Bóng đen dưới nước lại một lần nữa lướt qua, rồi dần tan vào màn đêm. Thiếu nữ quỳ trên thuyền chờ đợi hồi lâu, thấy không có động tĩnh gì nữa mới vội vàng tiếp tục chèo.
Chợt cơ thể nàng khẽ run lên.
Nàng bỗng nhớ đến cái bóng vừa lướt qua bên dưới mặt hồ… sao lại quen mắt đến thế?
Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, trong khách điếm đã bắt đầu ồn ào náo động.
“Có thuyền tới rồi!”
“Thuyền tới rồi đấy!”
“Suỵt, nhỏ giọng chút, lần này chỉ có một chiếc thuyền nhỏ, đừng để người khác nghe thấy…”
“Mau, mau thu dọn đồ đạc, chúng ta phải xuống đó trước, kẻo lát nữa lại không kịp lên thuyền.”
“Sao kỳ vậy, mọi khi đều là chiều tối mới có thuyền đến, sao hôm nay lại tới từ sáng sớm?”
Từng gian phòng, khách trọ đều cố gắng hạ thấp giọng, nhưng mấy lời ấy lại không thoát khỏi tai của những tu sĩ.
Sở Lạc nghe thấy lập tức mở mắt, đứng dậy bước đến bên cửa sổ, phóng mắt nhìn ra ngoài.
Trên bến, một chiếc thuyền gỗ cũ kỹ được buộc chặt vào cột đá. Khách trọ chen lấn xô đẩy nhau lên thuyền. Dưới đất, một bé gái năm sáu tuổi đang sợ hãi khóc nấc, còn cô bé lớn hơn, khoảng mười hai, mười ba tuổi vừa bị đẩy ngã xuống thì đã lập tức bò dậy, lao đến kéo tay những người đang tranh thuyền.
“Đây là thuyền của chúng cháu! Là thuyền của bọn cháu, các người không được cướp!”
Ánh mắt Sở Lạc dừng lại trên người thiếu nữ kia, thần sắc liền thay đổi.
Tiếng chuông bạc bên hông khẽ rung lên, trong gian phòng khác, Tô Kỳ Mộc cũng đã chú ý đến tình hình bên ngoài.
“Này! Các người làm gì thế hả!”
Chưởng quầy của khách điếm vội vàng chạy ra. Hắn là một ma tu, tuy chưa đến Trúc Cơ, nhưng sức lực vẫn hơn xa người thường. Hắn lao tới, từng tên khách trọ đã ngồi yên vị trên thuyền bị hắn xách từng đứa như xách gà con ném ngược lại lên bến.
“Làm cái gì thế hả? Có còn ra thể thống gì không!”
Chưởng quầy lúc này nổi giận, ánh mắt dữ dằn khiến khách trọ im bặt, không ai dám nhúc nhích, lại càng không dám lên tiếng.
“Thuyền này là ai chèo tới đây?!” Hắn quát lớn.
Cô bé mười hai tuổi bị hù dọa run rẩy, nhưng vẫn cố lấy dũng khí, kéo đứa em gái còn đang nức nở đứng dậy, lớn tiếng đáp: “Là cháu! Là cháu chèo tới, đây là thuyền của bọn cháu!”
Chưởng quầy nhìn hai đứa nhỏ, quả nhiên là người lạ mặt, không giống như đang nói dối. Nhưng thần sắc hắn vẫn có phần ngỡ ngàng.
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Hai đứa con gái chèo thuyền tới đây thật sao?”
Thiếu nữ gật đầu thật mạnh. Chưởng quầy càng thêm khó xử, mặt mũi nhăn nhó.
“Các ngươi chèo bao lâu rồi?”
“Một ngày một đêm.”
“Một ngày một đêm?!” Hắn sững người rồi thấp giọng hỏi: “Các ngươi chèo thuyền ban đêm, không gặp chuyện quái dị gì à?”
Vừa nghe xong, các khách trọ xung quanh cũng xì xào bàn tán, bắt đầu có người sinh lòng lo ngại, không dám lên thuyền.
Thế nhưng thiếu nữ lại lắc đầu: “Không gặp.”
Nói rồi nàng liền quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ hoe nhìn chưởng quầy đầy cầu khẩn:
“Đại ca, huynh là người tốt, thuyền của bọn muội để ở đây còn phải quay lại. Đến lúc đó cần chở bao nhiêu người cũng được, nhưng giờ muội có việc gấp, phải đi mua thuốc, thuyền bây giờ không thể để người khác cướp mất được…”
“Muội sẽ để muội muội ở lại trông thuyền, nhưng muội sợ em gái còn nhỏ không giữ nổi. Lỡ muội mua xong thuốc quay lại mà thuyền bị lấy mất thì làm sao bây giờ. Đại ca, cầu huynh giúp bọn muội trông giùm một hai ngày, muội đội ơn huynh, muội… muội xin huynh…”
Nói đoạn, nàng định cúi đầu lạy. Chưởng quầy vội cúi xuống ngăn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ây da, ngươi làm gì thế, ta nói cho ngươi biết, ở chỗ ta không có cái kiểu cướp thuyền đó đâu! Muốn tới đảo trung tâm sống mà lại cướp thuyền của người từ đảo trung tâm ra, dù có tới được cũng bị dân trong đó trói lại ném xuống hồ làm mồi cho cá!”
“Ta làm ăn buôn bán, cũng không thể để xảy ra mấy chuyện này.”
Lời hắn nói là hướng về khách trọ, nhưng ánh mắt vẫn đặt trên người cô bé.
“Có điều, muội muội à, ngươi có biết mình đang nói gì không đấy? Nơi này cách thành trấn gần nhất cũng phải năm sáu ngày đường, một người lớn xuất phát từ đây còn phải mất gần một tuần mới tới nơi mua thuốc được, huống hồ ngươi chỉ là đứa trẻ…”
“Phụ mẫu ngươi đâu? Sao lại để hai đứa nhỏ chèo thuyền một mình sang đây? Nguy hiểm vậy mà họ không biết sao?!”
Thiếu nữ lau nước mắt, ánh mắt kiên định.
“Phụ mẫu muội bệnh rồi, bệnh này chỉ sợ không gắng được lâu… Năm sáu ngày cũng được… Đại ca, cầu huynh giúp một tay, chỉ cần có thể nhanh chóng mua được thuốc, kịp đưa về cho phụ mẫu, muội… muội không quay về cũng được. Muội có thể ở lại làm công, hay… hay bán muội đi cũng được…”
Trong khách điếm, Sở Lạc vẫn đứng bên cửa sổ dõi mắt theo mọi việc bên ngoài.
[ Con bé này, năm đó cũng bằng tuổi ngươi đấy.]
“Phải rồi.” Sở Lạc khẽ đáp, thu ánh nhìn về, rồi quay đầu nhìn đứa bé gái vẫn đang nằm trên giường.
“Lạc An, dậy thôi.”
Vừa dứt lời, bên kia liền có động tĩnh. Lạc An ngồi dậy, ngoan ngoãn mang giày mặc áo.
Trên bến, chưởng quầy cười khổ, giọng khó xử.
“Chuyện này… ngươi cầu ta đi mua thuốc, thì cũng phải mất bốn ngày mới đi về được. Ta còn phải trông khách điếm này, lỡ bị trộm thì…”
Nghe vậy, nước mắt thiếu nữ cuối cùng cũng trào ra.
Chưởng quầy càng thêm khó nghĩ. Đột nhiên hắn nhớ ra điều gì.
“Nhưng mà hôm qua khách điếm ta có một người bản lĩnh lắm mới đến, hình như là một nhà bốn người, định sang đảo trung tâm đấy. Nếu ngươi cầu họ, biết đâu được…”
“Ơ, sao không thấy vị phu nhân kia…”
Hắn đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên quay đầu lại nhìn ra cửa khách điếm — Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc đang dắt theo hai đứa trẻ bước ra.
“Kìa kìa! Chính là hai vị ấy!”
Mắt chưởng quầy sáng rỡ, lập tức chỉ tay về phía họ.
Tất cả ánh mắt đều dồn về hướng đó.
Thiếu nữ cũng nhìn theo, trong lòng vẫn mang đôi phần sợ sệt, nhưng chưởng quầy đã tươi cười đon đả đón tiếp.
“Hai vị, công tử, phu nhân, nếu không gấp gáp gì, chẳng hay có thể giúp hai đứa nhỏ kia một tay không?”
Đến gần bến, Sở Lạc dừng lại, ánh mắt nhìn cô bé mười hai tuổi.
“Ngươi muốn mua thuốc gì?”
“Nhân sâm, linh chi, với hà thủ ô!” cô bé vội đáp.
Sở Lạc im lặng trong chốc lát, rồi khẽ nhướn mày: “Ngươi… mang đủ tiền chưa?”
Cô bé luống cuống định lấy bạc từ túi vải ra cho nàng xem, nhưng rồi lại nhớ lời dặn của hàng xóm — ra ngoài không được để lộ của cải. Tay vừa đưa lên lại dừng lại.
Cô nhìn Sở Lạc, chỉ nhẹ gật đầu: “Mang đủ rồi.”
Thần thức của Sở Lạc sớm đã quét qua túi vải bên hông cô bé, bên trong chỉ có mấy miếng bạc vụn, muốn mua những loại linh dược quý giá kia thì hoàn toàn không đủ.
Nhưng nàng cũng không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, nói:“Ta đưa muội đi mua thuốc, một ngày là có thể đi về.”