Sở Lạc đưa hai đứa trẻ trở lại điểm hẹn với Tô Kỳ Mộc.
Thuốc đã mua xong, nhưng tiểu Tinh Tinh vẫn mang vẻ mặt đầy u sầu. Vì nàng vừa mới phát hiện, số dược liệu mà Lưu đại phu nói lại đắt đến bất ngờ, bạc từ việc bán mấy chiếc giỏ đan của nàng căn bản không đủ.
May là vị công tử đi cùng nàng mua thuốc không hỏi han gì, trực tiếp trả tiền.’
“Vừa rồi ta…” Sở Lạc vừa định nói với Tô Kỳ Mộc về chuyện tấm lệnh truy nã, thì chợt cảm giác có điều bất thường.
Một luồng ma khí đột ngột trào lên từ phía sau. Ngay tức khắc, phía lưng nàng xuất hiện một hòa thượng áo đen, giơ kiếm chặn lấy con trường xà đang lao tới cùng luồng ma khí kia.
“A—!”
“Có… có người đánh nhau! Mau chạy!”
“Yêu quái! Có yêu quái!”
“Cứu mạng!”
Con trường xà xanh sẫm trườn dài chẻ đôi cả con phố, người đi đường hai bên hoảng hốt bỏ chạy tán loạn, những người ở xa nghe thấy cũng vội vã tản đi. Chỉ chớp mắt, cả con phố dài đã vắng tanh, khiến tình hình phía sau càng hiện rõ.
Men theo thân rắn bị hòa thượng chặn lại mà nhìn, ở tận cuối phố, đuôi rắn nối liền với một cánh tay người. Từ nơi rẽ bước ra là Tẫn Ương, khóe môi mang ý cười nửa như trêu chọc.
“Lại gặp nữa rồi. Con rối của ngươi… không tệ chút nào.”
“Ngươi ghen tị sao? Vì ngươi không có.” Sở Lạc mỉm cười, rồi ánh mắt chuyển sang Tô Kỳ Mộc.
Hắn búng tay tung hạt đậu rơi xuống đất, lập tức hiện ra ba kim giáp lực sĩ cao lớn như người thật, bế gọn ba đứa trẻ.
“Đi!”
Theo lệnh Tô Kỳ Mộc, ba kim giáp lực sĩ tung mình mỗi bước vượt mấy chục mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng khi chúng vừa định thoát ra, trên không bỗng xẹt tới một cơn mưa châm cong kỳ quái, lao thẳng về phía ba đứa trẻ!
Ngay lúc đó, bóng người Sở Lạc lóe lên, trong chớp mắt đã chắn trước mặt ba kim giáp lực sĩ. Hỏa linh lực bao trùm toàn thân nàng, thân ảnh xoay tròn, dẫn luồng mưa châm bị chặn lại xoay vòng quanh nàng như những tia sáng đỏ rực.
Nhân lúc Sở Lạc tranh thủ được chút thời gian, ba vị Kim Giáp Lực Sĩ không chút do dự ôm lấy bọn trẻ, tản ra chạy về ba hướng khác nhau.
Cùng lúc đó, những chiếc châm cong hình trăng khuyết đang xoay quanh Sở Lạc bỗng vặn mình biến hóa, hóa thành từng bộ nanh trắng sắc nhọn, đồng loạt lao tới cắn xé nàng.
Biến cố đến quá bất ngờ, gần như không kịp phản ứng. Sở Lạc lách người tránh được phần lớn, nhưng vẫn có hai cặp nanh từ hai bên cắn thẳng vào vai nàng.
“Xèo… xèo…” Tựa như nước lạnh tạt lên sắt đỏ lửa, nanh vừa cắn trúng nghiệp hỏa liền bị thiêu thành tro bụi, chưa kịp rút lui đã tan biến.
“Ồ?” – Tận mắt chứng kiến, Tẫn Ương nhướng mày, khóe môi nhếch lên, “Nghiệp hỏa chân thân, quả nhiên danh bất hư truyền.”
“Hừ!”
Fl Cá Bống Kho Tiêu trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Một tiếng quát phẫn nộ vang lên, những chiếc châm cong rút sạch. Từ khe nứt không gian, một bóng người xuất hiện – chính là Tằng Dương.
“Ngươi trước nay đều như vậy, chỉ biết đề cao kẻ khác, tự diệt uy phong của mình! Đây chính là lý do bao nhiêu năm rồi vẫn không thể đột phá Hóa Thần kỳ!”
Vừa nhìn thấy hắn, mắt Sở Lạc hơi mở to, rồi lập tức lùi lại đứng cạnh Tô Kỳ Mộc.
“Hắn ít nhất là Hóa Thần sơ kỳ, ta không đánh lại. Còn ngươi?”
“Hóa Thần trung kỳ, cũng không đánh lại.”
“Vậy phải làm sao? Mau chạy thôi!”
“Chạy xa mấy bọn họ cũng đuổi kịp. Nghe ta nói…”
Ẩn sau tay áo rộng, Tô Kỳ Mộc nắm lấy tay nàng, vận linh lực chích nhẹ, ép ra một giọt máu.
Hắn dùng linh lực bao bọc giọt m.á.u ấy, giữ chặt trong lòng bàn tay.
Còn chưa kịp giải thích, giọng Sở Lạc đã vang lên trong thức hải: “Chỉ một giọt, có đủ không?”
Tô Kỳ Mộc hơi khựng lại. Chỉ trong chốc lát, nàng đã tự rạch tay, m.á.u chảy nhiều hơn, dính đầy tay hắn.
“Đủ rồi!” – Tô Kỳ Mộc vội vàng ấn c.h.ặ.t t.a.y nàng – “Đủ rồi.” Sau đó nhanh chóng dùng linh lực khép lại vết thương trong lòng bàn tay nàng.
Sở Lạc tiếp tục truyền âm: “Tên chơi rắn kia vì một cái bình mà quay lại, bên cạnh chỉ thêm một Hóa Thần trung kỳ, ta không tin chỉ có thế. Sợ là còn kẻ mạnh hơn chờ phía sau, lần này…”
“Không quay về Vô Đà Hồ nữa.” – Tô Kỳ Mộc cắt ngang.
Thuốc đã mua xong, bọn trẻ cũng tạm gửi cho cô bé kia. Chủ quán trọ là người biết lý lẽ, chịu đứng ra lo cho bọn trẻ. Đợi Kim Giáp Lực Sĩ quay lại Vô Đà Hồ sẽ tự tan biến, rồi bọn họ vượt nước đến Đảo Trung Tâm.
Nếu chạy về hướng Vô Đà Hồ, e sẽ bị ma tu truy đuổi, liên lụy đến phàm nhân ở đó.
Sở Lạc nhìn thẳng Tô Kỳ Mộc: “Ta đối phó tên chơi rắn, còn lại giao cho ngươi.”
“Ừ.” – Tô Kỳ Mộc vừa gật đầu, đáy mắt chợt hiện tia kinh ngạc.
Bên cạnh hắn, Sở Lạc cưỡi giao long lao thẳng về phía Tẫn Ương. Thấy vậy, Tô Kỳ Mộc bất giác cười khẽ. Ngay sau đó, mưa châm trút xuống, hắn đạp mạnh dưới chân, kim trận lập tức hiện ra, bóng người biến mất chỉ còn khoảng đất trống.
Tằng Dương quay phắt lại, chỉ thấy Tô Kỳ Mộc đã xuất hiện sau lưng, kiếm linh trong tay đ.â.m tới. Hắn khẽ búng ngón tay, sức mạnh Hóa Thần thu liễm càng nguy hiểm, chỉ trong chớp mắt, kiếm của Tô Kỳ Mộc đã vỡ vụn. Tay kia của Tằng Dương tiếp tục công kích, nhưng kim trận lóe lên, Tô Kỳ Mộc lại biến mất.
Đấu trực diện thì Hóa Thần trung kỳ tất bại, nhưng không phải không có cách thắng – chỉ là cần thời gian thật dài. Hắn phải giữ sức tối đa, còn đối thủ Hóa Thần kia sẽ tiêu hao nhanh hơn. Từng chút từng chút, vẫn có thể mài c.h.ế.t hắn.
Nhưng đây là địa bàn ma giới, ai biết sau Tằng Dương và Tẫn Ương còn bao nhiêu trợ thủ? Giết không nổi thì không cần liều mạng – chỉ cần câu kéo, chờ lúc trận pháp vô thanh vô tức hoàn thành, sẽ tìm cách thoát thân.
Trong khi ứng phó Tằng Dương, ánh mắt Tô Kỳ Mộc vẫn thỉnh thoảng liếc về phía Sở Lạc.
Cách đánh của nàng hoàn toàn khác hắn – cực kỳ cương mãnh khiến Tẫn Ương bực bội.