Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 683



Trên gương mặt cô bé  hiện lên vẻ vui mừng, vội vàng quỳ xuống dập đầu, nhưng bị Sở Lạc đưa tay ngăn lại.

 

“Chỉ cần trên thuyền chừa cho chúng ta hai chỗ là được.”

 

Nàng liếc nhìn cô bé, rồi lại nhìn đứa nhỏ năm tuổi bên cạnh, khuôn mặt còn vương đầy vệt nước mắt.

 

Cô bé đã đứng dậy, đi đến bên em gái mình, dùng tay áo lau nước mắt trên má nàng.

 

“Nguyệt Bảo, muội ở lại trông thuyền cho thật tốt, tỷ đi mua thuốc rồi sẽ quay về.”

 

“Tiểu Tinh Tinh…” Nguyệt Bảo rụt rè liếc nhìn đám khách trọ vẫn còn đứng quanh đó, rồi nghẹn ngào nói nhỏ: “Muội… sợ lắm…”

 

“Không sợ không sợ,” Tiểu Tinh Tinh ôm em một cái, rồi quay sang nhìn ông chủ quán trọ: “Đại ca, ta…”

 

Ông chủ đã phất tay, cười nói: “Yên tâm, thuyền và muội muội của muội để đây sẽ không mất đâu, có ta trông cho. Cứ yên tâm mà đi.”

 

Nói xong, ông chủ cười khà khà mấy tiếng, ánh mắt lại không nhịn được liếc sang phía Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc.

 

Hai người này rốt cuộc có đáng tin không, hắn cũng không rõ, chỉ có thể âm thầm cầu mong họ là người tốt, vì bản thân hắn cũng chẳng giúp được gì.

 

Sở Lạc không chần chừ bước đến một khoảng trống, vung tay gọi ra phi kiếm.

 

Ông chủ trọ ló đầu ra nhìn, thầm nghĩ vị phu nhân ma tu này quả nhiên bất phàm.

 

Thấy Sở Lạc bế  Lạc An và Hựu Ninh lên trước, hắn vội nói: “Phu nhân nếu tin được, để ta trông giúp mấy đứa nhỏ, hai vị cứ đi sớm về sớm!”

 

“Lo mà xem thoại bản của ngươi đi, trông được một đứa trẻ rồi hãy nói.” Sở Lạc liếc hắn một cái, rồi kéo luôn cô bé tên Tiểu Tinh Tinh lên phi kiếm.

 

Ông chủ chỉ cười trừ, ôm lấy Nguyệt Bảo đang đứng bên, rồi khoát tay với đám người xung quanh: “Rồi rồi, giải tán đi, con thuyền nhỏ thế này, các người chen đông chen tây, chưa ra tới giữa hồ đã chìm rồi! Chờ chuyến sau đi!”

 

Dưới sự xua đuổi của ông chủ, mọi người cũng giải tán quay về quán trọ. Sở Lạc và Tô Kỳ Mộc mang theo ba đứa trẻ rời đi.

 

Trên phi kiếm, Tiểu Tinh Tinh vừa hồi hộp vừa sợ hãi quan sát xung quanh. Chỉ thấy cảnh vật bên dưới lướt qua vùn vụt, nhanh đến nỗi khiến người ta hoa mắt.

 

Sở Lạc ngồi phía trước, dùng màn chắn bằng ma khí ngăn cản luồng cuồng phong có thể xé nát thân thể phàm nhân. Nàng quay đầu lại nhìn cô bé một cái.

 

“Trong nhà ai đang bệnh vậy?”

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

“Là bà nội muội.” Tiểu Tinh Tinh nuốt nước bọt, đáp.

 

“Bà nội… mấy thứ thuốc muội định mua như linh chi, nhân sâm, hà thủ ô… đều là thuốc kéo dài tuổi thọ. Ai nói với muội phải mua những thứ này?”

 

“Là Lưu đại phu, ông ấy tới chỗ muội từ mười mấy năm trước, y thuật của ông ấy rất giỏi!”

 

“Hắn có nói rằng chỉ cần có những thứ này thì sẽ cứu được bà nội muội không?”

 

Nghe vậy, Tiểu Tinh Tinh im lặng một lúc.

 

“Ông ấy nói trước cứ kiếm được mấy vị thuốc đó đã rồi tính, nên… muội nhất định phải về kịp. Nếu về không kịp, họ sẽ đem bà muội đi chôn mất, muội sẽ không được gặp lại bà nữa…”

 

Sở Lạc lại nhìn về phía cô bé.

 

“Người ở Đảo Trung Tâm chắc chắn không cho các muội ra ngoài mua thuốc, đúng không?”

 

Gương mặt Tiểu Tinh Tinh quả nhiên hiện lên vẻ chột dạ.

 

“Là… là muội thừa lúc mọi người chưa tỉnh, lén kéo thuyền, dắt muội muội ra ngoài.”

 

“Muội không nên ra ngoài.” Sở Lạc nhìn cô, nói.

 

“Nhưng bà nội vẫn chưa đứt hơi mà,” Tiểu Tinh Tinh ngẩng đầu, bướng bỉnh nhìn nàng, “Rõ ràng bà còn thở, vậy mà họ đã bàn chuyện chôn bà. Muội không muốn bà đi!”

 

Nhưng Sở Lạc vẫn chỉ nói một câu ấy. “Muội thực sự không nên ra ngoài.”

 

Tiểu Tinh Tinh im lặng rất lâu.

 

“Tỷ  đã chịu giúp muội, muội vô cùng cảm kích. Nếu người muốn đến Đảo Trung Tâm, ta có thuyền, chỉ cần người mở lời, thế nào muội cũng đưa người đến nơi!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Đảo Trung Tâm chúng ta không vào được,” Sở Lạc nói, rồi nhìn về phía Lạc An và Hựu Ninh, “Nhưng ta muốn đưa hai đứa nhỏ này đến đó sinh sống. Trên người chúng… có chút tật, không biết người ở đó có thể dung nạp nổi không.”

 

“Có thể! Nhất định có thể!” Tiểu Tinh Tinh vội vàng nói, rồi nhìn sang hai đứa trẻ:

 

 

“ Tỷ tỷ yên tâm, sau này cứ để ta chăm sóc bọn họ, ta rất biết chăm trẻ!”

 

“Ta với Nguyệt Bảo đều là bà nội nhặt về, lúc nhỏ là bà chăm ta. Khi ta lớn một chút, bà đã không đi lại được, Nguyệt Bảo là ta nuôi từ nhỏ đến giờ.”

 

Khi kể đến đây, mắt cô bé đầy tự hào, còn thân thiết nắm lấy tay Lạc An và Hựu Ninh. “Có thêm đệ đệ muội muội cũng không sao cả. Các đệ muội tên gì vậy?”

 

“Hựu Ninh.”

 

“Lạc An.”

 

“Đẹp quá, tên hay thật đó! Ta tên là Tiểu Tinh Tinh, bà đặt cho ta đó.”

 

Cô bé ríu rít trò chuyện với hai đứa nhỏ, nhưng phát hiện cả hai không nói thêm lời nào nữa.

 

Tiểu Tinh Tinh cũng sững người.

 

“Chúng hơi khiếm khuyết.” Tô Kỳ Mộc nhàn nhạt nói.

 

Lúc này, Tiểu Tinh Tinh mới hiểu ra, hóa ra cái gọi là khiếm khuyết… không chỉ là đôi mắt.

 

Thực ra chưa đến nửa ngày, cả ba đã tới một trấn nhỏ.

 

Sở Lạc quay sang Tô Kỳ Mộc: “Chàng đưa Tiểu Tinh Tinh đi mua thuốc trước đi, thiếp đưa hai đứa trẻ đi ăn sáng.”

 

Dưới vành nón, khóe môi Tô Kỳ Mộc khẽ cong: “Được.”

 

Sở Lạc mỗi tay dắt một đứa, vừa đi tìm quán ăn trong trấn, thì bất chợt nhìn thấy trên tường có dán lệnh truy nã, mà không phải là của mình.

 

“Kẻ phản bội Vô Hận Tông – Chu Anh… hình như là kẻ từng gặp lần trước.”

 

Sở Lạc lột nguyên tờ truy nã còn nguyên vẹn, rồi dắt hai đứa bé vào quán ăn. “Ăn đi.”

 

Vừa dứt lời, hai đứa nhỏ liền cầm đũa lên. Đồng thời, ở bàn phía sau nàng, một nam tử cũng cầm đũa lên.

 

“Được rồi, ăn no là được, đừng ăn đến đau bụng.”

 

Sở Lạc phẩy tay, Hựu Ninh và Lạc An đồng loạt đặt đũa xuống. Cùng lúc, người đàn ông phía sau nàng cũng đặt đũa xuống theo.

 

“Ông chủ, gói cho ta một phần đồ ăn mang đi, ừm… mấy món trên bảng thực đơn đều gói hết nhé.”

 

Khi đồ ăn được gói xong, Sở Lạc  dắt hai đứa bé rời khỏi quán. Không lâu sau khi họ rời đi, trong quán lại bước vào ba người.

 

“Ây da, Nhất Cửu, bảo ngươi ở đây chờ, sao lại ăn luôn rồi?” Tẫn Ương vừa cười vừa tiến tới.

 

“Nhất Cửu là đứa trẻ ngoan.” Tông chủ Vô Hận Tông, Hoài Đồng Hòa mỉm cười hiền lành: “Ăn no chưa? Nếu chưa thì gọi thêm vài món nữa.”

 

“Chưa.” Nhất Cửu đáp.

 

“Vậy nói xem,” Hoài Đồng Hòa cười ngồi xuống đối diện hắn, “Vừa rồi ngươi thấy ai, nghe được gì?”

 

“Một nữ nhân, dẫn theo hai đứa nhỏ. Nàng nói, mấy món trên bảng thực đơn đều gói lại.”

 

“Nữ nhân? Trẻ con?” Sắc mặt Tằng Dương trở nên nghiêm túc.

 

Tẫn Ương lập tức hỏi: “Hai đứa nhỏ đó có phải là mù không?”

 

“Phải.”

 

“Ồ… không ngờ tìm được nhanh như vậy.”

 

Hoài Đồng Hòa vung tay, Tẫn Ương và Tằng Dương lập tức rời khỏi quán. Hắn lại cười nói:

 

“Ông chủ, món nào trên bảng thực đơn cũng làm một phần nữa đi, nhanh tay lên. Đứa trẻ ngoan của chúng ta còn chưa ăn no đâu.”