Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta

Chương 685



Trong quán rượu, thấy Nhất Cửu ăn uống ngon lành, Hoài Đồng Hoà và Hàm Tiếu liền đẩy những món ăn ở xa về phía hắn.

 

Hắn gõ ngón tay lên bàn, từng nhịp một.

 

Bỗng Tằng Dương xé rách không gian, xuất hiện ngay sau lưng Tô Kỳ Mộc, một chưởng bổ xuống, c.h.é.m bay đầu hắn.

 

Từ vết đứt ấy tuôn ra từng tia kim quang, vậy mà không phải máu!

 

Tằng Dương lập nhíu mày rồi quay phắt sang bên,  thấy Tô Kỳ Mộc nguyên vẹn đứng ở không xa, dưới chân là một pháp trận màu lam nhạt bao trùm toàn bộ bọn họ.

 

Quay lại nhìn “Tô Kỳ Mộc” vừa bị c.h.é.m đầu, hình dạng người đã biến mất, chỉ còn lại một bộ giáp gỉ sét loang lổ.

 

Không ngờ tiểu tử này thừa cơ lập trận! Tằng Dương đưa mắt về phía chiến trường bên kia, quả nhiên pháp trận ấy cũng ảnh hưởng đến trận chiến đó. Với sự hỗ trợ của Tô Kỳ Mộc, Sở Lạc dần chiếm thế thượng phong, còn Tẫn Ương dù dốc toàn lực vẫn bị ép xuống hạ phong.

 

Không thể tiếp tục thế này, bằng không nhiệm vụ thật sự sẽ thất bại.

 

Hắn đã nhìn lầm hai kẻ trẻ tuổi này, tưởng rằng bề ngoài là tu sĩ Nguyên Anh thì cũng chỉ dễ đối phó như Nguyên Anh mà thôi.

 

Ngay sau đó, Tằng Dương lại một lần nữa thi triển thần thông xé rách không gian – loại bí pháp cực hao tổn lực lượng.

 

Bước vào khe nứt không gian, khí tức hắn biến mất hoàn toàn, chỉ để lại một tia ma thức ngoài kia quan sát, cuối cùng dừng lại trên bóng hình nhanh như chớp của Sở Lạc. Xác định xong mục tiêu công kích, hắn lập tức xé toang không gian, đột ngột xuất hiện ngay trước mặt nàng!

 

Hai tay hắn vươn ra, chụp thẳng vào cổ Sở Lạc. Lúc này nàng đang lao tới, căn bản không kịp dừng lại, đôi mắt mở lớn khi thấy người này xuất hiện không một tiếng động.

 

“Hừ!” Tằng Dương lạnh lùng hừ một tiếng, hợp tay bóp chặt cổ Sở Lạc. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, tiếng gào đau đớn của Tẫn Ương vang lên.

 

Khi trường thương trong tay Sở Lạc c.h.é.m đứt cánh tay rắn còn lại của Tẫn Ương, trong mắt hắn tràn đầy vẻ  kinh ngạc.

 

Mà trước mắt Tằng Dương, “Sở Lạc” kia đã biến thành một bộ giáp băng lạnh lẽo.

 

Cả hai đồng thời quay nhìn Tô Kỳ Mộc đang đứng bên.

 

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, hắn đã chuyển vị trí Sở Lạc từ trước mặt Tằng Dương ra phía sau, để nàng tiếp tục công kích Tẫn Ương.

 

Tẫn Ương vốn đã tính được thời gian chống đỡ Sở Lạc, nhưng vì Tô Kỳ Mộc can thiệp mà khoảng thời gian ấy đột ngột rút ngắn, khiến hắn đang bận đối phó với giao long không thể rảnh tay ứng biến!

 

Tằng Dương nghiến răng nhìn chằm chằm Tô Kỳ Mộc. Chẳng lẽ tiểu tử này đã sớm tính được ý đồ của mình?

 

Hắn lại lần nữa lao về hướng giao long, định giúp Tẫn Ương loại bỏ mối họa Sở Lạc trước. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Tô Kỳ Mộc hai tay kết ấn, một Kim Giáp Lực Sĩ khổng lồ chắn ngay trước mặt hắn.

 

Từ đầu đến giờ, Tô Kỳ Mộc chỉ né tránh, chưa hề chính diện giao phong, vậy mà lúc này lại không hề giữ lại, trực tiếp ra tay.

 

Trong quán rượu, Hoài Đồng Hoà vẫn gõ bàn, đếm từng nhịp, bỗng dừng lại.

 

“Vẫn chưa giải quyết xong sao.”

 

Ánh mắt hắn lại liếc sang Nhất Cửu vẫn đang ăn. “Ngon miệng chứ, tiểu tử?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ăn no rồi.”

 

Hoài Đồng Hoà khẽ cười.

 

Tẫn Ương mất cả hai tay rắn, trận chiến càng thêm khó khăn, Tô Kỳ Mộc liều mạng kìm chân Tằng Dương, khiến hắn  không thể ra tay trợ giúp.

 

Trong lòng Tẫn Ương đã xuất hiện ý muốn rút lui. Ngay khi thương của Sở Lạc quét ngang sau lưng, định c.h.é.m đôi hắn, một bóng người từ trên trời giáng xuống, đáp chuẩn xác phía sau Tẫn Ương, giơ đao chặn lấy nhát thương ấy.

 

Người đột ngột xuất hiện khiến Sở Lạc cũng chấn động, ánh mắt trước tiên rơi xuống thanh đao trong tay hắn, sau đó nhìn lên khuôn mặt lạnh lùng, không chút biểu cảm.

 

“Nhất Cửu, cuối cùng ngươi cũng tới.” Tẫn Ương thở phào, quay đầu nhìn Sở Lạc, ánh mắt lóe lên tia hận độc: “Giúp ta g.i.ế.c nữ tu này!”

 

Lời vừa dứt, chỉ nghe “choang” một tiếng, trường thương Phá Chiều bị một lực lớn hất sang bên, loạt bóng đao loạn xạ bổ thẳng về phía Sở Lạc.

 

Nàng từng thương từng thương ứng phó, nhưng ma khí trên người đối phương lại mạnh hơn nàng, ép nàng liên tục lùi bước.

 

“Trận pháp đã xong.” Ngay lúc ấy, một luồng truyền âm cực kín đáo của Tô Kỳ Mộc vang lên trong thức hải nàng.

 

Nhưng giờ Sở Lạc không rảnh mà đáp lại. Ma tu mới xuất hiện này ước chừng có tu vi Hóa Thần sơ kỳ, đao pháp lại luyện đến mức xuất thần nhập hóa, xét ở một vài khía cạnh, hắn chẳng hề kém Tằng Dương.

 

Chỉ trong ba hơi thở, nàng đã bị ép lui về cuối con phố, khóe môi tràn ra m.á.u tươi.

Ngay khi đang tính xem phải đối phó thế nào với nhát đao chí mạng của Nhất Cửu, lưng nàng bỗng chạm vào lồng n.g.ự.c ai đó, đồng thời, Nhất Cửu trước mặt cũng dừng lại.

 

Một đôi tay bỗng từ phía sau đặt lên vai Sở Lạc, giữ vững thân hình nàng.

 

“Đi đường cẩn thận,” Hoài Đồng Hoà khẽ cười bên tai nàng, giọng nhẹ nhàng mà trào lộng, “vừa rồi tình lang của ngươi bỏ ngươi lại một mình chạy trốn rồi, thấy chứ?”

 

Ngẩng mắt nhìn ra phía trước, trên con phố vắng lặng, ngoài Nhất Cửu bên cạnh, chỉ còn Tẫn Ương và Tằng Dương. Trận pháp biến mất, Kim Giáp Lực Sĩ cũng không còn, Tô Kỳ Mộc đã sớm rời đi thông qua pháp trận, chỉ lưu lại một tia khí tức sắp tan biến.

 

 

Thế nhưng, lọ ngọc mà Vô Hận Tông muốn tìm đang ở trên người nàng, kẻ cần g.i.ế.c cũng là nàng. Bọn chúng đương nhiên sẽ không lần theo khí tức của Tô Kỳ Mộc, mà từng tên, từng tên, đều hướng về phía Sở Lạc, trên mặt còn mang nụ cười châm chọc.

 

“Cảnh này thật đặc sắc,” Tẫn Ương khó mà che giấu nổi nụ cười nơi khóe môi, “ta cứ tưởng bọn từ Đông Vực các ngươi thích nhất mấy màn đồng sinh cộng tử sao? Không ngờ tiểu tử kia lại bỏ chạy, quả thật làm ta giật mình.”

 

“Đường đường Thiên Tự Mạch của Lăng Vân Tông, giờ lại rơi vào cảnh bị đồng môn bỏ rơi, đủ cho Tây Vực chúng ta cười nhạo trăm năm,” Tằng Dương cũng cất tiếng, “tiểu cô nương, sau này nhìn nam nhân nhớ mở to mắt. À… ngươi sẽ chẳng có sau này nữa đâu.”

 

Sở Lạc khẽ nhíu mày, thấy tay Hoài Đồng Hoà từ phía sau vươn ra trước, thẳng tới chiếc lọ nơi hông nàng.

 

Nàng lập tức xoay người tránh thoát, trong chớp mắt đã vòng ra sau lưng Nhất Cửu, đẩy mạnh hắn về phía Hoài Đồng Hoà.”

 

“Nhất Cửu, giúp một tay!”

 

Lời vừa dứt, đao trong tay Nhất Cửu đã c.h.é.m về phía Hoài Đồng Hoà. Nhưng đối phương chỉ khẽ nhấc tay, ma khí đỏ thẫm liền quấn chặt lấy Nhất Cửu, vừa trói buộc vừa từ từ kéo hắn sang một bên, để lộ Sở Lạc vốn đứng sau lưng hắn không còn đường lui.

Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

 

Sở Lạc đang định thi triển Xích Hỏa Di Hình rời đi, chợt ánh mắt lại chạm phải song đồng của tông chủ Vô Hận Tông. Lửa nơi đầu ngón tay nàng “phụt” một tiếng bị bóp tắt.

 

Sở Lạc ngượng ngập liếc hắn một cái: “Thật sự… không thể thương lượng sao?”