi vài giây, rồi khẽ cười thu lại ánh mắt.
"Bớt tò mò đi, không liên quan đến cô đâu."
Nói xong, anh đứng dậy đi ra ngoài thanh toán.
Tôi ngồi đờ ra đó, lòng thấy nghẹn đắng.
Vừa rồi, có phải anh ấy đã khéo léo từ chối tôi rồi không?
Nhưng cũng đúng thôi, tôi và anh mới quen biết bao lâu, sao anh có thể thích tôi được chứ.
Cảm giác ngọt ngào ban nãy giờ biến thành hòn đá tảng, đè nặng khiến tôi không thở nổi.
10.
Vài ngày sau, tôi lấy cớ khai giảng để xin nghỉ việc.
Tôi đến trường sớm hơn để bình tâm lại vài ngày.
Thôi bỏ đi, đàn ông thôi mà, đâu phải chỉ có mình anh ta.
Dù nghĩ thế, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn lén vào xem vòng bạn bè của anh.
Mấy ngày sau, tôi thấy Lưu Phàm đăng ảnh họ thường xuyên đi chơi với nhau.
Trong ảnh, bên cạnh Thẩm Tự luôn có một cô gái ngồi đó, ánh mắt cô ta lúc nào cũng dán c.h.ặ.t vào anh.
Phải chăng anh ấy đã theo đuổi được cô gái mình thích rồi?
Lòng tôi chát đắng, mũi cũng thấy cay cay.
Cái đồ tồi, không thích tôi thì sao lại đối xử tốt với tôi như thế làm gì?
Đang lúc buồn bã thì tôi bị giáo viên gọi tên trả lời câu hỏi.
Hay lắm, bị trừ luôn điểm chuyên cần, tất cả là tại tên tra nam đó!
Tương Tương thấy tôi cứ ủ rũ mãi nên kéo tôi đến quán bar giải sầu.
Tôi cứ tâm hồn treo ngược cành cây, chơi trò chơi cũng toàn bị thua.
Cuối cùng, cổ chai rượu lại xoay trúng tôi lần nữa.
Mọi người bắt tôi phải gọi điện cho người thứ 20 trong danh bạ và nói "em nhớ anh".
Oái oăm thay, người đó chính là Thẩm Tự!
Quả nhiên, năm nay tôi bị sao quả tạ chiếu thật rồi.
Tôi đành c.ắ.n răng gọi điện, tiếng "tút tút" vang lên làm tim tôi thắt lại.
"Alo?"